Chương 4: Theo Anh (Ngày 2)

Nói đến đó ảnh vẫn không chịu ăn cái bánh bao mà cậu mua cho ảnh, mà bắt đầu nói chuyện điện thoại với bồ anh điều này khiến cậu cảm thấy rất buồn. Nhưng rồi cũng mặc kệ mà bấm điện thoại.

Thời gian cứ như vậy dần trôi qua, anh Trúc đi tắm khoảng một tiếng giờ đây cũng đã về phòng. Cậu liền lấy nửa cái bánh bao kia cho anh ăn. Trong khi cậu ăn nửa cái bánh bao còn lại. Mà chờ đợi anh ăn cái bánh bao mà mình đã mua cho anh...

Cứ như vậy đã là muời hai giờ đêm anh cũng chẳng thèm đá động gì đến cái bánh bao kia, điều này khiến cậu buồn vô cùng mà hỏi bản thân của mình rằng: “Tại sao anh lại không chịu ăn cơ chứ?”

Và cứ như vậy anh vẫn nằm đó trong khi cậu vẫn chờ đợi anh ăn cái bánh bao mình mua cho. Bởi vì cái bánh bao này là một sự quan tâm nào đó mà cậu dành cho anh, khi dùng nó như muốn tạo ra một mối quan hệ nho nhỏ với anh vậy...

Thời gian cứ như thế trôi qua, bấy giờ anh đã nói rằng anh không ăn và cậu hãy ăn đi. Cậu chỉ biết thở dài mà bẽ ra thành hai rồi bảo mình một nửa, anh thì một nữa...

Bấy giờ cậu đã ăn trong niềm hạnh phúc, mà ánh mắt vẫn mong chờ rằng anh hãy ăn cái bánh bao kia của mình mua cho anh đi. Thế là anh đã ngồi dậy, rồi dùng tay bẽ một khúc bánh bao, nó chẳng lớn lắm nhưng điều này khiến cho cậu cảm thấy rất vui khi anh đã ăn nó...

Cứ như vậy thời gian đã dần trôi qua, anh Trúc đã ăn khúc còn lại. Trong khi cậu đã leo lên giường với ý định ngủ cùng với anh trong niềm vui vẻ...

Thì đột nhiên anh bỗng dưng cầm gói màng của mình mà xuống dưới mặt đất nằm điều này khiến cậu cảm thấy vô cùng khó chịu, và có một cảm giác kỳ lạ mà chỉ muốn được gần cạnh anh mà thôi...

Nhưng cậu cũng chẳng biết cái cảm giác kia là gì mà mặc kệ nó vậy. Sau đó đã xem điện thoại đến khi anh đi ngủ, thì cậu mới chịu tắt điện thoại để đi ngủ...

Thời gian cứ như vậy đã trôi qua đến sáng hôm sau, anh đã cầm quần mà ra ngoài thay. Trong khi cậu thì đi đánh răng, rồi cũng vào phòng thay đồ...

Thay đồ xông xui, cậu tính đi ăn sáng thì anh đã hỏi cậu điều gì đó về việc ăn sáng...

Cậu liền đáp rằng, mình sẽ ra cái quán gần đây ăn. Sau đó anh đã rời đi trong sự lạnh lùng của bản thân, còn cậu cũng chẳng nói một lời nào mà đi ra quán để ăn trong khi cái bụng đã đói meo...

Ăn uống xông xui cậu giờ đây cũng đã bắt đầu, trở lại xưởng giấy để làm việc, bấy giờ anh ta đã bảo cậu hãy theo mình, cậu đồng ý theo lời của ảnh, mà không ngừng lẻo đẻo theo sau, giống như một kẻ bám đuôi vậy...

Anh ta giờ đây lấy một chiếc xe, trông rất kỳ lạ, cậu chưa nhìn thấy chiếc xe này bao giờ cả, giờ đây anh lên tiếng, bảo cậu hãy đi cùng với anh, thế là bọn họ đã kéo chiếc xe kia, đến quán hủ tiếu gần đó, rồi cũng tiến vào bên trong...

Lướt qua đám người đang ăn uống, bọn họ đã đi vào phía sau cái quán, bên trong là những cái thùng màu xanh cao gần 1 m, lúc này anh lấy ra một điếu thuốc, rồi châm lửa mà hút phì phèo, sự lạnh lùng trên khuôn mặt đã trở thành một nụ cười trong rất kỳ lạ, ánh mắt anh nhìn chăm chăm cậu, mà lên tiếng...

Cậu nghe những gì anh nói, mà khuôn miệng mỉm cười, cứ như vậy anh đã bắt đầu nói chuyện, với cậu dài ba câu tán gẫu, cậu cũng đáp lại anh, sau khi điếu thuốc kia đã tàn, anh liền bảo cậu hãy phụ mình, đẩy cái thùng màu xanh kia, lên chiếc xe để kéo về chỗ bọn họ làm...

Cậu đã làm theo ý của anh, anh tỏ vẻ rất vui vẻ, sau đó bảo cậu hãy ở phía sau vịn chiếc thùng này, rồi kéo chiếc xe nặng nề kia rời đi, nhưng không quên nhắc cậu một câu rằng: “Hãy cẩn thận, nếu không sẽ bị chiếc xe này cán qua chân đấy...”

Cậu ừ tỏ vẻ hiểu ý của anh, sau đó lẻo đẻo theo sau để trở về xưởng giấy kia, trong khi đôi bàn chân không ngừng giang rộng ra, bởi sợ rằng chiếc xe đó sẽ cán qua chân của mình, sau một khoảng thời gian, tầm 10 phút, bọn họ cũng đã về xưởng giấy ấy...

Lúc này họ kéo chiếc thùng kia, vào sâu bên trong xưởng, đến chỗ nơi hai bà chị làm việc, và bên còn lại là chiếc máy cắt giấy tự động...

Anh giờ đã nhờ cậu cùng mình đẩy, cái thùng kia xuống dưới mặt đất, cậu đã cố gắng đẩy chiếc thùng đó cùng anh, sau một lúc cũng đẩy được nó xuống dưới mặt đất, anh nhìn cậu nở nụ cười, trông rất là lạ lẫm...

Rồi đẩy chiếc xe ấy rời đi, rồi quay lại chỗ chiếc thùng, anh mở chiếc thùng mới ra, rồi thọc tay vào chiếc thùng cũ, lấy ra một cái ca, nó đã bao phủ bởi một màu trắng đục, do màu sơn...

Anh dùng cái ca đó để mút, sơn từ trong cái thùng mà hai người vừa đẩy về, qua cái thùng cũ kia, trong khi ánh mắt của cậu không ngừng nhìn chăm chăm về phía anh, như có rất nhiều suy tư.....

Hot

Comments

Zô tri ( én )

Zô tri ( én )

:)))

2024-06-30

3

Nguyễn_ánh 💢

Nguyễn_ánh 💢

thôi đừng chờ , về với em nè =))

2024-06-30

6

Min có báo chú đâu

Min có báo chú đâu

:)))

2024-06-30

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Nơi Ở Mới (Ngày 1)
2 Chương 2: Làm Việc
3 Chương 3: Tỏ Vẻ Quan Tâm
4 Chương 4: Theo Anh (Ngày 2)
5 Chương 5: Nói Chuyện Với Anh
6 Chương 6: Lo Lắng Trước Lời Anh Nói
7 Chương 7: Lén lút nhìn anh tắm
8 Chương 8: Nằm Cạnh Anh (Ngày 3)
9 Chương 9: Sự Nghi Ngờ
10 Chương 10: Chẳng Thể Nói Ra
11 Chương 11: Anh Mua Đồ Ăn Cho Cậu
12 Chương 12: Ngày Mới: (Ngày 4)
13 Chương 13: Từ Bỏ Công Việc Để Đi Theo Anh
14 Chương 14: Thắc Mắc
15 Chương 15: Âm Thầm Quan Tâm
16 Chương 16: Hẹn Người Lạ Đi Chơi
17 Chương 17: Vào Rạp Phim
18 Chương 18: Khó Chịu Khi Không Được Xem Phim
19 Chương 19: Chỉ Cách Gạ Tình
20 Chương 20: Nổi Hứng Trong Dục Vọng
21 Chương 21: Lên Giường
22 Chương 22: Lạc Đường
23 Chương 23: Được Anh Cho Số Điện Thoại
24 Chương 24: Làm Chuyện Bồi Bại Với Anh
25 Chương 25: Sao Hôm Nay Anh Lại Không Nằm Chỗ Cậu?
26 Chương 26: Anh Đột Nhiên Tức Giận
27 Chương 27: Anh Chủ Quán Dễ Thương
28 Chương 28: Có Vẻ Anh Đã Giận
29 Chương 29: Cảm Thấy Đau Buồn
30 Chương 30: Chia Sẻ Bí Mật
31 Chương 31: Tâm Sự
32 Chương 32: Đau Buồn
33 Chương 33: Anh Trung Nhờ Giúp Đỡ
34 Chương 34: Lẽo Đẽo Theo Anh Trung
35 Chương 35: Nghi Ngờ
36 Chương 36: Gần Gũi Anh Trung
37 Chương 37: Mua Đồ Cho Anh Trung
38 Chương 38: Anh Bỗng Nhiên Gần Cậu
39 Chương 39: Suy Nghĩ Viễn Vong
40 Chưởng 40: Đe Dọ Cho Nghỉ
41 Chương 41: Sắp Về Nhà
42 Chương 42: Muốn Gần Chỗ Anh Vũ
43 Chương 43: Anh Trung Đột Nhiên Quan Tâm Cậu
44 Chương Cuối: Rời Xa Anh Mãi Mãi
Chapter

Updated 44 Episodes

1
Chương 1: Nơi Ở Mới (Ngày 1)
2
Chương 2: Làm Việc
3
Chương 3: Tỏ Vẻ Quan Tâm
4
Chương 4: Theo Anh (Ngày 2)
5
Chương 5: Nói Chuyện Với Anh
6
Chương 6: Lo Lắng Trước Lời Anh Nói
7
Chương 7: Lén lút nhìn anh tắm
8
Chương 8: Nằm Cạnh Anh (Ngày 3)
9
Chương 9: Sự Nghi Ngờ
10
Chương 10: Chẳng Thể Nói Ra
11
Chương 11: Anh Mua Đồ Ăn Cho Cậu
12
Chương 12: Ngày Mới: (Ngày 4)
13
Chương 13: Từ Bỏ Công Việc Để Đi Theo Anh
14
Chương 14: Thắc Mắc
15
Chương 15: Âm Thầm Quan Tâm
16
Chương 16: Hẹn Người Lạ Đi Chơi
17
Chương 17: Vào Rạp Phim
18
Chương 18: Khó Chịu Khi Không Được Xem Phim
19
Chương 19: Chỉ Cách Gạ Tình
20
Chương 20: Nổi Hứng Trong Dục Vọng
21
Chương 21: Lên Giường
22
Chương 22: Lạc Đường
23
Chương 23: Được Anh Cho Số Điện Thoại
24
Chương 24: Làm Chuyện Bồi Bại Với Anh
25
Chương 25: Sao Hôm Nay Anh Lại Không Nằm Chỗ Cậu?
26
Chương 26: Anh Đột Nhiên Tức Giận
27
Chương 27: Anh Chủ Quán Dễ Thương
28
Chương 28: Có Vẻ Anh Đã Giận
29
Chương 29: Cảm Thấy Đau Buồn
30
Chương 30: Chia Sẻ Bí Mật
31
Chương 31: Tâm Sự
32
Chương 32: Đau Buồn
33
Chương 33: Anh Trung Nhờ Giúp Đỡ
34
Chương 34: Lẽo Đẽo Theo Anh Trung
35
Chương 35: Nghi Ngờ
36
Chương 36: Gần Gũi Anh Trung
37
Chương 37: Mua Đồ Cho Anh Trung
38
Chương 38: Anh Bỗng Nhiên Gần Cậu
39
Chương 39: Suy Nghĩ Viễn Vong
40
Chưởng 40: Đe Dọ Cho Nghỉ
41
Chương 41: Sắp Về Nhà
42
Chương 42: Muốn Gần Chỗ Anh Vũ
43
Chương 43: Anh Trung Đột Nhiên Quan Tâm Cậu
44
Chương Cuối: Rời Xa Anh Mãi Mãi

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play