Chương 20: Nhớ lại

Trận hoan ái qua đi, Khê Nguyệt như ngọn cỏ yếu ớt mà gục xuống, cảm giác được Lôi Nghị Tước bế cô tắm rửa, thời điểm nền trời vẫn còn tối.

Lôi Nghị Tước biết rõ Khê Nguyệt là lần đầu, nên bản thân vẫn có sự kiềm chế nhất định. Huống hồ chi hiện tại là hắn lợi dụng cô mất trí nhớ, hắn có phần không dám manh động.

Sự mệt mỏi khi trải qua trận hoan ái đó khiến Khê Nguyệt mơ một giấc mơ rất dài.

Giấc mơ cũng khiến Khê Nguyệt hiểu ra một điều rằng, mối quan hệ của cô và Lôi Nghị Tước thật sự tệ, trên căn bản trước đây vẫn luôn tệ như vậy.

Đoạn tin tức cô thấy, hai tập đoàn lớn tranh nhau một mảnh đất, cả vụ tai nạn xảy ra.

Vốn dĩ thời điểm đó, Khê Nguyệt và Lôi Nghị Tước tranh chấp mảnh đất, hai người ở chung một địa điểm dẫn đến vụ việc tai nạn.

Cô với hắn vốn là kẻ thù, cả hai cũng vô cùng ghét nhau. Điều này người trên thương trường kinh doanh đều rõ.

Trong giấc ngủ, đống ký ức vụn vặt ùa về, lần lượt nối ghép, khiến mi tâm của Khê Nguyệt bất giác nhíu lại, bàn tay cô bấu chặt lấy tấm ga giường.

Từng đoạn ký ức hiện lên rõ mồn một. Trong đó, có một khung cảnh được tái hiện.

Lôi Nghị Tước kiêu ngạo đứng giữa biển người, tầm mắt hắn nhìn về hướng Khê Nguyệt không có lấy một chút thiện cảm, toàn bộ đều là sự ghét bỏ.

“Nữ nhân trên thế giới này có chết hết. Tôi cũng tuyệt đối không dây vào loại nữ nhân như cô ta.”

Khi Lôi Nghị Tước nói câu đó, khiến toàn bộ người trong khán phòng bữa tiệc nhìn Khê Nguyệt không khỏi dè bỉu.

Lôi gia gia thế lớn hơn so với người Khê gia về nhiều mặt, lần công khai ghét bỏ, khiến tập đoàn Thương Hạn gặp tương đối nhiều trục trặc. Bởi phần lớn tất cả đều không muốn đắc tội với người của Lôi gia.

Khê Nguyệt cho dù có không hài lòng, nhưng cô biết bản thân yếu thế không địch lại, ngoại trừ có mưu kế mới cứu nguy được tập đoàn Thương Hạn, bằng không mọi thứ đều bị phá bỏ.

Khê Nguyệt cũng biết lão Khê Trường đắc tội với người Lôi gia rất nhiều lần, đến mức khiến Lôi Nghị Tước ghét Khê gia, ngay cả cô cũng không ngoại lệ. Thế nhưng vẫn còn nể nang khi về sau cô biết điều mà lui đi nhường đường, hắn mới nể mặt không ra tay.

Hơn thế, trong một buổi tiệc vô tình gặp mặt, Lôi Nghị Tước từng rất ngứa mắt lên tiếng với cô.

“Lần sau nếu dám xuất hiện trước mặt tôi, tôi không ngại đem cả Khê gia phế bỏ đâu!”

Thời khắc nói xong câu này, Khê Nguyệt bừng tỉnh giữa cơn mơ, mồ hôi trên gương mặt đầm đìa.

Cô nhớ lại rồi!

Quay đầu phát giác Lôi Nghị Tước đang ôm eo bên cạnh ngủ, vô cùng thân mật. Cô trợn tròn mắt, sự khó tin đều biểu thị rõ.

Phía bên ngoài, trời vừa hửng sáng.

Toàn bộ đoạn ký ức khi Khê Nguyệt mất trí nhớ, vẫn còn duy trì chưa mất đi.

Tình thế tỉnh lại bên cạnh kẻ thù, hơn thế trong hiện trạng không mảnh vải che thân như thế này, cô thật sự khó mà chấp nhận được.

Sau cùng, Khê Nguyệt dứt khoát nhắm chặt mắt mà ngủ tiếp. Bởi cô biết, Lôi Nghị Tước sẽ sớm rời đi.

Cô không muốn đối diện với hắn trong tình huống này, bản thân càng không cho phép.

Huống hồ chi, những lời ngon ngọt dụ dỗ Lôi Nghị Tước nói thời gian qua vẫn còn in hằn, ai mà biết được hắn sẽ làm gì.

Sự thật là Lôi Nghị Tước ghét bỏ cô, không có điều gì là chối cãi được. Nhỡ đâu biết cô tỉnh lại, hắn lại đem điều này mà chơi đùa hay uy hiếp cô cũng nên.

Rốt cuộc Khê Nguyệt như khúc gỗ cứng đờ, trạng thái giả vờ ngủ, ngay cả hít thở cũng không thông.

Hơn nửa tiếng sau, Lôi Nghị Tước mới tỉnh dậy.

Bàn tay cứng rắn kéo Khê Nguyệt vào lòng, dịu dàng tận hưởng độ mềm mại, hắn cũng không nhận ra sự khác biệt của Khê Nguyệt.

Trên da thịt Khê Nguyệt lúc này, vài vệt ân ái do Lôi Nghị Tước để lại vẫn còn in hằn, cô nhỏ bé yếu ớt lọt thỏm trong vòng tay của hắn, sức phản kháng không hề có.

Lôi Nghị Tước nhẹ nhàng đặt nụ hôn lên bả vai, vốn muốn lay cô dậy, nhưng nghĩ lại đêm qua hành hạ cô không ngừng nghỉ thì ngừng lại.

Sau cùng rón rén bước xuống giường, điều chỉnh nhiệt độ điều hoà đến mức phù hợp.

Lôi Nghị Tước thay đồ rồi trở xuống, nghĩ đến cảnh tượng đêm qua, gương mặt hắn xuất hiện ánh xuân, không còn lấy dáng vẻ trầm lặng vốn có nữa.

Dì Hạnh giúp việc nhận công việc vừa đến làm, trông thấy hắn lập tức cúi đầu chào.

Lôi Nghị Tước nhẹ kéo cao khoé môi, căn biệt thự này của hắn mỗi lúc càng giống như một gia đình.

“Chuẩn bị hai phần ăn sáng, đồ ăn đầy đủ dinh dưỡng một chút. Tôi muốn bồi bổ cho cô ấy.”

Dì Hạnh nghe đến đây thì hiểu ý, theo lời căn dặn mà không dám chậm trễ.

Đồ ăn rất nhanh đã chuẩn bị xong, Lôi Nghị Tước nhàn nhã mà đọc báo. Một phần muốn đợi “cô vợ” cùng xuống ăn, hắn vốn biết sau khi hắn tỉnh, cô rất nhanh sẽ tỉnh giấc theo.

Nhưng Lôi Nghị Tước nào biết, hiện giờ Khê Nguyệt trong giấc ngủ cũng căng thẳng.

Cô vốn là đợi tiếng xe khi Lôi Nghị Tước rời khỏi biệt thự, sau đó nhân cơ hội rời đi.

Cô cần quay trở lại Khê gia ngay lập tức, bằng không lão già Khê Trường cùng đứa con riêng của ông ta, không biết sẽ làm ra loại chuyện gì đối với Khê gia.

Hot

Comments

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

U là chài... vui rồi đây, vừa mlem anh xong thì chị nhớ ra tất cả. Anh sắp mất vk tới nơi rồi mà còn ko pit gì. Hóng biểu cảm của anh khi mất vk ghê á... thật thú dị😆😆😆😆

2024-11-07

27

Candy

Candy

hóng diễn biến tiếp theo ạ

2024-11-06

4

Phạm Hà Phương

Phạm Hà Phương

U là trời kích tình tuyệt vời xong chị lại nhớ lại mới oái oăm luôn

2025-02-04

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Mất trí nhớ
2 Chương 2: Nội bộ Khê gia
3 Chương 3: Chồng ơi, đừng bỏ em
4 Chương 4: Không quen thì luyện tập lại
5 Chương 5: Gọi chồng đi
6 Chương 6: Ngủ với em
7 Chương 7: Lưu manh công khai dụ dỗ
8 Chương 8: Không biết tốt xấu
9 Chương 9: Ký ức vụn vặt
10 Chương 10: Nhớ lại rồi?
11 Chương 11: Tước ơi… khó thở
12 Chương 12: Anh rất… sướng!
13 Chương 13: 1001 mẹo gia tăng tình cảm vợ chồng
14 Chương 14: Lo lắng
15 Chương 15: Tâm tình tệ hại
16 Chương 16: Chồng yêu
17 Chương 17: Đừng gọi lung tung
18 Chương 18: Đau (*)
19 Chương 19: Gọi chồng (*)
20 Chương 20: Nhớ lại
21 Chương 21: Mặt người dạ thú
22 Chương 22: Suy tính
23 Chương 23: Ai làm chủ cuộc chơi
24 Chương 24: Nhờ sự giúp đỡ
25 Chương 25: Điều tra
26 Chương 26: Bước cản
27 Chương 27: Ẩn ý
28 Chương 28: Chọc giận
29 Chương 29: Kiếm trai bao vẫn tốt hơn anh
30 Chương 30: Cầu xin tôi
31 Chương 31: Thay đổi kế sách
32 Chương 32: Hiểu lầm
33 Chương 33: Ngoài sự tính toán
34 Chương 34: Đại hội
35 Chương 35: Giúp tôi… tôi trúng thuốc
36 Chương 36: Công tác tư tưởng
37 Chương 37: Không thể chống đỡ (*)
38 Chương 38: Sa vào khó cứu (*)
39 Chương 39: Không say (*)
40 Chương 40: Sắc tình khó cưỡng
41 Chương 41: Biến chuyển
42 Chương 42: Đe doạ
43 Chương 43: Đau lòng
44 Chương 44: Hiểu rõ
45 Chương 45: Lần nữa rời đi
46 Chương 46: Người tình nhỏ của Lôi Nghị Tước
47 Chương 47: Tiểu thịt tươi
48 Chương 48: Ai bỏ ai
49 Chương 49: Dụ dỗ quá mức kiểm soát
50 Chương 50: Cho anh một cơ hội
51 Chương 51: Cố chấp và sĩ diện gặp nhau
52 Chương 52: Vả mặt vẫn là vả mặt (End)
53 Góc giới thiệu truyện mới
Chapter

Updated 53 Episodes

1
Chương 1: Mất trí nhớ
2
Chương 2: Nội bộ Khê gia
3
Chương 3: Chồng ơi, đừng bỏ em
4
Chương 4: Không quen thì luyện tập lại
5
Chương 5: Gọi chồng đi
6
Chương 6: Ngủ với em
7
Chương 7: Lưu manh công khai dụ dỗ
8
Chương 8: Không biết tốt xấu
9
Chương 9: Ký ức vụn vặt
10
Chương 10: Nhớ lại rồi?
11
Chương 11: Tước ơi… khó thở
12
Chương 12: Anh rất… sướng!
13
Chương 13: 1001 mẹo gia tăng tình cảm vợ chồng
14
Chương 14: Lo lắng
15
Chương 15: Tâm tình tệ hại
16
Chương 16: Chồng yêu
17
Chương 17: Đừng gọi lung tung
18
Chương 18: Đau (*)
19
Chương 19: Gọi chồng (*)
20
Chương 20: Nhớ lại
21
Chương 21: Mặt người dạ thú
22
Chương 22: Suy tính
23
Chương 23: Ai làm chủ cuộc chơi
24
Chương 24: Nhờ sự giúp đỡ
25
Chương 25: Điều tra
26
Chương 26: Bước cản
27
Chương 27: Ẩn ý
28
Chương 28: Chọc giận
29
Chương 29: Kiếm trai bao vẫn tốt hơn anh
30
Chương 30: Cầu xin tôi
31
Chương 31: Thay đổi kế sách
32
Chương 32: Hiểu lầm
33
Chương 33: Ngoài sự tính toán
34
Chương 34: Đại hội
35
Chương 35: Giúp tôi… tôi trúng thuốc
36
Chương 36: Công tác tư tưởng
37
Chương 37: Không thể chống đỡ (*)
38
Chương 38: Sa vào khó cứu (*)
39
Chương 39: Không say (*)
40
Chương 40: Sắc tình khó cưỡng
41
Chương 41: Biến chuyển
42
Chương 42: Đe doạ
43
Chương 43: Đau lòng
44
Chương 44: Hiểu rõ
45
Chương 45: Lần nữa rời đi
46
Chương 46: Người tình nhỏ của Lôi Nghị Tước
47
Chương 47: Tiểu thịt tươi
48
Chương 48: Ai bỏ ai
49
Chương 49: Dụ dỗ quá mức kiểm soát
50
Chương 50: Cho anh một cơ hội
51
Chương 51: Cố chấp và sĩ diện gặp nhau
52
Chương 52: Vả mặt vẫn là vả mặt (End)
53
Góc giới thiệu truyện mới

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play