Một buổi sáng đẹp trời, ánh nắng nhẹ nhàng chiếu rọi qua khung cửa sổ, Lâm và Thiên ngồi uống trà trong căn nhà nhỏ giữa cánh đồng lúa xanh ngắt. Thiên nhận được một lá thư từ gia đình, mời anh về thăm nhà sau nhiều năm xa cách. Lá thư mang đến nhiều cảm xúc lẫn lộn trong lòng Thiên, từ niềm vui khi được gặp lại người thân, đến nỗi lo lắng về việc phải đối mặt với quá khứ. Lâm ngồi bên cạnh, nắm chặt tay Thiên, cảm nhận được sự băn khoăn của anh.
"Em lo lắng về điều gì, Thiên?" Lâm hỏi, ánh mắt dịu dàng.
"Chỉ là... đã lâu rồi em không về thăm nhà. Có nhiều kỷ niệm và cảm xúc ùa về khiến em hơi suy tư thôi" Thiên thở dài, giọng nói trầm buồn.
"Anh sẽ đi cùng em. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua mọi thứ," Lâm khích lệ, nắm chặt tay Thiên hơn.
Thiên mỉm cười, cảm thấy lòng mình ấm áp hơn khi có Lâm bên cạnh. "Cảm ơn anh, Lâm. Có anh bên cạnh, em sẽ không còn sợ hãi."
Họ chuẩn bị hành lý và lên đường vào sáng hôm sau. Chuyến xe buýt đưa họ rời khỏi ngôi làng yên bình, đi qua những con đường quanh co, rợp bóng cây. Thiên ngồi bên cửa sổ, nhìn ra ngoài, tâm trạng dường như nhẹ nhàng hơn nhưng vẫn đượm chút lo lắng. Lâm ngồi bên cạnh, nắm tay Thiên, truyền cho anh sự bình yên và an toàn.
Ngôi nhà của Thiên nằm trong một thị trấn nhỏ, nơi anh đã lớn lên trước khi rời đi để theo đuổi con đường làm phóng viên chiến trường. Thị trấn vẫn giữ nguyên vẻ cổ kính và yên bình, với những con đường lát gạch và những ngôi nhà mái ngói đỏ. Họ bước xuống xe buýt, Thiên hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương quen thuộc của quê hương.
Khi họ đến trước ngôi nhà của gia đình Thiên, cánh cửa mở ra và mẹ Thiên bước ra, ánh mắt rạng ngời niềm vui. "Thiên! Cuối cùng con cũng về!" Bà ôm chầm lấy Thiên, nước mắt lăn dài trên má.
"Mẹ... Con nhớ mẹ nhiều lắm," Thiên nói, giọng nghẹn ngào.
Mẹ Thiên nhìn Lâm với ánh mắt tò mò. "Còn đây là..."
"Là Lâm, bạn đời của con," Thiên giới thiệu, ánh mắt đầy yêu thương.
Bà mỉm cười, gật đầu. "Rất vui được gặp con, Lâm. Vào nhà đi, chúng ta có nhiều chuyện để nói."
Ngôi nhà nhỏ nhưng ấm cúng, với những bức ảnh gia đình treo trên tường và những đồ vật mang đầy kỷ niệm. Họ ngồi xuống bàn ăn, mẹ Thiên đã chuẩn bị một bữa cơm gia đình đầy đủ món ăn truyền thống mà Thiên yêu thích. Trong bữa ăn, họ trò chuyện về những kỷ niệm xưa, về những thay đổi của thị trấn và cuộc sống hiện tại.
Sau bữa ăn, Thiên và Lâm cùng mẹ ngồi ở phòng khách, nhâm nhi tách trà nóng. Thiên bắt đầu kể về cuộc sống và công việc của mình trong những năm qua, về những trải nghiệm trong chiến tranh và những câu chuyện mà anh đã ghi lại. Mẹ Thiên lắng nghe, ánh mắt vừa tự hào vừa lo lắng.
"Thiên à, mẹ luôn tự hào về con, nhưng cũng rất lo lắng. Những gì con đã trải qua... không dễ dàng chút nào," bà nói, giọng trầm buồn.
"Con biết mẹ lo lắng, nhưng đó là điều con cần làm. Con muốn ghi lại sự thật và mang đến hy vọng cho mọi người," Thiên đáp, ánh mắt kiên định.
"Mẹ hiểu, và mẹ luôn ủng hộ con. Còn Lâm, con kể về cuộc sống của mình đi," bà quay sang Lâm, mỉm cười.
Lâm kể về cuộc sống của mình trước khi gặp Thiên, về gia đình, về những trận chiến mà anh đã tham gia. Thiên lắng nghe, nhận ra rằng dù họ đến từ hai thế giới khác nhau, nhưng đều có chung một mục tiêu: mang lại hòa bình và hy vọng cho mọi người.
Buổi tối, sau khi mẹ Thiên đã đi nghỉ, Thiên và Lâm ngồi trên hiên nhà, ngắm nhìn bầu trời đầy sao. Thiên bắt đầu chia sẻ về quá khứ của mình, về những ký ức mà anh đã giấu kín trong lòng suốt nhiều năm.
"Khi em còn nhỏ, bố em đã mất trong một tai nạn. Mẹ đã phải một mình nuôi em và em gái," Thiên bắt đầu, giọng trầm lắng. "Bà đã làm việc rất vất vả để chúng em có được cuộc sống tốt hơn. Nhưng từ khi bố mất, em luôn cảm thấy thiếu vắng một phần quan trọng."
Lâm lắng nghe, nắm chặt tay Thiên. "Anh hiểu. Em đã phải trải qua nhiều đau khổ."
"Đúng vậy. Khi em lớn lên, em luôn muốn làm gì đó để mang lại hy vọng cho người khác, để không ai phải trải qua những mất mát như em. Đó là lý do em trở thành phóng viên chiến trường," Thiên tiếp tục, ánh mắt xa xăm.
"Và em đã làm rất tốt. Em đã mang lại hy vọng và sự thật cho nhiều người," Lâm nói, giọng đầy tự hào.
Thiên mỉm cười, cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn khi chia sẻ với Lâm. "Cảm ơn anh, Lâm. Có anh bên cạnh, em cảm thấy mạnh mẽ hơn."
Họ ngồi đó, dưới bầu trời đầy sao, cùng nhau chia sẻ những kỷ niệm, những đau khổ và niềm hy vọng. Thiên nhận ra rằng dù quá khứ có đau thương, nhưng nó đã hình thành nên con người anh hôm nay. Và với Lâm bên cạnh, anh biết rằng mình có thể vượt qua mọi khó khăn và xây dựng một tương lai tươi sáng.
Ngày hôm sau, họ dành thời gian thăm lại những nơi gắn liền với ký ức của Thiên. Họ đi dạo trên những con đường mòn dẫn đến cánh đồng nơi Thiên từng chơi đùa khi còn nhỏ, thăm ngôi trường cũ nơi anh đã học. Thiên kể cho Lâm nghe về những người bạn thời thơ ấu, những trò chơi và những giấc mơ của một thời đã qua.
Khi hoàng hôn buông xuống, họ quay trở lại nhà, lòng tràn đầy những kỷ niệm và cảm xúc. Mẹ Thiên chuẩn bị một bữa tối đặc biệt để tiễn họ trở lại làng. Trong bữa ăn, họ chia sẻ những kế hoạch cho tương lai và hứa sẽ trở về thăm nhà thường xuyên hơn.
Khi chia tay, mẹ Thiên ôm chặt lấy Thiên và Lâm, nước mắt rưng rưng. "Hãy chăm sóc lẫn nhau và sống hạnh phúc. Mẹ luôn ở đây, chờ đợi các con trở về."
"Chúng con sẽ nhớ lời mẹ," Thiên nói, giọng nghẹn ngào. "Con yêu mẹ."
"Chúng con sẽ trở về sớm thôi," Lâm thêm vào, ánh mắt đầy quyết tâm.
Trên chuyến xe buýt trở về làng, Thiên ngồi bên cửa sổ, nhìn ngắm cảnh vật lướt qua. Lâm ngồi bên cạnh, nắm tay Thiên, cảm nhận được sự nhẹ nhõm và hạnh phúc trong lòng anh.
"Em cảm thấy thế nào?" Lâm hỏi, giọng ấm áp.
"Em cảm thấy tốt hơn rất nhiều. Cảm ơn anh đã ở bên cạnh em, Lâm. Quá khứ có thể đau thương, nhưng nhờ có anh, em cảm thấy mạnh mẽ hơn để đối mặt và vượt qua nó," Thiên đáp, mỉm cười.
"Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với mọi thứ, Thiên. Tương lai của chúng ta sẽ đầy hy vọng và hạnh phúc," Lâm nói, ánh mắt rạng ngời.
Chuyến xe buýt tiếp tục lăn bánh, mang theo hai trái tim tràn đầy tình yêu và hy vọng, hướng về một tương lai tươi sáng, nơi họ sẽ cùng nhau xây dựng và vượt qua mọi thử thách.
Updated 20 Episodes
Comments