Chương 4: Không quen thì luyện tập lại

Thực chất Khê Nguyệt vốn chỉ mất trí nhớ, cô cũng không phải bị ngốc như một đứa trẻ không biết gì.

Khê Nguyệt mặc đồ bệnh nhân, theo sau bóng lưng Lôi Nghị Tước trở về biệt thự tư nhân của hắn, dùng bữa xong, còn được Lôi Nghị Tước tận tình gợi nhớ nơi vị trí phòng, bảo rằng giúp Khê Nguyệt khơi lại ký ức

Bởi là biệt thự tư nhân, thoạt nhìn rộng rãi thoáng đãng vô cùng, tuy vậy chỉ một mình Lôi Nghị Tước ở, nơi phòng ngủ cũng rộng lớn và duy nhất một phòng.

Lôi Nghị Tước dẫn đến trước phòng ngủ của hắn, đưa tay chỉ vào gian phòng màu tối đen, không gian thiết bị hiện đại tân tiến, cúi thấp người, thì thầm lưu manh vào tai cô vài chữ.

“Phòng ngủ của vợ chồng mình.”

Khê Nguyệt gật gù đầu, để rồi đảo mắt nhìn quanh. Nếu là phòng ngủ của vợ chồng, tại sao không có ảnh cưới.

Mang theo suy nghĩ trong đầu, Khê Nguyệt từng bước tiến về hướng tủ đồ. Lôi Nghị Tước đi theo sau, ánh mắt nhìn cô mở cửa tủ ra.

Khê Nguyệt phát giác điều kỳ lạ, không có ảnh cưới thì thôi, tại sao cũng không có đồ của cô?

Cô như bị giật mình, chẳng lẽ, Lôi Nghị Tước ghét bỏ cô đến mức muốn đem cô vứt ra bên ngoài sao?

Cô quay sang nhìn Lôi Nghị Tước bên cạnh, bàn tay níu níu vạt áo hắn vô cùng tủi thân. Dường như, Lôi Nghị Tước cũng đoán được suy nghĩ của cô, hắn đưa ngón tay chỉ về chiếc vali bên cạnh.

“Chẳng phải em với anh cãi nhau, em giận dỗi gom đồ muốn bỏ nhà ra đi sao?”

Đã dựng kịch, thì nên dựng cho tới.

Lôi Nghị Tước sớm căn dặn trợ lý Phong mua đồ nữ nhân đem đến bỏ vào.

Khê Nguyệt nghe Lôi Nghị Tước nói, cô khẽ ồ lên một tiếng rồi thở phào nhẹ nhõm, bàn tay mở chiếc vali ra, toàn bộ đều là đồ mới, nhưng cô không hề nhận rõ điều đó.

Cô ngây ngốc nghĩ, thì ra cô với hắn cãi nhau, chả trách sao hôm gặp nạn, hắn lại giận dữ không muốn cứu cô như thế.

Khê Nguyệt quay sang nhìn Lôi Nghị Tước, ngẩng ánh mắt đầy chân thành, bàn tay nhỏ lần nữa kéo vạt áo hắn, thì thầm khe khẽ như muốn chuộc tội.

“Tước, em xin lỗi, sau này cả hai ta sẽ không cãi nhau nữa, chung sống hòa thuận được không? Em sợ khi không gặp anh lắm, giống như thời gian vừa rồi.”

Nghĩ lại thời gian vừa rồi ở trong phòng bệnh cách ly, thậm chí gặp một ông già mang theo sự nguy hiểm đến, cô như thể bị phát hoảng. Mãi vài ngày sau, Khê Nguyệt bị đưa vào bệnh viện tâm thần, thanh âm bệnh nhân phòng bên cạnh gào liên tục, đối với cô không khác gì cực hành.

Lôi Nghị Tước đứng ngây ra, gương mặt của Khê Nguyệt trông rất xinh đẹp, ngũ quan tinh tế trên nền da trắng nõn, giọng lại ngon ngọt như thế, rơi vào tai hắn quả thật không khác gì một tiểu yêu tinh đang dụ dỗ trá hình.

“Ừ, chung sống hòa thuận.”

Thời điểm tắm xong, Khê Nguyệt mặc một chiếc váy ngủ thoải mái bước ra, nhưng bởi vì kích cỡ lớn hơn người cô, chiếc váy hai dây có phần lỏng lẻo. Qua đó càng phô họa được thân hình quyến rũ trưởng thành cả một người con gái ở độ tuổi hai mươi chín.

Mái tóc ướt đẫm, Khê Nguyệt tùy tiện sử dụng một chiếc khăn tắm duy nhất trong phòng mà không nghĩ ngợi phủ lên, ánh mắt hiện tại ngây ngô, khắp người toàn bộ đều là mùi hương sữa tắm của Lôi Nghị Tước đọng lại.

Lôi Nghị Tước liếc nhìn Khê Nguyệt một lát, gương mặt của cô hiện tại sạch sẽ, phô lên làn da trắng nõn, đáy mắt hắn bất giác tối sầm xuống, cảm giác nóng ran khó chịu dâng lên.

“Lại đây.” Bàn tay hắn đưa xuống, vỗ một bên mép giường.

Lời nói như mệnh lệnh, Khê Nguyệt không dám trái lời, từng bước tiến lại gần.

Vừa đến sát, một lực tay rắn chắc đã kéo cô ngồi xuống, động tác rõ ràng là mạnh bạo. Trong khi chưa định thần, phía sau lưng truyền đến một luồng nhiệt ấm áp khi vùi vào lồng ngực rắn chắc của Lôi Nghị Tước.

Đôi môi của Lôi Nghị Tước mon men nơi vùng cổ nhẵn mịn như thể thăm dò, bàn tay của hắn lại quấn lấy vòng eo nhỏ gọn của cô kéo sát lại, dù cho mới tắm xong, nhưng sức nóng cùng hơi thở mờ ám của Lôi Nghị Tước như thể muốn thiêu đốt cơ thể cô.

Vô thức, Khê Nguyệt vẫn là không nhịn được sự mờ ám này mà phản kháng, bàn tay đẩy ra. Cô nghiêng đầu, tầm mắt đối diện với đáy mắt tối tăm của Lôi Nghị Tước, nhìn ra được sự khao khát mãnh liệt như thể muốn bùng cháy bởi điều gì đó

Hành động này, hiển nhiên khiến Lôi Nghị Tước nghi ngờ, hắn bắt lấy bàn tay nhỏ nhắn, nhẹ nhàng dùng đôi môi hôn lên bàn tay cô, giọng nói lần nữa cất lên mang theo sự thăm dò.

“Khê Nguyệt, đây là việc bình thường của vợ chồng, hôm nay em làm sao đấy?”

Khê Nguyệt ngây ngốc nhận ra, dường như câu này của Lôi Nghị Tước đả thông, cô không do dự tiến lại gần, còn dùng bàn tay nhỏ nhắn áp lên má hắn, mắt đối mắt cẩn thận lên tiếng.

“Xin lỗi, em không quen. Có lẽ mất trí nhớ nên việc thân mật này cũng quên mất.”

Chưa đợi Lôi Nghị Tước định thần, cô ngồi quỳ, nhón người lên, một nụ hôn đặt nhẹ lên đôi môi của Lôi Nghị Tước đầy chân thành như muốn xin lỗi hắn, không có nửa phần gian dối.

Khê Nguyệt không phát giác được, ánh mắt của Lôi Nghị Tước khi rời nụ hôn có phần tối tăm, yết hầu vô thức lên xuống, cô thì ngây ngốc, trái ngược hắn thì khác, bởi hắn biết hiện tại tình huống là gì.

Vài giây sau, khi Khê Nguyệt vừa rời đi, Lôi Nghị Tước lập tức luồn bàn tay to của hắn ra phía sau gáy cô, đan vào những sợi tóc vẫn còn ướt do ẩm hơi nước, hắn cất giọng, chất giọng khàn đặc vô cùng.

“Nếu không quen, anh nghĩ cần luyện tập lại.”

Dứt lời, bàn tay Lôi Nghị Tước chạm vào đôi môi mềm bóng của cô miết nhẹ, ánh mắt tối sầm.

“Hôn lại đi, anh chỉ em.”

Hot

Comments

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Rồi xong, anh là người bày ra trò chơi này và chính anh cũng là người sa chân lọt lưới đầu tiên. Mới đó thôi mà anh đã mê chị rùi đúm hơm. Kui pit mà, anh sẽ khum cưỡng lại được sự quyến rũ của người đẹp Khê Nguyệt này đâu. Đam mê khát vọng và cháy bỏng sẽ dẫn lối cho anh tới cái đích thê nô sớm thôi/Chuckle/

2024-11-01

42

Luna🍁

Luna🍁

chị mặc vậy làm sao ảnh chịu nổi đây 🤣

2024-12-31

1

Luna🍁

Luna🍁

anh mún sống chung dí chỉ lắm òii 😁

2024-12-31

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Mất trí nhớ
2 Chương 2: Nội bộ Khê gia
3 Chương 3: Chồng ơi, đừng bỏ em
4 Chương 4: Không quen thì luyện tập lại
5 Chương 5: Gọi chồng đi
6 Chương 6: Ngủ với em
7 Chương 7: Lưu manh công khai dụ dỗ
8 Chương 8: Không biết tốt xấu
9 Chương 9: Ký ức vụn vặt
10 Chương 10: Nhớ lại rồi?
11 Chương 11: Tước ơi… khó thở
12 Chương 12: Anh rất… sướng!
13 Chương 13: 1001 mẹo gia tăng tình cảm vợ chồng
14 Chương 14: Lo lắng
15 Chương 15: Tâm tình tệ hại
16 Chương 16: Chồng yêu
17 Chương 17: Đừng gọi lung tung
18 Chương 18: Đau (*)
19 Chương 19: Gọi chồng (*)
20 Chương 20: Nhớ lại
21 Chương 21: Mặt người dạ thú
22 Chương 22: Suy tính
23 Chương 23: Ai làm chủ cuộc chơi
24 Chương 24: Nhờ sự giúp đỡ
25 Chương 25: Điều tra
26 Chương 26: Bước cản
27 Chương 27: Ẩn ý
28 Chương 28: Chọc giận
29 Chương 29: Kiếm trai bao vẫn tốt hơn anh
30 Chương 30: Cầu xin tôi
31 Chương 31: Thay đổi kế sách
32 Chương 32: Hiểu lầm
33 Chương 33: Ngoài sự tính toán
34 Chương 34: Đại hội
35 Chương 35: Giúp tôi… tôi trúng thuốc
36 Chương 36: Công tác tư tưởng
37 Chương 37: Không thể chống đỡ (*)
38 Chương 38: Sa vào khó cứu (*)
39 Chương 39: Không say (*)
40 Chương 40: Sắc tình khó cưỡng
41 Chương 41: Biến chuyển
42 Chương 42: Đe doạ
43 Chương 43: Đau lòng
44 Chương 44: Hiểu rõ
45 Chương 45: Lần nữa rời đi
46 Chương 46: Người tình nhỏ của Lôi Nghị Tước
47 Chương 47: Tiểu thịt tươi
48 Chương 48: Ai bỏ ai
49 Chương 49: Dụ dỗ quá mức kiểm soát
50 Chương 50: Cho anh một cơ hội
51 Chương 51: Cố chấp và sĩ diện gặp nhau
52 Chương 52: Vả mặt vẫn là vả mặt (End)
53 Góc giới thiệu truyện mới
Chapter

Updated 53 Episodes

1
Chương 1: Mất trí nhớ
2
Chương 2: Nội bộ Khê gia
3
Chương 3: Chồng ơi, đừng bỏ em
4
Chương 4: Không quen thì luyện tập lại
5
Chương 5: Gọi chồng đi
6
Chương 6: Ngủ với em
7
Chương 7: Lưu manh công khai dụ dỗ
8
Chương 8: Không biết tốt xấu
9
Chương 9: Ký ức vụn vặt
10
Chương 10: Nhớ lại rồi?
11
Chương 11: Tước ơi… khó thở
12
Chương 12: Anh rất… sướng!
13
Chương 13: 1001 mẹo gia tăng tình cảm vợ chồng
14
Chương 14: Lo lắng
15
Chương 15: Tâm tình tệ hại
16
Chương 16: Chồng yêu
17
Chương 17: Đừng gọi lung tung
18
Chương 18: Đau (*)
19
Chương 19: Gọi chồng (*)
20
Chương 20: Nhớ lại
21
Chương 21: Mặt người dạ thú
22
Chương 22: Suy tính
23
Chương 23: Ai làm chủ cuộc chơi
24
Chương 24: Nhờ sự giúp đỡ
25
Chương 25: Điều tra
26
Chương 26: Bước cản
27
Chương 27: Ẩn ý
28
Chương 28: Chọc giận
29
Chương 29: Kiếm trai bao vẫn tốt hơn anh
30
Chương 30: Cầu xin tôi
31
Chương 31: Thay đổi kế sách
32
Chương 32: Hiểu lầm
33
Chương 33: Ngoài sự tính toán
34
Chương 34: Đại hội
35
Chương 35: Giúp tôi… tôi trúng thuốc
36
Chương 36: Công tác tư tưởng
37
Chương 37: Không thể chống đỡ (*)
38
Chương 38: Sa vào khó cứu (*)
39
Chương 39: Không say (*)
40
Chương 40: Sắc tình khó cưỡng
41
Chương 41: Biến chuyển
42
Chương 42: Đe doạ
43
Chương 43: Đau lòng
44
Chương 44: Hiểu rõ
45
Chương 45: Lần nữa rời đi
46
Chương 46: Người tình nhỏ của Lôi Nghị Tước
47
Chương 47: Tiểu thịt tươi
48
Chương 48: Ai bỏ ai
49
Chương 49: Dụ dỗ quá mức kiểm soát
50
Chương 50: Cho anh một cơ hội
51
Chương 51: Cố chấp và sĩ diện gặp nhau
52
Chương 52: Vả mặt vẫn là vả mặt (End)
53
Góc giới thiệu truyện mới

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play