Sau ngày hôm đó, nô bộc trong Tô gia giảm đi một nửa, cũng thêm vào người mới nhưng không ai biết một nửa nô bộc còn lại đã đi về đâu. Chuyện này Tô gia chủ làm rất kín kẽ không để người khác biết được. Tô Ngân Phù cũng không biết chuyện gì đã xảy ra nhưng sau ngày hôm đó y không còn bắt gặp một vài khuôn mặt quen thuộc của nô bộc trong phủ nữa
Tô gia chủ ở lại phủ được hơn một tháng lại phải ra ngoài tiếp tục việc làm ăn của Tô gia. Một tháng hơn này Tô Ngân Phù quả thật cảm nhận được tình cảm của Tô gia chủ dành cho y, rất cưng chiều, rất bảo bộc, rất chăm sóc. Ngay cả vị ca ca và tỷ tỷ cũng đều cưng chiều y. Nghĩ đến kết cục về sau trong truyện Tô Ngân Phù có chút chua xót thay cho Tô gia. Khi nam chính lên làm Hoàng Đế, vì muốn ép buột nữ chính vào cung mà đã ra tay với Tô gia. Tô gia khi đó do Tô Lưu Anh làm chủ, căn cơ chưa vững chắc vì vậy dễ dàng bị người động thủ vào. Chỉ sau một đêm, Tô gia bị phán cùng lúc nhiều tội danh. Tô Anh Xuân vì Tô gia mà quyết định nhập cung theo ý của nam chính, sau đó Tô gia cũng được tha tội nhưng không thể trở lại như lúc trước được
Cơ nghiệp làm ăn nhiều đời của Tô gia bị ảnh hưởng khiến cho Tô gia dần dần lụng bại. Tô Lưu Anh bị bệnh nặng sau đó qua đời lúc Tô Anh Xuân vừa nhập cung được ba năm. Tô gia không có người chủ trì, chia đàn xẻ nghé, từ đó không còn tiếng tăm nữa
Nghĩ đến kết cục như vậy Tô Ngân Phù quả thật không khỏi đau lòng. Tô Xuyên nhìn đứa con nhỏ cứ im lặng, không hoạt bát như lúc trước không khỏi đau lòng, mặc dù muốn ở lại bầu bạn với con trai thêm một thời gian nữa nhưng thương vụ của Tô gia không thể chậm trễ được
“Phù nhi, phụ thân xin lỗi con, đợi phụ thân xử lí xong việc nhất định sẽ quay về. Ta sẽ mua thật nhiều thứ cho con có được không. Phù nhi đừng giận phụ thân”
Tô Ngân Phù lắc đầu, y không giận không gì cả, có điều y cũng biết tính cách của bản thân so với Tô Ngân Phù hiện tại có rất nhiều điểm khác biệt, Tô Ngân Phù ở nơi này rất hoạt bát lanh lợi, còn y tình cách có chút im lặng, không nói nhiều. Bản thân làm tu hú chiếm tổ của người khác, có đôi khi y thật sự không thể giống như bình thường mà thể hiện ra được
“Phù nhi không giận phụ thân. Phụ thân đi đi, nhớ bình an trở về Phù nhi và ca ca, tỷ tỷ”
Tô Xuyên nhìn con trai nhỏ không nỡ rời đi, Lương quản gia bên cạnh nhắc nhở một tiếng thì Tô Xuyên mới chịu leo lên xe ngựa rời đi
Gia chủ rời phủ, trong phủ liền trở nên yên tĩnh, ai làm việc nấy. Tô Ngân Phù đã ở nơi này một tháng hơn, chưa từng bước đi ra ngoài, y cũng tò mò bên ngoài nhưng lại không dám mở lời
Tô Lưu Anh và Tô Anh Xuân lúc này đang ở học đường dành cho con nhà quyền quý và quan lại trong kinh thành để học tập. Tô Ngân Phù vì còn nhỏ cho nên vẫn chưa đi học đường. Tô Xuyên không muốn con trai phải đến học đường, sợ người khác phát hiện ra con trai nhỏ là song nhi nên quyết định sau này sẽ kiếm người đến Tô phủ dạy chữ cho Tô Ngân Phù
Tô Ngân Phù ở trong phủ không làm gì cũng nhàm chán vì vậy y liền nói với ma ma bản thân muốn đọc sách
“Tiểu thiếu gia, người chưa học vỡ lòng làm sao mà đọc sách được, nếu tiểu thiếu gia buồn chán, ma ma sẽ lấy vài món đồ chơi mà gia chủ mua về mang đến cho tiểu thiếu gia có được không”
Tô Ngân Phù liền lắc đầu
“Ta biết đọc chữ, ca ca đã dạy cho ta đọc chữ, viết chữ, ma ma cứ lấy sách cho ta đọc là được”
Ma ma có chút hoang mang nhưng nếu là đại thiếu gia chỉ dạy cho tiểu thiếu gia thì cũng có thể là thật. Vậy nên sau cùng ma ma vẫn đem sách đến cho Tô Ngân Phù đọc
Sách ở nơi này so với hiện đại cũng giống nhau vì vậy y cũng có thể biết thêm nhiều hơn về nơi này. Tô Lưu Anh và Tô Anh Xuân đến buổi chiều mới trở về phủ, vừa vào phủ hai người đã đi tìm đệ đệ. Khi nhìn thấy Tô Ngân Phù đang đọc sách, Tô Lưu Anh bất ngờ
Trước đây mặc dù có dạy đệ đệ đọc chữ, viết chữ nhưng đệ đệ đều qua loa, Tô Lưu Anh còn lo rằng sao này mời sư phụ đến dạy thì Tô Ngân Phù cũng khó mà học được. Ấy vậy mà hôm nay nhìn thấy đệ đệ đang đọc sách, còn là một quyển thật nhiều chữ khiến Tô Lưu Anh bất ngờ, trong lòng rưng rưng, đệ đệ sau khi té xuống hồ liền thay đổi không ít. Vẫn là đệ đệ của hắn nhưng cảm giác không còn giống đứa nhóc chỉ được nuông chiều mà mãi chơi. Trở thành một đứa nhóc chầm ổn trước tuổi, đôi khi Tô Lưu Anh còn tưởng rằng đây không phải đệ đệ của mình
Tô Anh Xuân ngược lại cảm thấy đệ đệ thật giỏi, nàng cảm thấy đệ đệ của mình vừa đáng yêu vừa giỏi như vậy, bảo bối của Tô gia quả thật không sai
“Ca ca, tỷ tỷ. Hai người trở về rồi”
Tô Ngân Phù buông xuống sách, bước đến chỗ ca ca, tỷ tỷ
“Phù nhi, đệ đọc sách sao. Nếu đệ thích đọc sách vậy lần sau tỷ ở học đường sẽ mang về vài cuốn cho đệ có được không”
Tô Anh Xuân cười dịu dàng nhìn đệ đệ, Tô Ngân Phù gật đầu
“Cảm ơn tỷ tỷ”
Tô Lưu Anh nhìn muội muội và đệ đệ một cách ấm áp
“Phù nhi, ngày mai ca ca và tỷ tỷ không cần đến học đường, đã lâu ngày đệ không ra bên ngoài, ngày mai ca ca và tỷ tỷ sẽ đưa đệ đi chịu không”
Tô Ngân Phù nghe nói được ra bên ngoài liền rất vui mừng, y hào hứng đồng ý. Dù sao cũng xác định phải sống ở thế giới này thêm vài năm nữa, vậy thì thoải mái một chút cũng được
Mà lúc này ở trong hoàng cung. Hoàng Đế hôm nay trước mặt bá quan văn võ, lập trưởng tử của Hoàng Hậu làm Thái tử, chiếu chỉ ban ra, Thái tử dọn đến Đông cung ở. Mà lúc này vị nào đó vừa được lập Thái tử cũng đang thảnh thơi ở bên ngoài cung đi dạo, chưa trở về. Hoàng Thiết bây giờ đã 12 tuổi, không phải hoàng tử lớn tuổi nhất trong cung nhưng là trưởng tử do chính Hoàng Hậu sinh ra. Hoàng Hậu cùng Hoàng Thượng ở bên nhau nhiều năm nhưng Hoàng Hậu vì thân thể yếu nên chỉ có thể sinh được một hoàng tự duy nhất là Hoàng Thiết. Vì vậy dành rất nhiều sự yêu thương cho Hoàng Thiết
Hoàng Thiết chỉ cần muốn rời cung ra ngoài một vài ngày thì Hoàng Hậu sẽ đích thân sắp xếp để Hoàng Thiết có thể ra ngoài cung
Truyện được đăng tải độc quyền trên noveltoon, không reup dưới mọi hình thức, xin cảm ơn
Updated 144 Episodes
Comments
mâm mi k9
ờ thì đúng kp thiệt
2025-03-01
1
Horu Tiên 🍑
Tg ơi, đây là đời cháu của cp NNKPGCN vs Ko yêu... pk ạ?
2024-08-09
5
Diệp Tử Y❄ (❤🍀Bỉ Ngạn Hoa🍀❤)
hónggggv
2024-08-07
1