Đêm đã buông xuống, bao trùm lên khu rừng núi với một bức màn tĩnh lặng và huyền bí. Trong không gian mờ ảo ấy, chỉ có tiếng gió rì rào qua kẽ lá và ánh trăng như dải lụa mảnh mai vắt qua những tán cây rậm rạp. Dưới ánh trăng, bóng dáng của Thiên và Lâm nổi bật giữa bức tranh tự nhiên hùng vĩ, tạo nên một khung cảnh lãng mạn và yên bình.
Thiên, với vẻ ngoài bình tĩnh và ánh mắt đượm lo lắng, đang cẩn thận chăm sóc vết thương cho Lâm. Dưới ánh sáng mờ ảo, khuôn mặt của Lâm hiện lên một vẻ đẹp kiên cường, dù đang chìm trong giấc ngủ. Thiên không thể không ngưỡng mộ vẻ đẹp mạnh mẽ mà yên bình trên khuôn mặt Lâm.
Sau khi chăm sóc vết thương, Thiên nhẹ nhàng đắp chăn cho Lâm, đảm bảo anh ấm áp trong đêm lạnh. Anh ngồi bên cạnh, mắt không rời khỏi Lâm, ánh mắt chứa đựng sự quan tâm sâu sắc. Một cảm giác ấm áp dần dần lan tỏa trong lòng Thiên, như một ngọn lửa nhỏ bắt đầu nhen nhóm.
Khi ngọn lửa nhỏ dần tắt trong đêm, Thiên ngồi đó, mắt hướng về phía bóng đêm mênh mông, nhưng tâm trí lại đang đi xa. Trong lòng anh, một cuộc chiến nội tâm đang diễn ra, giữa lý trí và con tim. Anh tự hỏi, liệu mình có đủ dũng cảm để đối diện với những cảm xúc đang dần trỗi dậy hay không? Tình cảm ấy, liệu có phải là một ánh sáng le lói giữa bóng tối của chiến tranh, hay chỉ là một ảo ảnh mơ hồ? Thiên nhận ra rằng, từng khoảnh khắc anh dành cho Lâm, từ việc chăm sóc vết thương đến việc thắp lửa trong đêm, đều không chỉ đơn thuần là sự quan tâm. Mỗi hành động, mỗi suy nghĩ về Lâm, đều khiến trái tim anh rung động, một cảm giác mà anh chưa từng trải qua. Anh nhận ra, mình đã bắt đầu yêu Lâm, một tình yêu bất ngờ nhưng sâu đậm, được sinh ra và lớn lên giữa những ngày tháng tàn khốc của chiến tranh.
Khi bình minh nhẹ nhàng vén lên tấm màn đêm, Lâm mở mắt, nhận thấy hình bóng quen thuộc của Thiên ngồi bên cạnh. Ánh mắt anh chưa hoàn toàn tỉnh táo, nhưng trong không khí se lạnh của buổi sáng, sự ấm áp từ Thiên là điều Lâm cảm nhận rõ ràng nhất. Thiên nhận thấy Lâm tỉnh dậy, một chút ngượng ngùng hiện lên trên khuôn mặt anh.
"Chào buổi sáng, Lâm. Tôi... tôi chưa kịp giới thiệu, tôi tên là Thiên," anh nói với giọng điệu pha chút lúng túng.
Lâm nhìn Thiên, mỉm cười một cách mệt mỏi nhưng thân thiện. "Chào Thiên, tôi là Lâm. Cảm ơn cậu đã giúp đỡ tôi đêm qua. Tôi... tôi thực sự biết ơn."
Một khoảnh khắc im lặng ngắn ngủi, cả hai cảm thấy chút ngại ngùng khi không biết nên nói gì tiếp theo. Thiên lấy lại bình tĩnh, "Không có gì, Lâm. Tôi chỉ làm những gì mà bất kỳ ai cũng sẽ làm trong hoàn cảnh đó. Cậu cảm thấy thế nào rồi?"
Lâm nhìn vào đôi mắt của Thiên, "Tôi... tôi cảm thấy tốt hơn nhiều. Cảm ơn cậu, Thiên."
Trong lòng Thiên, một cuộc chiến nội tâm đang diễn ra. Anh cảm thấy rối bời và không biết nên xử lý như thế nào với cảm xúc của mình. Thiên muốn nói nhiều hơn, muốn chia sẻ về bản thân, nhưng một phần của anh lại sợ sự gần gũi này sẽ khiến mọi thứ trở nên phức tạp.
Thiên cuối cùng nói, "Lâm, tôi... tôi hy vọng chúng ta có thể trở thành bạn tốt. Dù chúng ta gặp nhau trong hoàn cảnh không mấy tốt đẹp, nhưng tôi cảm thấy may mắn khi gặp được cậu."
Lâm gật đầu, một nụ cười ấm áp nở trên khuôn mặt. "Tôi cũng vậy, Thiên. Tôi cũng hy vọng như vậy."
Lâm nhấp một ngụm nước, rồi nhìn Thiên với ánh mắt đầy biết ơn. "Thiên, cậu... cậu thật sự là một người bạn tốt."
Thiên chỉ cười, ánh mắt anh chứa đựng một tia buồn. "Chúng ta cùng nhau vượt qua mọi thứ, phải không? Đó là những gì bạn bè làm."
Sau đó, họ dành phần lớn thời gian trong buổi sáng để chuẩn bị lên đường. Trong khi thu dọn, Lâm nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt của Thiên. Có một điều gì đó sâu sắc hơn, một tình cảm mà trước giờ anh chưa từng nhận ra.
"Thiên, cậu có điều gì muốn nói với tôi không?" Lâm hỏi, ánh mắt chăm chú vào Thiên.
Thiên dừng tay, hít một hơi sâu. "Lâm, tôi...," anh chần chừ, rồi cuối cùng quyết định, "Tôi chỉ muốn cậu biết, dù chuyện gì xảy ra, tôi sẽ luôn ở đây, bên cạnh cậu."
Lâm mỉm cười, một nụ cười tràn đầy sự ấm áp và lòng tin. "Tôi cũng vậy, Thiên. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua mọi thứ."
Khi họ bắt đầu hành trình trở về doanh trại, giữa họ không chỉ là tình bạn mà còn là sự hiểu biết và tin tưởng sâu sắc. Cả hai cùng bước đi, không chỉ về phía doanh trại mà còn về phía một tương lai mà họ sẽ cùng nhau xây dựng, dù không biết nó sẽ mang lại những gì.
Trong bầu không khí se lạnh của buổi sáng, Thiên và Lâm tiến bước, mang theo trong lòng những cảm xúc chưa được thổ lộ. Ánh nắng ban mai bắt đầu len lỏi qua những tán cây, chiếu sáng con đường trước mắt họ, như biểu tượng cho hy vọng và tương lai tươi sáng đang chờ đón. Mỗi bước đi của họ trên mặt đất rừng núi, mỗi cái nhìn trao nhau, đều chứa đựng sự gắn kết và quyết tâm, dù chưa biết điều gì đang chờ đón phía trước, nhưng cả hai đều tin rằng họ sẽ cùng nhau vượt qua mọi thử thách.
Updated 20 Episodes
Comments