Chương 2: Nội bộ Khê gia

Bốn ngày sau, bệnh viện Celestial.

Hơn hai giờ khuya, dãy hành lang vắng lặng mang theo tiếng bước chân dồn dập, dựa vào số phòng bệnh nhân, một người đàn ông trung niên tiếng tới mở cửa.

Trước đó, nhận được tin nhắn từ bệnh viện gửi đến tìm người thân của bệnh nhân. Vừa nhìn dòng tin và tấm hình, ông ta đã nhận định rõ đây là đứa con gái của mình. Hiện trạng khai báo, não bộ bị ảnh hưởng tê liệt, tinh thần không ổn định.

Lúc mở cửa, phía bên trong, Khê Nguyệt vẫn chưa thể ngủ, thân hình nhỏ nhắn trong bộ đồ bệnh nhân ngồi thẫn thờ nhìn ra bầu trời bên ngoài. Khoảnh khắc nghe tiếng cửa phòng vang lên, trong ánh mắt cô ánh lên tia sáng lấp lánh, trên gương mặt lúc đầu vài phần nhợt nhạt, toàn bộ đều bị thay thế khi nghe thanh âm tưởng chừng như là hy vọng này.

“Là anh sao, em biết anh sẽ không bỏ em mà!”

Đứng hướng ngược sáng, thân hình ông ta cao ráo, lại chẳng thể trông rõ mặt. Khê Nguyệt vội vàng muốn tiến lại gần.

Thế nhưng, ngay khi nhận dạng rõ ràng, Khê Nguyệt vội vàng lùi dần ra phía sau cảnh giác. Người này, không phải Lôi Nghị Tước chồng cô!

“Ông là ai?”

Khê Trường nhíu mày nhìn đứa con gái của mình, ông ta có vài phần nghi hoặc. Lập tức tiến lên phía trước thăm dò.

“Con không nhận ra ta sao?”

“Ông là ai?” Cô một lần nữa, cứ thế lặp lại câu hỏi, giọng nói không tự chủ mà run hơn.

“Ta là người nuôi nấng con.”

Vừa nói, Khê Trường từng bước tiến lại gần, dưới ánh trăng sáng bên ngoài, nếp nhăn trên gương mặt ông ta hiện rõ mồn một.

Khê Nguyệt nhìn ông ta dần tiến lại gần phía mình, dường như trở nên kích động hơn. Cô vội vàng cầm lấy một chiếc gối, cứ thế ném vào mặt ông ta, thân hình nhỏ nhắn trong bộ đồ bệnh nhân run lên bần bật mà khóc òa, cứ thế lùi dần về sau.

“Không được lại đây, tôi không quen ông!”

Khê Trường đứng lặng người, trong ánh mắt lộ ra sự khinh bỉ khó mà che giấu. Nhìn lại tờ giấy phán đoán bệnh tình Khê Nguyệt trong tay, ban đầu còn cho rằng là một màn kịch. Nhưng hiện trạng của Khê Nguyệt hiện tại, rõ ràng không có ý nào là giả.

“Ngốc thật, vừa hay đúng ý.”

Ánh mắt ông ta lạnh đi vài phần.

Cứ thế, xoay người rời đi. Thậm chí, lúc rời khỏi, còn để lại một số tiền lớn trong tay y tá canh phòng. Mục đích vốn không hề tốt đẹp, muốn đem Khê Nguyệt đến bệnh viện tâm thần, ký giấy xác nhận bệnh tình của bệnh viện, đồng thời có cả sự đồng ý từ gia đình.

Chỉ trong vài ngày sau, khắp thành phố Trùng Khánh nhận được nguồn tin tức lớn.

Tập đoàn Thương Hạn dưới tay Khê gia, vị trí tổng giám đốc của Khê Nguyệt đổi chủ, thiếu gia trưởng con trai của Khê Trường lẫn phu nhân Doanh Uyển là Khê Hàm lên đảm đương vị trí.

Theo nguồn tin nhận được, đại tiểu thư Khê Nguyệt sau vụ thu mua mảnh đất phía Tây, tình huống dẫn đến đột ngột sạt lở, cứ thế bị thương, ảnh hưởng não bộ mà trở nên ngu ngốc. Khi nhận giấy từ bác sĩ đã hơn một tuần, bệnh tình trở nặng, yêu cầu chuyển đến viện tâm thần điều trị.

Dù nhiều nguồn lực lớn nể phục và coi trọng cách làm việc của Khê Nguyệt, nhưng tình thế trước mắt đã không thể vãn hồi, tài năng Khê Nguyệt, chỉ có thể chôn vùi lại.

Mối quan hệ người Khê gia nhìn vậy, thực chất phức tạp vô cùng.

Khê Trường kết hôn với đại tiểu thư Lục Dao, nhưng trên căn bản, hôn nhân không đến từ tình cảm. Khoảng thời gian đó, Khê gia gặp khủng hoảng lớn sau khi tranh đấu với người của Lôi gia, vì muốn cứu vớt tập đoàn, ông ta chỉ có duy nhất một suy nghĩ đem tài sản của Lục thị bù vào.

Đây vốn cũng chính là tiền đề của cuộc hôn nhân.

Thời điểm hạ sinh Khê Nguyệt không bao lâu, phu nhân Lục mắc bệnh nặng lại khó sinh, cũng chẳng thể có thêm một đứa trẻ nào. Đỉnh điểm là khi phu nhân Lục qua đời, tài sản kế thừa, một tay được để lại cho Khê Nguyệt.

Bởi chung sống lâu, Khê Nguyệt biết được tính tình người được gọi là cha của mình, ông ta muốn cô ký giấy giao lại tài sản Lục gia vào tay ông, đồng thời chấm dứt mối quan hệ. Thế nhưng Khê Nguyệt kiên quyết không chịu, vẫn dựa vào một số thành phần chống lưng cho mình là người của Lục gia để bảo toàn sự phản đối.

Khê Trường nhận thức tình hình bản thân không có lợi khi nghĩ đến thảm cảnh chống đối Lục gia. Thế nhưng ông ta là một kẻ thức thời, nhận thấy rõ trên người Khê Nguyệt có tài. Vì vậy dù không phục, vẫn để Khê Nguyệt chỉ mới mười chín tuổi theo bên cạnh, từng bước nuôi dạy truyền đạt kiến thức, cho đến khi cô đem một nửa quyền hành tập đoàn Thương Hạn giao lại là vị trí tổng giám đốc.

Cốt yếu muốn để Khê Nguyệt tin tưởng ông ta, rồi từng bước dụ dỗ cô giao lại tập đoàn đang thời kỳ hưng thịnh nhất.

Vốn dĩ một tập đoàn, việc để một người phụ nữ lên lãnh đạo đã là một vấn đề nghiêm trọng bị phản đối khá nhiều, gây tranh cãi với không ít các nhà đầu tư lớn bởi sự phân biệt nữ giới. Nhưng năm đó, Khê Nguyệt vẫn khẳng định vươn lên mà đứng đầu, dùng thực lực bản thân chứng minh khi đưa Khê gia phát triển, vì vậy mới miễn cưỡng đảm nhiệm được vai trò tổng giám đốc của tập đoàn Thương Hạn.

Cho nên, dù không ở cương vị chủ tịch, lợi ích mang về cho tập đoàn Thương Hạn tính đến nay tròn mười năm đã chiếm rất cao.

Hiển nhiên, Khê Trường từ rất lâu đã có con riêng, nay ông muốn lấy lại toàn bộ tập đoàn Thương Hạn ở thời kỳ hưng thịnh nhất để giao lại con mình. Điều đầu tiên cần làm, chính là loại bỏ Khê Nguyệt.

Thế nhưng Khê Trường chưa kịp ra tay, Khê Nguyệt đã thật sự gặp nạn. Đây cũng được xem như, trời cao cũng giúp ông ta một tay.

Hot

Comments

Mai Nguyen

Mai Nguyen

quan trọng là người cầm trịch có tài hay không , hay một thời gian lại đưa công ty đến bờ vực phá sản

2024-11-21

0

Luna🍁

Luna🍁

chị ấy vẫn ổn chỉ là mất trí nhớ tạm thời òi

2024-12-31

1

Luna🍁

Luna🍁

mừng vì chị vẫn giữ đc tài sản

2024-12-31

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Mất trí nhớ
2 Chương 2: Nội bộ Khê gia
3 Chương 3: Chồng ơi, đừng bỏ em
4 Chương 4: Không quen thì luyện tập lại
5 Chương 5: Gọi chồng đi
6 Chương 6: Ngủ với em
7 Chương 7: Lưu manh công khai dụ dỗ
8 Chương 8: Không biết tốt xấu
9 Chương 9: Ký ức vụn vặt
10 Chương 10: Nhớ lại rồi?
11 Chương 11: Tước ơi… khó thở
12 Chương 12: Anh rất… sướng!
13 Chương 13: 1001 mẹo gia tăng tình cảm vợ chồng
14 Chương 14: Lo lắng
15 Chương 15: Tâm tình tệ hại
16 Chương 16: Chồng yêu
17 Chương 17: Đừng gọi lung tung
18 Chương 18: Đau (*)
19 Chương 19: Gọi chồng (*)
20 Chương 20: Nhớ lại
21 Chương 21: Mặt người dạ thú
22 Chương 22: Suy tính
23 Chương 23: Ai làm chủ cuộc chơi
24 Chương 24: Nhờ sự giúp đỡ
25 Chương 25: Điều tra
26 Chương 26: Bước cản
27 Chương 27: Ẩn ý
28 Chương 28: Chọc giận
29 Chương 29: Kiếm trai bao vẫn tốt hơn anh
30 Chương 30: Cầu xin tôi
31 Chương 31: Thay đổi kế sách
32 Chương 32: Hiểu lầm
33 Chương 33: Ngoài sự tính toán
34 Chương 34: Đại hội
35 Chương 35: Giúp tôi… tôi trúng thuốc
36 Chương 36: Công tác tư tưởng
37 Chương 37: Không thể chống đỡ (*)
38 Chương 38: Sa vào khó cứu (*)
39 Chương 39: Không say (*)
40 Chương 40: Sắc tình khó cưỡng
41 Chương 41: Biến chuyển
42 Chương 42: Đe doạ
43 Chương 43: Đau lòng
44 Chương 44: Hiểu rõ
45 Chương 45: Lần nữa rời đi
46 Chương 46: Người tình nhỏ của Lôi Nghị Tước
47 Chương 47: Tiểu thịt tươi
48 Chương 48: Ai bỏ ai
49 Chương 49: Dụ dỗ quá mức kiểm soát
50 Chương 50: Cho anh một cơ hội
51 Chương 51: Cố chấp và sĩ diện gặp nhau
52 Chương 52: Vả mặt vẫn là vả mặt (End)
53 Góc giới thiệu truyện mới
Chapter

Updated 53 Episodes

1
Chương 1: Mất trí nhớ
2
Chương 2: Nội bộ Khê gia
3
Chương 3: Chồng ơi, đừng bỏ em
4
Chương 4: Không quen thì luyện tập lại
5
Chương 5: Gọi chồng đi
6
Chương 6: Ngủ với em
7
Chương 7: Lưu manh công khai dụ dỗ
8
Chương 8: Không biết tốt xấu
9
Chương 9: Ký ức vụn vặt
10
Chương 10: Nhớ lại rồi?
11
Chương 11: Tước ơi… khó thở
12
Chương 12: Anh rất… sướng!
13
Chương 13: 1001 mẹo gia tăng tình cảm vợ chồng
14
Chương 14: Lo lắng
15
Chương 15: Tâm tình tệ hại
16
Chương 16: Chồng yêu
17
Chương 17: Đừng gọi lung tung
18
Chương 18: Đau (*)
19
Chương 19: Gọi chồng (*)
20
Chương 20: Nhớ lại
21
Chương 21: Mặt người dạ thú
22
Chương 22: Suy tính
23
Chương 23: Ai làm chủ cuộc chơi
24
Chương 24: Nhờ sự giúp đỡ
25
Chương 25: Điều tra
26
Chương 26: Bước cản
27
Chương 27: Ẩn ý
28
Chương 28: Chọc giận
29
Chương 29: Kiếm trai bao vẫn tốt hơn anh
30
Chương 30: Cầu xin tôi
31
Chương 31: Thay đổi kế sách
32
Chương 32: Hiểu lầm
33
Chương 33: Ngoài sự tính toán
34
Chương 34: Đại hội
35
Chương 35: Giúp tôi… tôi trúng thuốc
36
Chương 36: Công tác tư tưởng
37
Chương 37: Không thể chống đỡ (*)
38
Chương 38: Sa vào khó cứu (*)
39
Chương 39: Không say (*)
40
Chương 40: Sắc tình khó cưỡng
41
Chương 41: Biến chuyển
42
Chương 42: Đe doạ
43
Chương 43: Đau lòng
44
Chương 44: Hiểu rõ
45
Chương 45: Lần nữa rời đi
46
Chương 46: Người tình nhỏ của Lôi Nghị Tước
47
Chương 47: Tiểu thịt tươi
48
Chương 48: Ai bỏ ai
49
Chương 49: Dụ dỗ quá mức kiểm soát
50
Chương 50: Cho anh một cơ hội
51
Chương 51: Cố chấp và sĩ diện gặp nhau
52
Chương 52: Vả mặt vẫn là vả mặt (End)
53
Góc giới thiệu truyện mới

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play