Ngoại truyện 3-Điều hạnh phúc nhất là?

Thành phố vào buổi đêm- là thời điểm thích hợp để mọi người có thể ra ngoài đi dạo, nhìn ngắm phố phường. Những con phố dần đã lên đèn, thay đổi diện mạo rất khác so với ban ngày. Nó mang một nét ma mị nhưng cũng không kém phần sôi nổi. Dòng người cứ tấp nập đi đi về về sau giờ làm mệt mỏi, và Thục Nghi cũng không phải là ngoại lệ.

Uể oải bước từng bước, dừng chân trước tòa chung cư, cô khẽ ngước nhìn lên tầng của mình sinh sống, trông thấy đèn đã được bật sáng. Trong lòng của Nghi liền vơi đi hết những nỗi lo mang tên cơm áo gạo tiền.

Thục Nghi nhẹ nhàng mở cửa. Hiện trước mắt cô là thân ảnh lười biếng đang nằm trên sofa xem TV của Thanh Nhã. Có lẽ cô nhóc đó hôm nay tan tầm sớm, vì mùi hương thoang thoảng từ bếp đã giúp cô chứng minh điều đó.

Nghe thấy tiếng cửa, Nhã chầm chậm ngồi dậy. Thấy bóng dáng người thương, cô nhóc cười rạng rỡ liền nói:

“Cưng về rồi à, tắm nhanh lên ra ăn cơm đi. Mình đợi nãy giờ đấy.”

Thục Nghi gật đầu. Tuy vậy, cô không hề đi đến nhà tắm. Cô nàng lao thẳng vào lồng ngực của người yêu. Hai tay ôm chặt lấy eo Nhã, cố gắng hít hà mùi hương từ bạn gái.

Thanh Nhã bật cười trước hành động trẻ con của Nghi. Nhưng mà cô cũng không hề đẩy ra hay chối bỏ, chỉ dịu giọng nói nhỏ với bé con nào đó của mình:

“Thôi nào, tắm đi. Hôi gần chết.”

“Nhã bắt đầu chê Nghi rồi sao...” Nghi dừng lại động tác, đưa đôi mắt ươn ướt nhìn lên.

“Không có, nhưng mà bé cưng của mình ngoan tí nha. Đi tắm nhanh nào.”

“Không, Nghi không đi đâu. Nhã hôn Nghi một cái đi rồi Nghi mới làm.” Thục Nghi cố trả treo lại.

Thật tình, hồi đó làm gì cũng ngượng ngùng, đỏ mặt đồ. Sao bây giờ lớn lên cái mặt dày dữ vậy?

Dưới ánh mắt hệt như cún con của một người nào đó, Nhã không thể chịu được nữa. Nâng lấy cằm của Nghi lên, khẽ hôn phớt vào môi.

Có vẻ nụ hôn đó không vừa ý ai đó, cho nên người đó vẫn cứ trơ mặt ra, lắc đầu tỏ ý không chịu.

Thanh Nhã không còn kiên nhẫn như trước nữa. Lấy tay dịu dàng vuốt những sợi tóc rối trên trán người yêu, sau đó hôn một cái thật vang vào nơi ấy. Cô nhóc cũng không quên mùi mẫn nhỏ giọng nói với Nghi:

“Ngoan đi, chút mình hôn kiểu Pháp cho nha, hay cưng muốn kiểu Úc nào...”

Nghe những lời đường mật từ người thương, Nghi như được tiêm máu gà, đỏ mặt vội chạy vào phòng tắm.

Nhã cười khanh khách khi thấy cảnh tượng ấy. Qua bao năm thì việc trêu chọc ai đó cũng không hề chán. Bộ phim trên TV cũng không còn cuốn hút nữa, nên cô liền dứt khoát tắt nó đi.

Đợi hơn mười lăm phút, Thục Nghi từ phòng tắm chạy ra. Vẫn y như cũ mà bay đến ôm chầm Thanh Nhã.

Ban đầu Nhã không để ý đâu, chỉ là, bộ váy ngủ trên người Nghi có chút quen mắt. Nhìn kỹ một tí, hóa ra nó là chiếc váy của cô mà.

Nghi vẫn đang vui vẻ kề mũi vào hõm cổ của người yêu, hít hà hương thơm. Bỗng nhiên, Nhã vùng vẫy, đẩy cái người nào đó ra khỏi người.

Cô nhóc giận quá hóa cười, trầm giọng hỏi:

“Cái váy này cưng lấy ở đâu ra vậy?”

“Nghi lấy từ trong tủ ra mà...” Nghi lấy trò cũ, dùng tuyệt chiêu đôi mắt cún cưng của mình ra sử dụng.

“Tủ bên trái đúng không?”

“...”

“Trời ơi, đồ của cưng thì không mặc. Sao cứ thích lấy đồ của mình mặc vậy?” Nhã tức giận nói.

“Do đồ của Nhã đẹp, Nghi thích.” Thục Nghi lí nhí nói.

“Bớt xạo đi, đồ của cưng có khác gì của mình đâu. Mình mua toàn đồ cặp mà.” Nhã vươn tay kí nhẹ vào trán Nghi.

“Vậy sao Nhã biết đồ này là của Nhã chứ?” Ai đó nhất quyết không nhận mình sai.

“Nhìn là biết rồi. Đồ của mình thì làm sao cưng có thể vừa được chứ! Đặc biệt là,” Thanh Nhã khẽ liếc mắt vào vòng một của Nghi, nói tiếp: “ngực đó, cưng ạ.”

Thục Nghi lúc này đã chịu thua, nhỏ giọng biện hộ:

“Do đồ của Nhã thơm lắm, Nghi thích ngửi...”

“Không có nói nhiều, đi thay liền cho mình.”

Nghi vẫn cứng đầu ngồi đó, tỏ vẻ không đồng ý.

Thấy vậy, Nhã liền dùng chân đá vào mông Thục Nghi, mắng yêu:

“Thay nhanh! Giãn đồ mình hết. Không thay là tối ngủ ngoài sofa.”

Lúc này, Thục Nghi mới chịu khuất phục. Chậm chạp đứng dậy, đi vào phòng.

Đợi thêm một tí nữa, Nhã mới được dùng cơm tối với ai đó, gắp miếng đậu vào chén Nghi, chép miệng phàn nàn:

“Giờ ăn gì mà lì vậy? Mình nói gì cũng trả treo ngon lành.”

“Ăn cơm Nhã nấu.” Người nào đó điếc không sợ súng, nhai cơm trả lời.

“Hay ha. Trả treo nữa kìa.”

“...” Lần này Thục Nghi quyết định im lặng, vì để bảo vệ cho giấc ngủ của mình.

Ăn cơm xong, cả hai ngồi xem phim trên chiếc TV ở trước phòng khách. Nhã dựa vào lòng Nghi, say sưa dõi theo diễn biến bộ phim. Còn người nào đó thì vẫn chăm chú ngắm nhìn người thương.

Đúng là sau một ngày mệt mỏi, được trở về nhà và ở cạnh người mình yêu như vậy là một điều tuyệt vời, không có gì sánh bằng. Cô mong rằng chuyện này sẽ diễn ra mãi mãi.

Chờ đến lúc Thanh Nhã che miệng ngáp lên. Thục Nghi bắt đầu tiến hành công cuộc đòi quà của mình.

Ôm lấy Nhã lên, hôn vào môi cô nhóc, khẽ lên tiếng:

“Nhã bảo là sẽ hôn Nghi, nếu Nghi ngoan đúng không?”

“Nãy giờ cưng có ngoan đâu!” Nhã không phục đáp lại.

“Người nói hãy giữ lấy lời. Nhã phải hôn kiểu Pháp với kiểu Úc.” Nghi lắc đầu nói.

“Ăn gì tham vậy? Một cái thôi.”

“Ăn cơm của Nhã nấu.” Ai đó dửng dưng trả lời.

Thế là, Thục Nghi bế Nhã đi về phòng.

—————————————————————

Cô giật mình bật dậy, đưa tay lên xoa trán. Quái lạ, sao có thể mơ một giấc mơ hoang đường như thế được chứ?

Liếc mắt nhìn đồng hồ. Hiện tại chỉ mới bốn giờ sáng, còn quá sớm để thức dậy. Nên cô quyết định nằm xuống ngủ tiếp.

Ở phía bên kia thành phố, có một cô nàng nào đó vẫn còn đắm chìm trong giấc mộng về viễn cảnh tương lai của bản thân…

(Góc tác giả: hôn kiểu Úc cũng na ná với kiểu Pháp, chỉ là hôn môi khác thôi kkk)

Hot

Comments

Bth nhưng không bth

Bth nhưng không bth

Chắc yêu rồi:))

2024-08-05

0

Bth nhưng không bth

Bth nhưng không bth

Khác ở chỗ là đồ kia có mùi của người yêu:))

2024-08-05

2

Bth nhưng không bth

Bth nhưng không bth

Mặt dày mới giữ được vợ:))

2024-08-05

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1-Chuyện quái quỷ gì vậy
2 Chương 2-Tôi xin lỗi
3 Chương 3-Tôi sẽ bảo vệ cậu
4 Chương 4-Đụng vào cậu ta thử xem?
5 Chương 5-Mình không có ý định yêu đương đâu
6 Chương 6-Đúng là tâm sinh tướng mà
7 Chương 7-Anh thấy Ngọc như thế nào?
8 Chương 8-Đến thăm nhà bạn
9 Ngoại truyện 1- Cảm xúc của Bảo Ngọc
10 Chương 9-Nhóc chắc chắn có tâm sự
11 Chương 10-Lựa chọn nào là đúng, nào là sai?
12 Ngoại truyện 2-Những sự thật thú vị
13 Chương 11-Quân sư
14 Chương 12-“Người bạn thân”
15 Chương 13-Thức dậy sau giấc mộng mị
16 Chương 14-Món quà
17 Chương 15-Hội bàn tròn
18 Chương 16-Bước đầu của chiến dịch
19 Chương 17-Ánh trăng sáng
20 Ngoại truyện 3-Điều hạnh phúc nhất là?
21 Chương 18-Về quê
22 Chương 19-Phụ đạo
23 Chương 20- Một ngày tồi tệ
24 Chương 21-Chị gái
25 Chương 22-Quá khứ và thực tại
26 Chương 23-Tôi vẫn luôn lắng nghe cậu mà
27 Chương 24-Rốt cuộc thứ tình cảm ấy là gì?
28 Ngoại truyện 4-Những sự thật thú vị (2)
29 Chương 25-Học nhóm
30 Chương 26-Mối tình đầu
31 Chương 27-Yêu
32 Chương 28-Mây Mong Manh
33 Ngoại truyện 5- Đau lưng
34 Chương 29- Chuẩn bị lễ hội
35 Chương 30-Thầy giáo mới
36 Chương 31-Bé ba
37 Chương 32-Bày tỏ
38 Chương 33-Mộng xuân
39 Chương 34-Dợt kịch
40 Chương 35- Con công, con phượng
41 Chương 36-Cuộc thi văn nghệ
42 Ngoại truyện 6-Ghen
43 Chương 37- “Ngọt ngào”
44 Chương 38- Hư vô
45 Chương 39- Tĩnh lặng
46 Chương 40- Người yêu “giả”
47 Chương 41- Mưa
48 Chương 42- Ác quỷ
49 Chương 43- Gói xôi
50 Thông báo
51 Chương 44- Người trong lòng
52 Chương 45- Kế hoạch
53 Chương 46- Đau ơi, hãy đi đi
54 Chương 47- Bảo vệ
55 Chương 48- Chuyển chỗ
56 Chương 49- Mời phụ huynh
57 Chương 50- Bữa sáng
58 Ngoại truyện 7- Tia sáng
59 Chương 51- Động lòng?
60 Chương 52- Quyết định
61 Chương 53- Mình sẽ mãi bên cậu
62 Chương 54 - Gọi chị nào, bé Vy
63 Chương 55 - Hội xuân
64 Chương 56 - Cuộc gọi
65 Chương 57 - Trao giải
66 Chương 58 - Tất niên
67 Chương 59 - Yêu từ cái nhìn đầu tiên
68 Chương 60 - Người thân
69 Chương 61 - Nhạc hội
Chapter

Updated 69 Episodes

1
Chương 1-Chuyện quái quỷ gì vậy
2
Chương 2-Tôi xin lỗi
3
Chương 3-Tôi sẽ bảo vệ cậu
4
Chương 4-Đụng vào cậu ta thử xem?
5
Chương 5-Mình không có ý định yêu đương đâu
6
Chương 6-Đúng là tâm sinh tướng mà
7
Chương 7-Anh thấy Ngọc như thế nào?
8
Chương 8-Đến thăm nhà bạn
9
Ngoại truyện 1- Cảm xúc của Bảo Ngọc
10
Chương 9-Nhóc chắc chắn có tâm sự
11
Chương 10-Lựa chọn nào là đúng, nào là sai?
12
Ngoại truyện 2-Những sự thật thú vị
13
Chương 11-Quân sư
14
Chương 12-“Người bạn thân”
15
Chương 13-Thức dậy sau giấc mộng mị
16
Chương 14-Món quà
17
Chương 15-Hội bàn tròn
18
Chương 16-Bước đầu của chiến dịch
19
Chương 17-Ánh trăng sáng
20
Ngoại truyện 3-Điều hạnh phúc nhất là?
21
Chương 18-Về quê
22
Chương 19-Phụ đạo
23
Chương 20- Một ngày tồi tệ
24
Chương 21-Chị gái
25
Chương 22-Quá khứ và thực tại
26
Chương 23-Tôi vẫn luôn lắng nghe cậu mà
27
Chương 24-Rốt cuộc thứ tình cảm ấy là gì?
28
Ngoại truyện 4-Những sự thật thú vị (2)
29
Chương 25-Học nhóm
30
Chương 26-Mối tình đầu
31
Chương 27-Yêu
32
Chương 28-Mây Mong Manh
33
Ngoại truyện 5- Đau lưng
34
Chương 29- Chuẩn bị lễ hội
35
Chương 30-Thầy giáo mới
36
Chương 31-Bé ba
37
Chương 32-Bày tỏ
38
Chương 33-Mộng xuân
39
Chương 34-Dợt kịch
40
Chương 35- Con công, con phượng
41
Chương 36-Cuộc thi văn nghệ
42
Ngoại truyện 6-Ghen
43
Chương 37- “Ngọt ngào”
44
Chương 38- Hư vô
45
Chương 39- Tĩnh lặng
46
Chương 40- Người yêu “giả”
47
Chương 41- Mưa
48
Chương 42- Ác quỷ
49
Chương 43- Gói xôi
50
Thông báo
51
Chương 44- Người trong lòng
52
Chương 45- Kế hoạch
53
Chương 46- Đau ơi, hãy đi đi
54
Chương 47- Bảo vệ
55
Chương 48- Chuyển chỗ
56
Chương 49- Mời phụ huynh
57
Chương 50- Bữa sáng
58
Ngoại truyện 7- Tia sáng
59
Chương 51- Động lòng?
60
Chương 52- Quyết định
61
Chương 53- Mình sẽ mãi bên cậu
62
Chương 54 - Gọi chị nào, bé Vy
63
Chương 55 - Hội xuân
64
Chương 56 - Cuộc gọi
65
Chương 57 - Trao giải
66
Chương 58 - Tất niên
67
Chương 59 - Yêu từ cái nhìn đầu tiên
68
Chương 60 - Người thân
69
Chương 61 - Nhạc hội

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play