"Mẹ"
hắn thốt lên nhè nhẹ sau đó từ từ đi tới ôm lấy bà!!
"thk nhóc này đã hơn 1 năm không về nhà rồi bên ngoài sống tốt chứ?"
bà mẹ ân cần ôm lấy trần nhân giọng nói ấm áp dịu dàng lo lắng hỏi han hắn!!
"con không sao,sống rất tốt!!"
hắn vừa ôm vừa cười cười với bà sau đó liền thả ra dâng lên túi thức ăn đóng hộp mà hắn đã mua ra
"mẹ à,con mua chút đồ ăn cho mẹ và như như đây!!"
hắn cười cười một ngón tay xoa xoa cái mũi nói!!
"ồ, nhưng em không ăn đâu đi ngủ đây!!
như như ngái ngủ muốn đi ngủ vì giờ đã là 1h đêm rồi!!
"như như,em không ăn sao!! anh có mua vài xâu thịt nướng cho em đó!!
trần nhân hắn nhìn lấy như như rụt rè nói!!
nghe vậy như như cũng vểnh tai sau đó nhanh chóng ngồi xuống bàn rồi lấy xâu thịt nướng ăn
bình thường ở nhà rất nghèo mà tiền hắn gửi về cho chỉ đủ để mua thuốc cho mẹ và nuôi em gái hắn học đại học thôi may ra chỉ dư giả chút chút không bõ ăn một tháng
bà mẹ ngồi đối diện mỉm cười nhìn như như và trần nhân ấm áp cũng ăn một xâu thịt nướng khen quá trời
hắn lúc này nhìn mẹ mình cười như vậy nên vô cùng vui mừng cả nhà cùng nhau xum vầy tuy không phải năm mới nhưng vô cùng ấm áp xum vầy
"như như em mấy hôm nay được nghỉ sao?"
trần nhân lúc này cũng tò mò hỏi vì dù sao tầm này cũng là đang chuẩn bị thi đại học!
"mặc dù đang gần kỳ thi tốt nghiệp năm nhất nhưng tụi em được nghỉ ôn bài tại gia!"
như như liếc sang trần nhân đáp!
"à"
hắn cũng chỉ à một tiếng sau đó quay sang hỏi mẹ
"mẹ à,bệnh tình của mẹ dạo này có hay phát tác không!?"
hắn vô cùng lo lắng vì dù sao khi hắn đi làm đâu thể ở bên bà được
"ừm,mẹ không sao thi thoảng có chút triệu chứng nhưng dùng thuốc là đỡ liền!!"
bà mẹ vô cùng ân cần nhìn trần nhân nói sau đó tiếp tục hỏi
"con bên ngoài có vất vả quá không!?"
bà vô cùng lo lắng cho trần nhân sợ hắn bên ngoài chịu ấm ức
"không đâu nhưng con mới hôm này gặp một chuyện vô cùng tốt"
trần nhân cười cười vô cùng vui vẻ nhìn mẹ hắn nói!
nghe vậy cả mẹ lẫn em gái hắn cũng bất ngờ
"anh mà cũng gặp chuyện tốt sao!!"
như như ngạc nhiên lên tiếng!!
"anh mà lị!!"
trần nhân tự hào vỗ ngực cười ha hả!
bà mẹ thấy con trai mình mấy năm nay đều vô cùng ủ rũ nay lại vui như vậy hẳn là thật có chuyện vui rồi
"gặp chuyện gì mà con vui thế!"
bà mẹ che miệng cười tủm hỏi!!
"mẹ à,chả là con hôm nay đã tìm ra phương pháp chữa khỏi bệnh cho mẹ!!"
như như một bên đang ngồi uống miếng nước nghe vậy phụt thẳng ra ngoài
"cái gì có cách ư!!"
như như kinh ngạc nhìn trần nhân với vẻ mặt không tin dò hỏi!?
bà mẹ sững sờ cười cười
"thế thì tốt quá!!"
bà cũng rất tin tưởng trần nhân vì cho dù trước đây hắn có bỏ học bỏ nhà đi bụi nhưng lại không dính tệ nạn xã hội mà còn dành dụm được kha khá tiền dồn chữa bệnh cho bà nên giờ bà vô cùng quý trọng trần nhân con trai mình
"mai mẹ đi khám lại nhé vì dù gì lâu rồi mẹ cũng chưa đi khám lại,con đã dành được thêm kha khá tiền nữa nên mẹ cứ yên tâm"
trần nhân hắn vỗ ngực tự tin!
thấy trần nhân vui vẻ như vậy khiến cả bà mẹ lẫn như như vô cùng kinh ngạc
"thôi thôi,anh cứ khoe đi em phải đi ngủ mai còn ôn bài!!"
"ừ em ngủ sớm nhé!!"
trần nhân nhìn nhìn em gái mình sau đó cũng dìu dắt mẹ mình vào phòng hắn khi dìu bà vào đã sử dụng quyền năng hồi sinh năng lực chữa lành lên và và sau khi dùng hệ thống kiểm tra thuộc tính của bà thì quả nhiên bệnh tình của bà đã biến mất hắn cũng chưa quá tin vào hệ thống vì dù sao đây là mẹ hắn mai dẫn bà đi khám sẽ rõ thôi
hắn dìu bà vào giường đắp chăn cẩn thận cho bà sau đó từ từ đi ra ngoài nhẹ nhàng đóng cửa lại sau đó dọn dẹp những hộp nhựa đựng thức ăn hắn mua để vào trong thùng rác sau đó về phòng của mình
vừa bước vào phòng mình hắn nhận thấy phòng mình vô cùng sạch sẽ có vẻ là mẹ hoặc cô em gái của hắn đã dọn cho rồi,hắn nằm xuống chiếc giường ôm lấy cái chăn rồi lăn lộn thích thú trên chiếc giường sau đó cởi giày nhắm mắt đi ngủ nhưng lúc này hắn nhận ra là chẳng buồn ngủ tý nào
"hệ thống sao ta không thấy buồn ngủ nhỉ?"
[ ting,vì túc chủ có thể lực vô hạn ]
"ta muốn có cảm giác đi ngủ như thường!"
[ ting,hệ thống sẽ tạo và lưu khả năng ngủ vào túc chủ nhé ]
"ok"
[ ting, lưu thành công chỉ cần túc chủ muốn có thể ngủ đi và sẽ dậy như bình thường hoặc dậy khi bị đánh thức chúc người ngủ ngon ]
"cảm ơn"
lúc này hắn kích hoạt ngủ nghỉ rồi sau đó thiếp đi, cứ thế một đêm vui vẻ trôi qua
sáng hôm sau,6h sáng
như như đang ngủ thì đồng hồ báo thức kêu lên ing ỏi,cô ngái ngủ sờ cái đồng hồ rồi tắt đi rồi ngồi dậy dáng người cô nhỏ nhắn khuôn mặt dễ thương mái tóc đen nhánh mặc bộ đồ ngủ hình con gấu vươn vai sau đó ngồi dậy đi đánh răng rửa mặt rồi đi nấu đồ ăn sáng nhưng khi đi ra khỏi nhà tắm thì cô thấy anh trai mình phải rồi đêm hôm qua anh về mà giờ còn đang nấu nướng nữa mùi cháo bốc lên thơm phức
"nhìn có vẻ ngon nhỉ!!"
như như dụi dụi mắt vì vẫn còn ngái ngủ đi đến nói!
"ừ,mà hôm nay em có muốn cùng anh đưa mẹ đi khám không?"
trần nhân đang khuấy cháo cũng cười hỏi!
"hả ả...cũng được lúc nào đi?"
như như đồng ý và hỏi!
"ừm,là chiều nay sáng nay anh muốn đi cắt tóc em có biết quanh đây có chỗ nào cắt tóc không!"
trần nhân cũng cười trừ rồi nói!
"ở đầu phố ấy mà cái đầu anh bao lâu rồi không cắt thế!!?"
như như nhìn trần nhân với ánh mắt kỳ quặc hỏi!
nghe vậy hắn cũng chỉ biết gãi đầu cười khổ thật đã lâu lắm rồi chưa cắt tóc mà giờ hắn là bất tử bất diệt cắt tóc thì tóc có mọc lại không nhỉ
[ ting,túc chủ từ khi bất tử bất diệt đã có chân thân da thịt bên ngoài chỉ là hư ảo nếu túc chủ muốn thì tóc sẽ không dài ra ]
âm thanh hệ thống vang lên trong đầu hắn làm hắn cũng yên tâm sau đó vào phòng đánh thức mẹ dậy rồi cả 3 cùng nhau ăn cháo
bà mẹ cùng như như vô cùng khen ngợi cháo thật rất ngon
"ông anh có vẻ tay nghề lên rồi nhỉ!!"
như như vừa ăn vừa nói!!
bà mẹ cũng khen không ngớt!
trần nhân hắn đã tạo ra một quyền năng cho phép hắn biết cách tạo ra một món ăn thật ngon và đủ dinh dưỡng cho dù nguyên liệu có đơn giản cách mấy cũng được
"mọi người ăn nhiều vào!!"
trần nhân lúc này cũng cười cười rồi tự hào vô cùng cứ thế mọi người ăn xong bữa sáng vô cùng thoả mãn ăn xong hắn dọn dẹp rửa bát quét nhà rồi dọn dẹp nhà cửa vô cùng thuần thục chốc lát liền xong bây giờ hắn sẽ đi cắt tóc
"như như em dẫn anh tới tiệm cắt tóc nhé!"
một bên như như nghe vậy cũng lười nhác nói
"ở đầu phố ra cửa rẽ phải rồi rẽ phải ấy"
"ở ngoài cửa anh thấy có mấy cái ngã rẽ phải!"
hắn cười khổ gãi đầu nói!
thế là như như cùng trần nhân cùng nhau đi tới tiệm cắt tóc đầu phố trên đường đi cả hai không nói gì với nhau cả, như như đi bên cạnh liếc nhìn trần nhân cô cảm thấy anh trai có vẻ đã vui vẻ hơn một chút so với trước kia và cũng không hiểu sao anh trai lại đem lại cho cô cảm giác an tâm lạ thường
đi tới cửa tiệm cắt tóc trần nhân nghĩ thầm
"cái mị lực level max này không biết là có phiền không nhỉ"
Updated 72 Episodes
Comments