Chương 11: Anh Mua Đồ Ăn Cho Cậu

Sự mong chờ mòn mỏi đợi một người, từ cậu thanh niên trẻ 18 tuổi, nó là một thứ gì đó khiến cho cậu cảm thấy buồn vô tận, cậu chẳng hề hay biết được rằng, bao giờ người ấy sẽ quay trở về, cứ như thế vòng thời gian cứ dần trôi, lúc này cũng đã là 11:00 đêm, nó trể hơn giờ hôm qua mà anh đã về...

Lúc về vẫn là khuôn mặt ấy, vẫn là hình bóng ấy, nhưng mọi thứ đều mang theo sự lạnh lùng, sự lạnh lùng giống như một tảng băng vậy, nó khiến cho cậu cảm thấy thất vọng tràn trề, mang theo cảm giác của sự mong chờ, cậu không mong chờ một điều gì hết, mà chỉ mong chờ một câu nói, thậm chí là một nụ cười...

Bỗng chốc âm thanh nhẹ nhàng vang lên, điều này khiến trái tim băng giá kia của cậu, bỗng trở nên yếu mềm hơn, nó như được sưởi ấm bởi một ngọn lửa vậy:

“Này anh có mua đồ ăn cho em này! Mau lấy nó và ăn đi...”

Trước sự quan tâm bất chợt của anh, điều này khiến cho cậu trở nên bối rối, thậm chí là vô cùng ngại ngùng, cậu không biết phải làm gì hết trong tình huống này, mà chỉ có thể bậc cười bảo rằng: “Một lát nữa em sẽ ăn ạ.”

Và rồi màm đêm bỗng chốc mang theo những cơn gió, từng cơn gió lạnh kéo theo những hạt mưa, những hạt mưa phùn lấm tấm, làm cho mọi thứ trở nên ướt đẫm...

Trong căn phòng dưới ánh đèn sáng rực, vẫn là hình bóng ấy, hình bóng của ba người đàn ông đang ngồi, mỗi người làm một việc của mỗi người, chẳng ai bận tâm tới ai cả. Bấy giờ Vũ cũng đã nằm xuống dưới nền đất lạnh lẽo kia, kế bên cậu chẳng là ai khác, mà chính là Long Long với khuôn mặt vui vẻ, mang theo nụ cười hạnh phúc trên môi, khi được nằm cạnh bên người mình thích...

Đột nhiên Vũ cảm thấy vô cùng khó chịu, những cơn ngứa đã dần dâng trào, cậu đưa bàn tay của mình lên, đến chỗ ngứa kia trên đôi lưng của bản thân mình, mà không ngừng gải qua gải lại trong sự khó chịu tột cùng...

Nhưng đã có một người chú ý đến, thậm chí luôn nhìn chăm chăm về phía anh, rồi chất giọng nhẹ nhàng thanh Thúy vang lên, trong sự hỏi thăm ân cần: “Anh ngứa sao?”

Trước câu hỏi ân cần kia, người đàn ông đang nằm, liền mỉm cười đáp: “Phải chắc lúc nãy anh Trúc nằm ở đây, nên anh mới cảm thấy ngứa như vậy...”

Anh vừa dứt lời bấy giờ cậu cũng đã lay quây để bắt đầu tìm kiếm một thứ gì đó. Chốc lát cậu đã nhìn thấy chai dầu gió của bản thân mình, sau đó liền lấy nó rồi đưa cho anh mà lên tiếng: “Này anh hãy mau tha dầu vào đi, nó sẽ giúp anh bớt ngứa đấy!”

Trước sự quan tâm của cậu, anh không hề tỏ vẻ từ chối, mà nhẹ nhàng lấy chai dầu từ tay của cậu, sau đó tha lên cơ thể của bản thân...

Sau khi mọi thứ xong xuôi, không gian lại bắt đầu quay về khoảnh không im lặng đó, tất cả mọi người chẳng ai nói chuyện với ai, ngoài anh vẫn nằm bên cạnh của cậu, sâu một lát cậu đã đứng dậy, rồi lên tiếng nói rằng:

“Này anh đừng nằm ở đó nữa, mau đứng dậy đi, để em trải mềm cho hai chúng ta nằm, bởi vì nằm ở dưới đất như thế này, nó sẽ ngứa đấy...”

Anh nghe lời của cậu, liền đứng dậy sau đó đi qua chỗ khác ngồi, còn cậu thì nở nụ cười trong sự hạnh phúc của bản thân, sau đó trải chiếc mền ra đất, mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi, anh giờ đây cũng đã tiến đến và nằm xuống dưới tấm mền cùng với cậu...

Bấy giờ ngoài trời vẫn còn đang, rơi những cơn mưa phùn lấm tấm, mang theo cảm giác lạnh bởi những cơn gió, anh liền xoay qua chỗ cậu, ánh mắt nhìn chăm chăm cậu, mang một vẻ hiền hòa chiều mến, sau đó lên tiếng với chất giọng nhẹ nhàng: “Này trời lạnh lắm đấy, vậy nên hãy đắp mềm chung đi...”

Nghe Những lời anh vừa nói, điều này khiến cậu vô cùng vui, cậu không ngờ rằng anh lại tỏ vẻ quan tâm mình đến như vậy, giống như cái cách mà cậu đã tỏ vẻ quan tâm anh. Mặc dù đây là sự hiển nhiên, nhưng nó lại mang đến cho cậu một niềm vui vô cùng lớn, bởi vì ở cạnh người mình thích như thế này là quá đủ rồi, chứ còn muốn gì hơn nữa chứ?

Nằm một lát lâu bấy giờ Vũ cũng đã lên tiếng rằng: “Này em mau dậy ăn đi. Không ngày mai đồ ăn sẽ thiêu đấy!”

Cậu mỉm cười trong sự hạnh phúc của bản thân mà nghe lời của anh. Cậu liền ra khỏi chiếc nệm tiến đến chỗ đống đồ ăn mà anh đã mua cho mình. Cậu đã mở hộp bánh tránh trộn ra mà ăn một cách từ tốn rồi uống ly trà sữa mà anh đã uống. Chứ không phải ly anh vừa mua cho mình...

Sau đó cậu vì quá ngại nên đã bảo anh Trúc đến ăn cùng với mình. Rồi cũng mời anh ăn cùng nhưng anh lại từ chối mà chỉ nói chuyện với người yêu qua điện thoại. Mặc dù cậu có hơi buồn khi anh lại tỏ vẻ quan tâm và mua đồ cho cậu. Nhưng lại từ chối ăn cùng cậu. Nhưng rồi cậu cũng mặc kệ bởi vì anh quan tâm cậu như vậy cũng đủ rồi...

Hot

Comments

Zô tri ( én )

Zô tri ( én )

:D

2024-06-30

5

🐼 Đầu ♧ Gấu

🐼 Đầu ♧ Gấu

Hóng nha

2024-06-29

2

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Nơi Ở Mới (Ngày 1)
2 Chương 2: Làm Việc
3 Chương 3: Tỏ Vẻ Quan Tâm
4 Chương 4: Theo Anh (Ngày 2)
5 Chương 5: Nói Chuyện Với Anh
6 Chương 6: Lo Lắng Trước Lời Anh Nói
7 Chương 7: Lén lút nhìn anh tắm
8 Chương 8: Nằm Cạnh Anh (Ngày 3)
9 Chương 9: Sự Nghi Ngờ
10 Chương 10: Chẳng Thể Nói Ra
11 Chương 11: Anh Mua Đồ Ăn Cho Cậu
12 Chương 12: Ngày Mới: (Ngày 4)
13 Chương 13: Từ Bỏ Công Việc Để Đi Theo Anh
14 Chương 14: Thắc Mắc
15 Chương 15: Âm Thầm Quan Tâm
16 Chương 16: Hẹn Người Lạ Đi Chơi
17 Chương 17: Vào Rạp Phim
18 Chương 18: Khó Chịu Khi Không Được Xem Phim
19 Chương 19: Chỉ Cách Gạ Tình
20 Chương 20: Nổi Hứng Trong Dục Vọng
21 Chương 21: Lên Giường
22 Chương 22: Lạc Đường
23 Chương 23: Được Anh Cho Số Điện Thoại
24 Chương 24: Làm Chuyện Bồi Bại Với Anh
25 Chương 25: Sao Hôm Nay Anh Lại Không Nằm Chỗ Cậu?
26 Chương 26: Anh Đột Nhiên Tức Giận
27 Chương 27: Anh Chủ Quán Dễ Thương
28 Chương 28: Có Vẻ Anh Đã Giận
29 Chương 29: Cảm Thấy Đau Buồn
30 Chương 30: Chia Sẻ Bí Mật
31 Chương 31: Tâm Sự
32 Chương 32: Đau Buồn
33 Chương 33: Anh Trung Nhờ Giúp Đỡ
34 Chương 34: Lẽo Đẽo Theo Anh Trung
35 Chương 35: Nghi Ngờ
36 Chương 36: Gần Gũi Anh Trung
37 Chương 37: Mua Đồ Cho Anh Trung
38 Chương 38: Anh Bỗng Nhiên Gần Cậu
39 Chương 39: Suy Nghĩ Viễn Vong
40 Chưởng 40: Đe Dọ Cho Nghỉ
41 Chương 41: Sắp Về Nhà
42 Chương 42: Muốn Gần Chỗ Anh Vũ
43 Chương 43: Anh Trung Đột Nhiên Quan Tâm Cậu
44 Chương Cuối: Rời Xa Anh Mãi Mãi
Chapter

Updated 44 Episodes

1
Chương 1: Nơi Ở Mới (Ngày 1)
2
Chương 2: Làm Việc
3
Chương 3: Tỏ Vẻ Quan Tâm
4
Chương 4: Theo Anh (Ngày 2)
5
Chương 5: Nói Chuyện Với Anh
6
Chương 6: Lo Lắng Trước Lời Anh Nói
7
Chương 7: Lén lút nhìn anh tắm
8
Chương 8: Nằm Cạnh Anh (Ngày 3)
9
Chương 9: Sự Nghi Ngờ
10
Chương 10: Chẳng Thể Nói Ra
11
Chương 11: Anh Mua Đồ Ăn Cho Cậu
12
Chương 12: Ngày Mới: (Ngày 4)
13
Chương 13: Từ Bỏ Công Việc Để Đi Theo Anh
14
Chương 14: Thắc Mắc
15
Chương 15: Âm Thầm Quan Tâm
16
Chương 16: Hẹn Người Lạ Đi Chơi
17
Chương 17: Vào Rạp Phim
18
Chương 18: Khó Chịu Khi Không Được Xem Phim
19
Chương 19: Chỉ Cách Gạ Tình
20
Chương 20: Nổi Hứng Trong Dục Vọng
21
Chương 21: Lên Giường
22
Chương 22: Lạc Đường
23
Chương 23: Được Anh Cho Số Điện Thoại
24
Chương 24: Làm Chuyện Bồi Bại Với Anh
25
Chương 25: Sao Hôm Nay Anh Lại Không Nằm Chỗ Cậu?
26
Chương 26: Anh Đột Nhiên Tức Giận
27
Chương 27: Anh Chủ Quán Dễ Thương
28
Chương 28: Có Vẻ Anh Đã Giận
29
Chương 29: Cảm Thấy Đau Buồn
30
Chương 30: Chia Sẻ Bí Mật
31
Chương 31: Tâm Sự
32
Chương 32: Đau Buồn
33
Chương 33: Anh Trung Nhờ Giúp Đỡ
34
Chương 34: Lẽo Đẽo Theo Anh Trung
35
Chương 35: Nghi Ngờ
36
Chương 36: Gần Gũi Anh Trung
37
Chương 37: Mua Đồ Cho Anh Trung
38
Chương 38: Anh Bỗng Nhiên Gần Cậu
39
Chương 39: Suy Nghĩ Viễn Vong
40
Chưởng 40: Đe Dọ Cho Nghỉ
41
Chương 41: Sắp Về Nhà
42
Chương 42: Muốn Gần Chỗ Anh Vũ
43
Chương 43: Anh Trung Đột Nhiên Quan Tâm Cậu
44
Chương Cuối: Rời Xa Anh Mãi Mãi

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play