Chương 4: Thỏa thuận điều kiện

Chàng trai kia mở mắt ra nhìn La Di Ninh, sau đó đặt vào tay cô một thứ bằng gỗ, nói với giọng khó khăn: "Hãy giữ nó… đừng… đừng làm mất…"

Vừa nói xong thì anh ta ngất đi. La Di Ninh đưa lên nhìn kỹ thì bất ngờ. Cô vội lau đi những vết máu đang dính trên mặt của chàng trai thì càng bất ngờ hơn. 

Người này chẳng ngờ lại là Duật Quân, La Di Ninh lật xem dưới đáy con dấu thì có khắc một chữ Lâm. Cô nhìn thôi cũng biết đó là con dấu của Trình Lâm, nhưng cậu đã mất cách đây ba năm rồi.

Trời vừa hay cũng ít mưa hơn, La Di Ninh cố gắng đỡ Duật Quân đứng dậy và đưa anh đến bệnh viện gần nhất để cấp cứu. Dù sao cũng từng quen biết, cô không thể thấy chết mà không cứu được. 

Mọi việc tiếp theo như thế nào thì Phó Thành cũng đã biết. Kể đến đây thì La Di Ninh dừng lại, cô cũng không nói rằng mình và Duật Quân có quen biết nhau. Đã diễn thì phải diễn cho thật, dù sao đây cũng là mối quan hệ không mấy tốt đẹp. 

"Những chuyện sau đó tôi không nói anh cũng biết rồi đấy." La Di Ninh nhìn Phó Thành nói sau đó lấy trong túi áo ra một con dấu và đưa cho Phó Thành: "Đây là đồ mà Duật Quân đưa cho tôi, tôi nghĩ anh nên giữ nó thì hơn."

Phó Thành cầm lấy con dấu lên quan sát, đây đúng là đồ của Duật Quân rồi. Lần trước Duật Quân có đưa cho Phó Thành xem về con dấu này.

Cậu nhìn La Di Ninh hỏi: "Cô hình như có quen biết với Duật Quân?"

"Tại sao anh hỏi vậy?" La Di Ninh nghiêng đầu hỏi lại, chẳng lẽ Phó Thành biết gì rồi.

Phó Thành nhìn La Di Ninh trả lời thẳng thắn: "Vì cô không muốn để Duật Quân biết cô cứu cậu ấy, có nghĩa cô với cậu ấy có quen biết."

"Quen hay không cũng không còn quan trọng nữa. Anh đã nói sẽ giữ bí mật, thì tuyệt đối đừng làm tôi thất vọng đấy." La Di Ninh nghiêm túc nhìn Phó Thành, tuyệt đối không thể để người khác biết được chuyện cô cứu Duật Quân, càng không để Duật Quân biết cô đã cứu anh.  

Phó Thành gật đầu sau đó hỏi: "Cô có yêu cầu gì không?"

"Bất kỳ điều gì cũng được sao?" La Di Ninh nhìn Phó Thành, trong đầu có chút tính toán. 

Phó Thành gật đầu, La Di Ninh liền cười vui vẻ: "Mua cho tôi một căn nhà và đóng sẵn tiền trước ba năm, bởi vì tôi chưa có nhà."

"Còn nữa, tìm nhà nào ở gần trung tâm đấy, đừng ở gần sở cảnh sát là được. Còn về biệt thự hay chung cư thì tùy anh thôi, vấn đề đó không quan trọng." La Di Ninh tiếp tục liệt kê ra khiến Phó Thành nhíu mày. 

Không ngờ La Di Ninh lại đòi hỏi như vậy. Nhưng mà những điều cô đòi hỏi cũng hơi quá bình thường rồi. Đây không biết được gọi là thông minh hay là ngây thơ nữa. 

"Còn gì nữa không?" Phó Thành hỏi La Di Ninh, cậu muốn chắc chắn rằng cô sẽ không tự tiện ra thêm điều kiện. 

La Di Ninh uống một ngụm nước sau đó nói: "Cho tôi mượn điện thoại anh một chút."

Phó Thành khó hiểu nhưng sau đó cũng đưa điện thoại cho La Di Ninh mượn. Cô cầm lấy điện thoại nhắn tin cho ai đó. Nội dung tin nhắn chính là vị trí và địa điểm hiện tại của cô, ngoài ra không còn gì khác nữa. 

Sau khi gửi xong tin nhắn thì La Di Ninh trả điện thoại lại cho Phó Thành. Cô lại nói thêm một câu: "Lần này anh chắc chắn là Sở trưởng chứ không phải cái tên Đỗ Huy đó."

Lời nói của La Di Ninh khiến Phó Thành có chút thắc mắc: "Tại sao cô lại nói vậy?"

"Tôi đoán! Nhưng anh yên tâm, tên Đỗ Huy kia nhanh thôi sẽ bị giáng chức. Việc của anh là chờ đợi thời cơ đến." La Di Ninh cười khẽ, nụ cười đầy sự ẩn ý. 

"Tôi thấy cô không phải người ngu ngốc, càng không phải người dễ bị sập bẫy." Phó Thành nhìn La Di Ninh nghiêm túc, cậu chắc chắn cô đang cố che giấu điều gì đó. 

"Tôi không thông minh như anh nghĩ đâu, chỉ là một kẻ có chút ngu ngốc mà thôi. Đừng đánh giá tôi cao quá, tôi sẽ lại kiêu ngạo đấy." La Di Ninh cười nhạt, đây cũng là lời thật lòng từ cô. 

Có lẽ sau khi trải qua nhiều chuyện La Di Ninh mới biết rằng quá thông minh cũng là một điều đáng ghét. Phó Thành nhìn La Di Ninh không nói gì. 

Lời đồn nói La Di Ninh là kẻ ngốc, nhu nhược hình như không đúng lắm. Đơn giản vì đó là cách La Di Ninh cố tình khiến cho mọi người nhìn ra như vậy. Còn bản chất thật sự, đương nhiên chỉ có những người thân thuộc mới biết rõ. 

Cả hai sau đó ra khỏi phòng, Phó Thành cho người đưa La Di Ninh trở lại phòng giam sau đó về biệt thự riêng của Duật Quân để kiểm tra tình hình sức khỏe.

Khi vừa về đến cổng thì Cố Khang đã chờ sẵn, cậu nhìn Phó Thành hỏi: "Sao rồi? Mọi thứ ổn chứ?"

"Duật Quân tỉnh thì giải quyết nhanh hơn!" Phó Thành nhìn Cố Khang nói. 

Cố Khang ra hiệu cho Phó Thành lên phòng của Duật Quân. Tình trạng hiện tại có chút tiến triển, nhưng vẫn cần thêm một thời gian nữa. 

Phó Thành biết không thể đợi Duật Quân giải quyết, mà dù Duật Quân có tỉnh lại cậu cũng không thể nói người cứu Duật Quân là La Di Ninh. Điều này khiến Phó Thành có chút rối não.

Chapter
1 Chương 1: Tai nạn giữa khuya ở thành phố J
2 Chương 2: Bắt người vô cớ
3 Chương 3: Chuyện hôm qua
4 Chương 4: Thỏa thuận điều kiện
5 Chương 5: Đỗ Huy bị cắt chức
6 Chương 6: Chừng nào mới hết gây họa?
7 Chương 7: Người chống lưng
8 Chương 8: Thành phố A
9 Chương 9: Thành phố S
10 Chương 10: Cho anh bất ngờ
11 Chương 11: Trình Lâm
12 Chương 12: Khu vui chơi
13 Chương 13: Tại sao lại là tôi mà không phải ai khác?
14 Chương 14: Em cảm thấy đó là cách tốt nhất sao?
15 Chương 15: Con gái không nhất thiết phải giỏi tất cả mọi việc
16 Chương 16: Cá cược
17 Chương 17: Quân đội khu E
18 Chương 18: Sự cố
19 Chương 19: Hôm qua anh không làm gì em cả
20 Chương 20: Em nghĩ... em cần thêm thời gian
21 Chương 21: Đại học A (1)
22 Chương 22: Đại học A (2)
23 Chương 23: Khách quý đến nghỉ chân
24 Chương 24: Nụ hôn đầu
25 Chương 25: Coa chút ngọt
26 Chương 26: Bệnh nên hư não luôn rồi sao?
27 Chương 27: Tham quan quân đội
28 Chương 28: Chúng ta coi như hòa nhau
29 Chương 29: Hợp hay không cũng là do cháu quyết định
30 Chương 30: Cái giá phải trả sẽ rất đắt
31 Chương 31: Đi chơi với Trình Lâm (1)
32 Chương 32: Đi chơi với Trình Lâm (2)
33 Chương 33: Đi chơi với Trình Lâm (3)
34 Chương 34: Nếu có gì tôi sẽ tìm anh
35 Chương 35: Lấy lại những thứ thuộc về tôi
36 Chương 36: Lát nữa anh giúp tôi một chuyện được không?
37 Chương 37: Có muốn biết lợi dụng thật sự là thế nào không?
38 Chương 38: Cẩn thận một chút
39 Chương 39: Dù có chuyện gì cũng phải bình tĩnh giải quyết
40 Chương 40: Có lẽ anh không thể bảo vệ được em nữa rồi
41 Chương 41: Mất đi hai người
42 Chương 42: Tôi không phải phạm nhân
43 Chương 43: Đừng hỏi nữa
44 Chương 44: La Di Ninh bị bắt rồi
45 Chương 45: Công tư phân minh
46 Chương 46: Muốn tôi thế mạng, còn lâu
47 Chương 47: Tôi không muốn ở đây nữa
48 Chương 48: Sau này em ở lại khu E đi, anh nuôi em
49 Chương 49: Một chút hình phạt này chẳng là gì cả
50 Chương 50: Từ khi nào mà...
51 Chương 51: Sau này anh đều nghe em
52 Chương 52: Mày có thể hỏi mà
53 Chương 53: Chúng ta không như trước đây được nữa
54 Chương 54: Số phiếu hòa nhau
55 Chương 55: Kiều Như
56 Chương 56: Chịu phạt
57 Chương 57: Cứ tưởng hai người biết nhau rồi chứ?
58 Chương 58: Rừng Thiên Sơn
59 Chương 59: Cẩn thận hành động
60 Chương 60: Khu E sẽ đến sớm thôi
61 Chương 61: Tử tù 052 - Sa Lệ
62 Chương 62: Đồng minh
63 Chương 63: Bà Triệu thật sự không nhận ra chồng mình sao?
64 Chương 64: Tính từ đỉnh đầu của anh trở lên thì em cao nhất
65 Chương 65: Là bị tra tấn mới có
66 Chương 66: Huấn luyện không ai dùng roi cả
67 Chương 67: Là khen hay chê?
68 Chương 68: Chúng ta một đổi một
69 Chương 69: Chỉ cần anh còn sống thì đoạn đường em đi sẽ bằng phẳng
70 Chương 70: Chỉ cần em đến là chị vui rồi
71 Chương 71: Tao cần mua quà tặng
72 Chương 72: Đúng là Triệu Gia Kiệt
73 Chương 73: Phó chỉ huy nước S
74 Chương 74: Chẳng phải tiện cả đôi đường sao?
75 Chương 75: Lễ đính hôn
76 Chương 76: Thuận gió thì đẩy thuyền
77 Chương 77: Một phần sự thật (1)
78 Chương 78: Một phần sự thật (2)
79 Chương 79: Sao cứ phải cố chấp làm gì
80 Chương 80: Phối hợp
81 Chương 81: Bây giờ mới là cuộc họp chính thức
82 Chương 82: Bỏ phiếu quyết định
83 Chương 83: Đùa với cô cũng vui thật
84 Chương 84: Có những thứ nếu không phải là của mình thì đừng cố chấp
85 Chương 85: Hòn đảo phía Nam
86 Chương 86: Nơi nghiên cứu
87 Chương 87: Sao lại giống đến vậy?
88 Chương 88: Khói này có vấn đề
89 Chương 89: Tất cả đều là lừa người
90 Chương 90: Nhưng... Gương mặt này
91 Chương 91: La Di Ninh bị bắt cóc
92 Chương 92: Tự lo cho mình thì tốt hơn
93 Chương 93: Đoán xem La Di Ninh có trụ nổi hay không?
Chapter

Updated 93 Episodes

1
Chương 1: Tai nạn giữa khuya ở thành phố J
2
Chương 2: Bắt người vô cớ
3
Chương 3: Chuyện hôm qua
4
Chương 4: Thỏa thuận điều kiện
5
Chương 5: Đỗ Huy bị cắt chức
6
Chương 6: Chừng nào mới hết gây họa?
7
Chương 7: Người chống lưng
8
Chương 8: Thành phố A
9
Chương 9: Thành phố S
10
Chương 10: Cho anh bất ngờ
11
Chương 11: Trình Lâm
12
Chương 12: Khu vui chơi
13
Chương 13: Tại sao lại là tôi mà không phải ai khác?
14
Chương 14: Em cảm thấy đó là cách tốt nhất sao?
15
Chương 15: Con gái không nhất thiết phải giỏi tất cả mọi việc
16
Chương 16: Cá cược
17
Chương 17: Quân đội khu E
18
Chương 18: Sự cố
19
Chương 19: Hôm qua anh không làm gì em cả
20
Chương 20: Em nghĩ... em cần thêm thời gian
21
Chương 21: Đại học A (1)
22
Chương 22: Đại học A (2)
23
Chương 23: Khách quý đến nghỉ chân
24
Chương 24: Nụ hôn đầu
25
Chương 25: Coa chút ngọt
26
Chương 26: Bệnh nên hư não luôn rồi sao?
27
Chương 27: Tham quan quân đội
28
Chương 28: Chúng ta coi như hòa nhau
29
Chương 29: Hợp hay không cũng là do cháu quyết định
30
Chương 30: Cái giá phải trả sẽ rất đắt
31
Chương 31: Đi chơi với Trình Lâm (1)
32
Chương 32: Đi chơi với Trình Lâm (2)
33
Chương 33: Đi chơi với Trình Lâm (3)
34
Chương 34: Nếu có gì tôi sẽ tìm anh
35
Chương 35: Lấy lại những thứ thuộc về tôi
36
Chương 36: Lát nữa anh giúp tôi một chuyện được không?
37
Chương 37: Có muốn biết lợi dụng thật sự là thế nào không?
38
Chương 38: Cẩn thận một chút
39
Chương 39: Dù có chuyện gì cũng phải bình tĩnh giải quyết
40
Chương 40: Có lẽ anh không thể bảo vệ được em nữa rồi
41
Chương 41: Mất đi hai người
42
Chương 42: Tôi không phải phạm nhân
43
Chương 43: Đừng hỏi nữa
44
Chương 44: La Di Ninh bị bắt rồi
45
Chương 45: Công tư phân minh
46
Chương 46: Muốn tôi thế mạng, còn lâu
47
Chương 47: Tôi không muốn ở đây nữa
48
Chương 48: Sau này em ở lại khu E đi, anh nuôi em
49
Chương 49: Một chút hình phạt này chẳng là gì cả
50
Chương 50: Từ khi nào mà...
51
Chương 51: Sau này anh đều nghe em
52
Chương 52: Mày có thể hỏi mà
53
Chương 53: Chúng ta không như trước đây được nữa
54
Chương 54: Số phiếu hòa nhau
55
Chương 55: Kiều Như
56
Chương 56: Chịu phạt
57
Chương 57: Cứ tưởng hai người biết nhau rồi chứ?
58
Chương 58: Rừng Thiên Sơn
59
Chương 59: Cẩn thận hành động
60
Chương 60: Khu E sẽ đến sớm thôi
61
Chương 61: Tử tù 052 - Sa Lệ
62
Chương 62: Đồng minh
63
Chương 63: Bà Triệu thật sự không nhận ra chồng mình sao?
64
Chương 64: Tính từ đỉnh đầu của anh trở lên thì em cao nhất
65
Chương 65: Là bị tra tấn mới có
66
Chương 66: Huấn luyện không ai dùng roi cả
67
Chương 67: Là khen hay chê?
68
Chương 68: Chúng ta một đổi một
69
Chương 69: Chỉ cần anh còn sống thì đoạn đường em đi sẽ bằng phẳng
70
Chương 70: Chỉ cần em đến là chị vui rồi
71
Chương 71: Tao cần mua quà tặng
72
Chương 72: Đúng là Triệu Gia Kiệt
73
Chương 73: Phó chỉ huy nước S
74
Chương 74: Chẳng phải tiện cả đôi đường sao?
75
Chương 75: Lễ đính hôn
76
Chương 76: Thuận gió thì đẩy thuyền
77
Chương 77: Một phần sự thật (1)
78
Chương 78: Một phần sự thật (2)
79
Chương 79: Sao cứ phải cố chấp làm gì
80
Chương 80: Phối hợp
81
Chương 81: Bây giờ mới là cuộc họp chính thức
82
Chương 82: Bỏ phiếu quyết định
83
Chương 83: Đùa với cô cũng vui thật
84
Chương 84: Có những thứ nếu không phải là của mình thì đừng cố chấp
85
Chương 85: Hòn đảo phía Nam
86
Chương 86: Nơi nghiên cứu
87
Chương 87: Sao lại giống đến vậy?
88
Chương 88: Khói này có vấn đề
89
Chương 89: Tất cả đều là lừa người
90
Chương 90: Nhưng... Gương mặt này
91
Chương 91: La Di Ninh bị bắt cóc
92
Chương 92: Tự lo cho mình thì tốt hơn
93
Chương 93: Đoán xem La Di Ninh có trụ nổi hay không?

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play