Chương 5: Đỗ Huy bị cắt chức

La Di Ninh ở trong trại giam ngoài mặt thì lo lắng, tỏ vẻ sợ hãi. Nhưng thực chất lại rất vô tư, thậm chí là đang chờ đợi kịch hay để xem.

Cô định không nhờ người kia đến giúp, nhưng nếu đợi Phó Thành cứu có khi La Di Ninh ở trong trại giam cả tháng cũng không chừng. Vậy nên cô nhắn một tin để người kia đến trợ giúp, cũng như cho tên Đỗ Huy kia một bài học.

Sở trưởng ở thành phố J thì có quyền chức, nhưng nếu so với phó chỉ huy và chỉ huy nước S thì Sở trưởng Đỗ Huy cũng chỉ là một con kiến.

Hiện tại là buổi sáng, La Di Ninh cầm cây củi vẽ vời dưới đất, đoán chừng buổi trưa sẽ có người đến đưa cô ra khỏi đây. Nếu chậm nhất, thì cũng là buổi chiều hôm nay mà thôi.

Mặc dù La Di Ninh nghe Phó Thành dặn dò người canh trại giam sắp xếp bữa sáng cho cô nhưng hiện tại đã trưa rồi mà cô còn chưa được ăn gì. Chứng tỏ không phải do đám người đó, mà là do tên Sở trưởng Đỗ Huy kia cố tình bỏ đói cô.

Những tù nhân khác đều được ăn được uống, còn La Di Ninh ngay cả nước cũng không uống được huống hồ là ăn. Dám ỷ quyền lực như vậy, cô nhất định cho ông ta biết quyền lực thật sự là gì.

Bên ngoài đột nhiên có nhiều xe dừng lại, gây náo động đến những trại giam bên trong. La Di Ninh cười khẽ, bắt đầu tiến hành kế hoạch của mình.

Một loạt xe của quân đội đặc chủng khu E dừng trước sở cảnh sát J. Một đoàn người bước xuống xếp thành hai hàng đứng sẵn. Chiếc xe cuối cùng dừng lại, chàng trai trong xe đó bước xuống.

Trên người chàng trai kia là bộ quân phục đặc chủng mang cấp hiệu thiếu tá. Những người đứng chờ sẵn ở hai hàng cúi chào hô lớn: "Chào thiếu tá!"

Chàng trai đó gật đầu, gương mặt vẫn không biểu lộ cảm xúc gì mà bước thẳng vào sở cảnh sát. Cấp dưới của Đỗ Huy vừa thấy liền bước ra nghênh đón lịch sự.

Đỗ Huy được tin cũng từ phòng mình bước ra đón tiếp. Gương mặt ông ta niềm nở chào chàng trai kia: "Thiếu tá! Thật vinh dự khi cậu đến đây."

Chàng trai kia nhìn quanh một lượt như đang tìm kiếm gì đó rồi lại nhìn Đỗ Huy lạnh giọng: "La Di Ninh!"

Đỗ Huy khó hiểu, thiếu tá tìm gặp La Di Ninh làm gì? Hay là để trị tội cô ta?

Cấp dưới của chàng trai thiếu tá kia ho nhẹ một cái rồi nhắc nhở: "Thiếu tá muốn gặp người tên La Di Ninh!"

Người vừa mới nhắc nhở Đỗ Huy là Cao Uy, nhìn theo cấp bậc thì có lẽ là thiếu úy. Cao Uy cũng là người thân cận của vị thiếu tá kia.

Đỗ Huy nghe xong liền nhanh chóng cho người vào trại giam đem La Di Ninh ra đây. Ông ta nhìn thiếu tá thắc mắc: "Ngài gặp nghi phạm ấy làm gì? Có phải cô ta đắc tội gì với ngài không?"

Chàng trai thiếu tá kia nghe xong liền nhìn Đỗ Huy bằng ánh mắt hình viên đạn, ông ta cũng bất giác mà cúi đầu lùi về sau. Mặc dù Đỗ Huy tuổi tác cao hơn vị thiếu tá kia nhưng đứng trước người này ông ta vẫn phải dè chừng lịch thiệp.

Đúng lúc này Phó Thành cũng vừa lái xe đến sở cảnh sát. Cậu nhìn thấy tình huống này liền biết có vấn đề. Phó Thành đi hướng khác về phòng làm việc mà không trực tiếp chào hỏi, bởi vì cậu biết người bên trong là ai.

Theo trí nhớ của Phó Thành thì người được gọi là thiếu tá kia tên Triệu Gia Kiệt. So về thế lực thì không thua kém Duật Quân, so về quyền lực cũng ngang hàng.

Phó Thành có thể khẳng định rằng Triệu Gia Kiệt là người không dễ dàng đụng vào. Nếu tính về toàn bộ cả thế lực lẫn quyền lực và thực lực, thì Triệu Gia Kiệt nhỉnh hơn Duật Quân.

Phó Thành đứng một góc ở phòng làm việc theo dõi tiếp diễn biến. Bởi vì nếu lúc này mà bước ra thì thật không phải phép. Một lúc sau người của Đỗ Huy đem La Di Ninh ra.

Nhưng lúc này Phó Thành và Đỗ Huy đều bất ngờ khi thấy trên người La Di Ninh toàn dấu chân người, gương mặt lấm lem, tay thì bị trầy xước. Chỉ vỏn vẹn mấy tiếng thôi mà La Di Ninh lại bị bắt nạt như thế này, thật khiến người ta bất ngờ. Nhưng đâu có ai biết được đây là chính tay La Di Ninh tự làm ra chứ.

Triệu Gia Kiệt nhìn La Di Ninh nhíu mày một cái sau đó nhìn Đỗ Huy: "Vụ án thế nào?"

"Chỉ cần nhận tội nữa là xong!" Đỗ Huy e dè trả lời.

Ông ta ngoài mặt như vậy nhưng trong lòng lại đang cười thầm. Nghĩ rằng lần này mình lập công lớn, có cơ hội cho cuộc bỏ phiếu sắp tới. Nếu gây được thiện cảm với Triệu Gia Kiệt, thì con đường công danh của ông ta sau này khỏi phải lo nữa.

La Di Ninh thấy vẻ mặt đắc ý của Đỗ Huy liền khó chịu. Cô liền nhìn thẳng vào mắt Triệu Gia Kiệt không chút sợ hãi, cũng không chút kiêng dè mà nói: "Vu khống người khác có được tính là một tội không?"

Người của quân đội đặc chủng khu E nghe vậy liền cố nhịn người. Bọn họ đều biết rằng thiếu tá của mình đang bị chất vấn. Cao Uy thấy vậy liền lườm bọn họ một cái khiến bọn họ nghiêm túc trở lại.

Đỗ Huy thấy La Di Ninh không biết phép tắc liền lấy tay đè đầu cô cúi thấp xuống mà mắng: "Nói chuyện với thiếu tá mà không biết lịch sự sao? Cô còn đang mang tội đấy."

Cấp dưới của Triệu Gia Kiệt định giúp La Di Ninh nhưng cô ra hiệu từ chối. Phó Thành đứng trong phòng làm việc quan sát thấy điều này làm cậu nghi ngờ về mối quan hệ của La Di Ninh và Triệu Gia Kiệt.

La Di Ninh được thế liền vờ ngã xuống đất bất tỉnh. Đỗ Huy vì bất ngờ mà không biết làm thế nào. Lúc này Triệu Gia Kiệt ra hiệu cho Cao Uy làm việc.

Cao Uy vui vẻ lấy một tờ giấy đưa ra trước mặt Đỗ Huy sau đó nói: "Là Sở trưởng lại không làm gương, ra tay với phạm nhân đến ngất đi. Theo như ban bố lệnh của phó chỉ huy nước S, kể từ hôm nay Sở trưởng Đỗ Huy bị cắt chức làm nhân viên."

"Sao lại như vậy? Tôi làm gì sai chứ? Rõ ràng La Di Ninh phạm tội lái xe tông người mà." Đỗ Huy không phục nhìn Cao Uy nói.

Hot

Comments

Phung Kim Loan

Phung Kim Loan

dây với chụy à

2025-02-21

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Tai nạn giữa khuya ở thành phố J
2 Chương 2: Bắt người vô cớ
3 Chương 3: Chuyện hôm qua
4 Chương 4: Thỏa thuận điều kiện
5 Chương 5: Đỗ Huy bị cắt chức
6 Chương 6: Chừng nào mới hết gây họa?
7 Chương 7: Người chống lưng
8 Chương 8: Thành phố A
9 Chương 9: Thành phố S
10 Chương 10: Cho anh bất ngờ
11 Chương 11: Trình Lâm
12 Chương 12: Khu vui chơi
13 Chương 13: Tại sao lại là tôi mà không phải ai khác?
14 Chương 14: Em cảm thấy đó là cách tốt nhất sao?
15 Chương 15: Con gái không nhất thiết phải giỏi tất cả mọi việc
16 Chương 16: Cá cược
17 Chương 17: Quân đội khu E
18 Chương 18: Sự cố
19 Chương 19: Hôm qua anh không làm gì em cả
20 Chương 20: Em nghĩ... em cần thêm thời gian
21 Chương 21: Đại học A (1)
22 Chương 22: Đại học A (2)
23 Chương 23: Khách quý đến nghỉ chân
24 Chương 24: Nụ hôn đầu
25 Chương 25: Coa chút ngọt
26 Chương 26: Bệnh nên hư não luôn rồi sao?
27 Chương 27: Tham quan quân đội
28 Chương 28: Chúng ta coi như hòa nhau
29 Chương 29: Hợp hay không cũng là do cháu quyết định
30 Chương 30: Cái giá phải trả sẽ rất đắt
31 Chương 31: Đi chơi với Trình Lâm (1)
32 Chương 32: Đi chơi với Trình Lâm (2)
33 Chương 33: Đi chơi với Trình Lâm (3)
34 Chương 34: Nếu có gì tôi sẽ tìm anh
35 Chương 35: Lấy lại những thứ thuộc về tôi
36 Chương 36: Lát nữa anh giúp tôi một chuyện được không?
37 Chương 37: Có muốn biết lợi dụng thật sự là thế nào không?
38 Chương 38: Cẩn thận một chút
39 Chương 39: Dù có chuyện gì cũng phải bình tĩnh giải quyết
40 Chương 40: Có lẽ anh không thể bảo vệ được em nữa rồi
41 Chương 41: Mất đi hai người
42 Chương 42: Tôi không phải phạm nhân
43 Chương 43: Đừng hỏi nữa
44 Chương 44: La Di Ninh bị bắt rồi
45 Chương 45: Công tư phân minh
46 Chương 46: Muốn tôi thế mạng, còn lâu
47 Chương 47: Tôi không muốn ở đây nữa
48 Chương 48: Sau này em ở lại khu E đi, anh nuôi em
49 Chương 49: Một chút hình phạt này chẳng là gì cả
50 Chương 50: Từ khi nào mà...
51 Chương 51: Sau này anh đều nghe em
52 Chương 52: Mày có thể hỏi mà
53 Chương 53: Chúng ta không như trước đây được nữa
54 Chương 54: Số phiếu hòa nhau
55 Chương 55: Kiều Như
56 Chương 56: Chịu phạt
57 Chương 57: Cứ tưởng hai người biết nhau rồi chứ?
58 Chương 58: Rừng Thiên Sơn
59 Chương 59: Cẩn thận hành động
60 Chương 60: Khu E sẽ đến sớm thôi
61 Chương 61: Tử tù 052 - Sa Lệ
62 Chương 62: Đồng minh
63 Chương 63: Bà Triệu thật sự không nhận ra chồng mình sao?
64 Chương 64: Tính từ đỉnh đầu của anh trở lên thì em cao nhất
65 Chương 65: Là bị tra tấn mới có
66 Chương 66: Huấn luyện không ai dùng roi cả
67 Chương 67: Là khen hay chê?
68 Chương 68: Chúng ta một đổi một
69 Chương 69: Chỉ cần anh còn sống thì đoạn đường em đi sẽ bằng phẳng
70 Chương 70: Chỉ cần em đến là chị vui rồi
71 Chương 71: Tao cần mua quà tặng
72 Chương 72: Đúng là Triệu Gia Kiệt
73 Chương 73: Phó chỉ huy nước S
74 Chương 74: Chẳng phải tiện cả đôi đường sao?
75 Chương 75: Lễ đính hôn
76 Chương 76: Thuận gió thì đẩy thuyền
77 Chương 77: Một phần sự thật (1)
78 Chương 78: Một phần sự thật (2)
79 Chương 79: Sao cứ phải cố chấp làm gì
80 Chương 80: Phối hợp
81 Chương 81: Bây giờ mới là cuộc họp chính thức
82 Chương 82: Bỏ phiếu quyết định
83 Chương 83: Đùa với cô cũng vui thật
84 Chương 84: Có những thứ nếu không phải là của mình thì đừng cố chấp
85 Chương 85: Hòn đảo phía Nam
86 Chương 86: Nơi nghiên cứu
87 Chương 87: Sao lại giống đến vậy?
88 Chương 88: Khói này có vấn đề
89 Chương 89: Tất cả đều là lừa người
90 Chương 90: Nhưng... Gương mặt này
91 Chương 91: La Di Ninh bị bắt cóc
92 Chương 92: Tự lo cho mình thì tốt hơn
93 Chương 93: Đoán xem La Di Ninh có trụ nổi hay không?
Chapter

Updated 93 Episodes

1
Chương 1: Tai nạn giữa khuya ở thành phố J
2
Chương 2: Bắt người vô cớ
3
Chương 3: Chuyện hôm qua
4
Chương 4: Thỏa thuận điều kiện
5
Chương 5: Đỗ Huy bị cắt chức
6
Chương 6: Chừng nào mới hết gây họa?
7
Chương 7: Người chống lưng
8
Chương 8: Thành phố A
9
Chương 9: Thành phố S
10
Chương 10: Cho anh bất ngờ
11
Chương 11: Trình Lâm
12
Chương 12: Khu vui chơi
13
Chương 13: Tại sao lại là tôi mà không phải ai khác?
14
Chương 14: Em cảm thấy đó là cách tốt nhất sao?
15
Chương 15: Con gái không nhất thiết phải giỏi tất cả mọi việc
16
Chương 16: Cá cược
17
Chương 17: Quân đội khu E
18
Chương 18: Sự cố
19
Chương 19: Hôm qua anh không làm gì em cả
20
Chương 20: Em nghĩ... em cần thêm thời gian
21
Chương 21: Đại học A (1)
22
Chương 22: Đại học A (2)
23
Chương 23: Khách quý đến nghỉ chân
24
Chương 24: Nụ hôn đầu
25
Chương 25: Coa chút ngọt
26
Chương 26: Bệnh nên hư não luôn rồi sao?
27
Chương 27: Tham quan quân đội
28
Chương 28: Chúng ta coi như hòa nhau
29
Chương 29: Hợp hay không cũng là do cháu quyết định
30
Chương 30: Cái giá phải trả sẽ rất đắt
31
Chương 31: Đi chơi với Trình Lâm (1)
32
Chương 32: Đi chơi với Trình Lâm (2)
33
Chương 33: Đi chơi với Trình Lâm (3)
34
Chương 34: Nếu có gì tôi sẽ tìm anh
35
Chương 35: Lấy lại những thứ thuộc về tôi
36
Chương 36: Lát nữa anh giúp tôi một chuyện được không?
37
Chương 37: Có muốn biết lợi dụng thật sự là thế nào không?
38
Chương 38: Cẩn thận một chút
39
Chương 39: Dù có chuyện gì cũng phải bình tĩnh giải quyết
40
Chương 40: Có lẽ anh không thể bảo vệ được em nữa rồi
41
Chương 41: Mất đi hai người
42
Chương 42: Tôi không phải phạm nhân
43
Chương 43: Đừng hỏi nữa
44
Chương 44: La Di Ninh bị bắt rồi
45
Chương 45: Công tư phân minh
46
Chương 46: Muốn tôi thế mạng, còn lâu
47
Chương 47: Tôi không muốn ở đây nữa
48
Chương 48: Sau này em ở lại khu E đi, anh nuôi em
49
Chương 49: Một chút hình phạt này chẳng là gì cả
50
Chương 50: Từ khi nào mà...
51
Chương 51: Sau này anh đều nghe em
52
Chương 52: Mày có thể hỏi mà
53
Chương 53: Chúng ta không như trước đây được nữa
54
Chương 54: Số phiếu hòa nhau
55
Chương 55: Kiều Như
56
Chương 56: Chịu phạt
57
Chương 57: Cứ tưởng hai người biết nhau rồi chứ?
58
Chương 58: Rừng Thiên Sơn
59
Chương 59: Cẩn thận hành động
60
Chương 60: Khu E sẽ đến sớm thôi
61
Chương 61: Tử tù 052 - Sa Lệ
62
Chương 62: Đồng minh
63
Chương 63: Bà Triệu thật sự không nhận ra chồng mình sao?
64
Chương 64: Tính từ đỉnh đầu của anh trở lên thì em cao nhất
65
Chương 65: Là bị tra tấn mới có
66
Chương 66: Huấn luyện không ai dùng roi cả
67
Chương 67: Là khen hay chê?
68
Chương 68: Chúng ta một đổi một
69
Chương 69: Chỉ cần anh còn sống thì đoạn đường em đi sẽ bằng phẳng
70
Chương 70: Chỉ cần em đến là chị vui rồi
71
Chương 71: Tao cần mua quà tặng
72
Chương 72: Đúng là Triệu Gia Kiệt
73
Chương 73: Phó chỉ huy nước S
74
Chương 74: Chẳng phải tiện cả đôi đường sao?
75
Chương 75: Lễ đính hôn
76
Chương 76: Thuận gió thì đẩy thuyền
77
Chương 77: Một phần sự thật (1)
78
Chương 78: Một phần sự thật (2)
79
Chương 79: Sao cứ phải cố chấp làm gì
80
Chương 80: Phối hợp
81
Chương 81: Bây giờ mới là cuộc họp chính thức
82
Chương 82: Bỏ phiếu quyết định
83
Chương 83: Đùa với cô cũng vui thật
84
Chương 84: Có những thứ nếu không phải là của mình thì đừng cố chấp
85
Chương 85: Hòn đảo phía Nam
86
Chương 86: Nơi nghiên cứu
87
Chương 87: Sao lại giống đến vậy?
88
Chương 88: Khói này có vấn đề
89
Chương 89: Tất cả đều là lừa người
90
Chương 90: Nhưng... Gương mặt này
91
Chương 91: La Di Ninh bị bắt cóc
92
Chương 92: Tự lo cho mình thì tốt hơn
93
Chương 93: Đoán xem La Di Ninh có trụ nổi hay không?

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play