Chương 3: Cũng không giỏi bằng cậu

Đám người đến bắt Vương Tuấn Khải thấy Vương Nguyên tiến vào ngày càng gần thì cũng lấy lại tin thần, đến cả Vương Tuấn Khải đang đứng giữ vòng vây cũng lấy lại tin thần mà nhân cơ hội thoát ra khỏi bọn họ.

"Đúng đấy, một đám người như vậy ức hiếp một học sinh cấp 3 có mặt mũi không vậy?" Vương Tuấn Khải giương mắt nhìn về phía bọn họ khẽ nhếch môi cười nói.

Đám người kia bị Vương Tuấn Khải và Vương Nguyên mắng thì có chút uất ức a, rõ ràng...rõ ràng là bọn họ chỉ nghe lệnh đi bắt Tiểu Thiếu Gia về thôi mà. Hơn nữa, Tiểu Thiếu Gia của bọn họ nào có phải một học sinh cấp 3 bình thường? Có một học sinh cấp 3 bình thường nào như anh không, bị một đám người vây đánh không những không bỏ chạy lại còn đánh trả bọn họ đến kẻ tàn người tật, bây giờ lại bị mắng là không có mặt mũi, trời ơi đạo lý ở đâu hả.

"Mau bắt người lại, không có mặt mũi thì không có mặt mũi nhanh lên bắt người lại." Một tên trong đám đó hét lớn nói, cả đám người liền xông lên.

Vương Tuấn Khải khẽ liếc nhìn Vương Nguyên một cái, rồi cả hai liền xông lên hợp lực đánh cho đám người kia nằm bẹp xuống đất. Sau khi giải quyết xong, Vương Tuấn Khải nhìn Vương Nguyên khẽ cười nói.

"Không ngờ nhìn cậu nhỏ con mà đánh nhau giỏi phếch đấy."

"Cũng không giỏi bằng cậu." Vương Nguyên nói.

Vương Tuấn Khải khẽ cười, lần đầu có người cư nhiên xen vào chuyện của anh, cũng là lần đầu có người dám cùng anh đánh nhau đấy.

"Sao lại giúp tôi?" Vương Tuấn Khải nhìn Vương Nguyên hỏi.

"Giúp thì giúp thôi lý do nhiều như vậy làm gì?" Vương Nguyên nhún vai bình thản nói, nếu không phải cậu để ý đến cái thành tích và đôi mắt đặc biệt kia của Vương Tuấn Khải rồi tò mò nhìn thấy cảnh này thì cậu vốn chẳng có để tâm đâu.

Vương Tuấn Khải nghe Vương Nguyên trả lời thì khẽ nhếch môi, tính cách rất đặc biệt.

"Cảm ơn, bạn cùng bàn."

"Không cần đâu, bạn cùng bàn." Vương Nguyên nhìn Vương Tuấn Khải khẽ cười nói.

Vương Tuấn Khải nhìn cậu không nói gì nữa, anh nhặt cái nón bị rơi ở dưới đường lên đội vào sau đó cùng Vương Nguyên rời khỏi con hẽm nhỏ. Trong lúc đi ra ngoài hai người không ai nói với ai câu nào làm cho không khí có chút gượng gạo.

Ra đến cổng lớn của trường, Vương Nguyên liền thấy Lưu Chí Hoành đang lao đến chỗ cậu.

"Cậu đi đâu nãy giờ vậy, tớ đợi cậu gần 15 phút rồi đấy." Lưu Chí Hoành nhìn cậu phàn nàn.

"Mình đợi cậu lâu quá nên đi xung quanh xem thử, nào chúng ta về thôi." Vương Nguyên nhìn Lưu Chí Hoành phàn nàn thì nói, cậu đây đã đứng đợi Lưu Chí Hoành gần cả nửa ngày đó, cậu chưa mắng Lưu Chí Hoành là may rồi vậy mà Lưu Chí Hoành lại mắng ngược cậu.

Vương Tuấn Khải nhìn Vương Nguyên cùng Lưu Chí Hoành rời đi thì nhếch môi cười, anh quay lại con hẽm lúc nãy, đám người kia vẫn chưa rời đi thấy Vương Tuấn Khải quay lại liền sợ hãi.

"Tiểu Thiếu Gia, ngài tha cho chúng tôi đi." Một người trong đám người đó nói.

"Về nói với ông ta đừng đến làm phiền tôi, nếu không tôi sẽ khiến Vương Gia loạn đến gà bay chó chạy." Vương Tuấn Khải nhìn đám người quần áo xọc xệch nửa nằm nửa ngồi ở trên mặt đất lạnh nhạt nói.

Vương Tuấn Khải nói xong thì bỏ đi mặc kệ đám người kia sống chết ra sao. Là bọn họ tự tìm đến anh trước nên không thể trách anh được.

Vương Tuấn Khải đi khỏi con hẽm sau trường học liền bắt một chiếc taxi trở về nhà. Chiếc xe taxi chạy vào một con hẽm nhỏ, bên trong chỉ toàn là những căn nhà bình thường có chút cũ kỉ. Chiếc xe chạy đến cuối đường thì dừng lại trước một ngôi nhà ba tầng có sân thượng. Vương Tuấn Khải bước xuống xe trả tiền rồi cũng mở cổng vào bên trong.

Ngôi nhà ba tầng kia không quá lớn, nhưng bên trong khuôn viên ngôi nhà lại có một mảnh vườn rất lớn. Từ cổng đi vào có thể nhìn thấy một dàn nho cùng với mấy cây táo còn đang nặng trĩu quả. Bên cạnh đó không xa còn có thể nhìn thấy một luống rau xanh tươi tốt.

Vương Tuấn Khải đi vào nhà, bên trong căn nhà nội thất đầy đủ không quá xa hoa. Trên bàn trà ở giữa hai hàng ghế sofa còn chất đầy sách vở tài liệu, đến cả máy tính cũng nằm ngay trên bàn. Vương Tuấn Khải mệt nhọc đi đến, anh cởi bỏ cái nón trên đầu tùy tiện ném xuống bàn rồi cũng thả người nằm xuống sofa.

Vừa nằm xuống sofa thì điền thoại đột nhiên reo lên, Vương Tuấn Khải cũng lười nhát lôi điện thoại ra rồi nhấn nút nghe.

[Vương Thiếu Gia, sao rồi trường học mới như thế nào?] Giọng nói cười từ bên trong điện thoại phát ra.

"Cũng ổn, chỉ có điều đám tay chân của ông ta vẫn tìm được đến đây."

[Tôi không cần nghĩ cũng biết cậu sẽ chạy đến Thành Phố A của Kinh Bắc. Cậu thử nghĩ xem, nơi đó có căn nhà mẹ cậu cho cậu không đến đó cậu còn đi đâu? Ông ta cho người theo dõi ở căn nhà của mẹ cậu vài ngày liền biết ngay mà.]

"Ừ, tôi đoán ra được. Ở chỗ cậu thế nào?"

[Không sao, có điều lão ba tôi thật phiền phức. Hay là đợi một thời gian nữa Dự Án XS hoàn thành tôi chạy đến Thành Phố A với cậu.]

"Tùy cậu, có điều đừng có đem thêm rắc rối đến cho tôi là được."

[Cậu yên tâm đi, trước khi đi tôi sẽ không để mình có kẻ bám đuôi như cậu đâu.]

"Vậy thì tốt, tôi tắt đây có gì gặp lại sau."

Vương Tuấn Khải nói rồi cũng tắt điện thoại đi mà tùy tiện ném lên bàn còn bản thân mình thì thư thả chìm vào giấc ngủ. Dù sao cũng đang mệt mỏi, ngủ một giấc trước đã, còn lại để tính sao.

...ΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩ...

Chap này tặng cho một bạn đã bình lúc chiều, xin lỗi vì tui không thể viết tên được, chúc bạn thi tốt. Mọi người đọc truyện vui vẻ, ai thi thì thi tốt nhé. ❤🍀

Hot

Comments

Quỳnhh Nhưư

Quỳnhh Nhưư

Ủa tưởng đầu nxxx🙂‍↕️

2024-11-05

2

.

.

Tới chap tứ 3 cổ vẫn muộn :))

2024-11-05

3

Linh Nhii

Linh Nhii

3 chap r mà tui vẫn ko dành đc ghế đầu😭😭

2024-11-05

2

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Trung Học Phổ Thông Kinh Bắc
2 Chương 2: Em là Vương Tuấn Khải
3 Chương 3: Cũng không giỏi bằng cậu
4 Chương 4: Nên nhớ trong ngôi nhà này tôi mới là chủ
5 Chương 5: Thì ra là bạn học Vương rất để ý đến tôi nha
6 Chương 6: Anh Vương Nguyên, anh để ý anh trai lúc nãy ạ?
7 Chương 7: Hôm nay cậu về nhà cảm thấy thế nào?
8 Chương 8: Tiểu Thiếu Gia, Lão Gia muốn mời cậu về
9 Chương 9: Sau này không cần đợi tôi, đói thì cứ việc ăn trước
10 Chương 10: Vương Nguyên mày lại nổi điên gì đây?
11 Chương 11: Vương Tuấn Khải cậu cười lên rất đẹp
12 Chương 12: Thiếu Gia, cậu có chuyện gì vui sao?
13 Chương 13: Ừ, là Vương Tuấn Khải đó
14 Chương 14: Chữ viết của cậu thật đẹp
15 Chương 15: Mặc kệ tôi, sao hôm nay cậu lắm lời thế?
16 Chương 16: Thiếu Gia, Ông Chủ muốn gặp cậu
17 Chương 17: Không được xoa đầu tôi
18 Chương 18: Đi đứng kiểu gì thế hả bạn cùng bàn?
19 Chương 19: Phải đấy, tôi thích cậu ấy rồi
20 Chương 20: Vương Tuấn Khải làm gì, mau thả tôi xuống
21 Chương 21: Phương Hiệp cậu buông tôi ra
22 Chương 22: Em ấy là người của tôi
23 Chương 23: Vương Tuấn Khải, liệu cậu có giống họ mà rời bỏ tôi không?
24 Chương 24: Vương Nguyên, cậu thích tôi!
25 Chương 25: Xảy ra chuyện gì?
26 Chương 26: Vương Nguyên? Là Thiếu Gia của Bạch Gia?
27 Chương 27: Nên nhớ Vương Gia là nhà của con, cũng là chỗ dựa của con
28 Chương 28: Anh ơi mưa rồi....hay là anh ở lại nhé?
29 Chương 29: Gì vậy? Bị đánh đến ngốc rồi?
30 Chương 30: Là cánh tay nào của mày đánh Vương Nguyên?
31 Chương 31: Trộm cắp là không tốt nhé bạn nhỏ
32 Chương 32: Cậu định xử lý chuyện này thế nào?
33 Chương 33: Bạn cùng bàn của anh ghen rồi?
34 Chương 34: Có mệt không?
35 Chương 35: Tối nay ở lại với anh
36 Chương 36: Tôi bắt cóc con trai người ta đấy
37 Chương 37: Giới thiệu một chút, đây là người yêu tôi Vương Nguyên
38 Chương 38: Cậu ấy nói mày đừng có động vào cậu ấy mày không nghe thấy sao?
39 Chương 39: Hai người quen nhau sao?
40 Chương 40: Cậu nhóc đó là người yêu con tính là người một nhà
41 Chương 41: Em mệt, chỉ muốn ngủ thôi
42 Chương 42: Đừng hôn nữa, có người kìa
43 Chương 43: Cạn ly
44 Chương 44: Bạn cùng bàn, là Vương Tuấn Khải á hả?
45 Chương 45: Bạn học Tuấn Khải, có thể cho tôi xin phương thức liên lạc không?
46 Chương 46: Thật sự tin tưởng em đến vậy à?
47 Chương 47: Thích mặc đồ của anh như vậy à?
48 Chương 48: Người kế bên cha anh kia cứ nhìn em
49 Chương 49: Sao lại nghỉ học?
50 Chương 50: Mai là ngày nghỉ, ở lại với anh
51 Chương 51: Giận anh rồi sao?
52 Chương 52: Bây giờ em muốn đến một nơi, anh có muốn cùng em đi hay không?
53 Chương 53: Tặng anh.....nụ hôn đầu của em nhé?
54 Chương 54: Vương Tuấn Khải đừng có bắt nạt em
55 Chương 55: Vương Kiến Quy đừng làm tôi thêm hận ông
56 Chương 56: Có phải là tụi lần trước đánh em không?
57 Chương 57: Chuyện này cần anh giúp em không?
58 Chương 58: Làm bài xong rồi?
59 Chương 59: Chuyến cắm trại
60 Chương 60: Tôi ác đến thế sao?
61 Chương 61: Bệnh tình gần đây của em có tái phát không?
62 Chương 62: Cậu thật sự muốn nghe?
63 Chương 63: Tay bị làm sao?
64 Chương 64: Có tin anh đánh cho em một trận không hả?
65 Chương 65: Bây giờ em có anh rồi không phải sao?
66 Chương 66: Sao vậy, ôm người yêu nhỏ ngủ không ngon?
67 Chương 67: Em không muốn ở bệnh viện
68 Chương 68: Thứ tôi muốn đâu chỉ đơn giản như thế
69 Chương 69: Lại làm sao? Cớ gì mà đòi đánh người ta?
70 Chương 70: Tôi hiện tại không cần ông bù đắp
71 Chương 71: Anh chỉ giỏi bắt nạt em
72 Chương 72: Tối nay anh thật sự không đến ạ?
73 Chương 73: Đem người của ông cút ra khỏi đây
74 Chương 74: Cậu ta xảy ra chuyện gì à?
75 Chương 75: Vậy thì chúng ta dừng lại, từ nay về sau em muốn làm gì đó thì làm
76 Chương 76: Em yêu anh
77 Chương 77: Vương Nguyên, cô muốn biết lý do
78 Chương 78: Anh làm sao vậy?
79 Chương 79: Cậu có chuyện gì?
80 Chương 80: Không có anh em ngủ không ngon
81 Chương 81: Anh ơi, lần sau không uống sữa nữa có được không?
82 Chương 82: Bọn em cùng họ, thầy nói xem quan hệ có tốt không?
83 Chương 83: Tỷ lệ thành công của cuộc phẫu thuật này là bao nhiêu?
84 Chương 84: Anh ơi, em muốn về nhà
85 Chương 85: Em sẽ ngoan ngoãn nghe lời anh
86 Chương 86: Tuấn Khải chúng ta lại gặp nhau rồi
87 Chương 87: Ai cho em xuống đây? Quay về lớp
88 Chương 88: Anh ơi có phải bệnh tình của em trở nặng rồi không?
89 Chương 89: Vương Nguyên là người nhà của tôi, tôi phải bảo vệ em ấy chu toàn
90 Chương 90: Đoạt giải rồi
91 Chương 91: Vậy chứ bình thường anh trai này của em không thương em sao?
92 Chương 92: Tiểu Tổ Tống, cậu thế nào lại đánh nhau?
93 Chương 93: Em không thích cậu ta?
94 Chương 94: Hai người quen nhau sao?
95 Chương 95: Hôm nay em trai cậu làm sao lại nghỉ học rồi?
96 Chương 96: Anh không giận
97 Chương 97: Thả tôi ra
98 Chương 98: Bảo bối đừng khóc nữa
99 Chương 99: Aaa, đau em
100 Chương 100: Yêu anh đến chết mê chết mệt rồi?
101 Chương 101: Anh ơi, Dịch Hằng mất tích rồi
102 Chương 102: Tìm được người chưa?
103 Chương 103: Tôi là anh trai song sinh của em ấy
104 Chương 104: Tôi là bạn của Tuấn Khải
105 Chương 105: Tuấn Khải, chuyện này chúng ta tính thế nào?
106 Chương 106: Vì sao lúc trưa không nghe lời anh?
107 Chương 107: Vừa mới mắng ai đấy hả?
108 Chương 108: Cậu nghi ngờ Vương Vũ Việt?
109 Chương 109: Âu Nhã, người giúp được cô là Vương Nguyên
110 Chương 110: Anh dẽo miệng
111 Chương 111: Đứa nhỏ này chạy đi đâu rồi không biết nữa
112 Chương 112: Cho ông ấy một cơ hội có được không?
113 Chương 113: Bế em
114 Chương 114: Cho dù là thần tiên cũng không đấu lại cậu ta
115 Chương 115: Mau chóng hồi phục đi nhé bé con của anh
116 Chương 116: Chuyện của năm đó là như thế nào?
117 Chương 117: Cháu là Karry?
118 Chương 118: Em lúc nào cũng yêu anh mà
Chapter

Updated 118 Episodes

1
Chương 1: Trung Học Phổ Thông Kinh Bắc
2
Chương 2: Em là Vương Tuấn Khải
3
Chương 3: Cũng không giỏi bằng cậu
4
Chương 4: Nên nhớ trong ngôi nhà này tôi mới là chủ
5
Chương 5: Thì ra là bạn học Vương rất để ý đến tôi nha
6
Chương 6: Anh Vương Nguyên, anh để ý anh trai lúc nãy ạ?
7
Chương 7: Hôm nay cậu về nhà cảm thấy thế nào?
8
Chương 8: Tiểu Thiếu Gia, Lão Gia muốn mời cậu về
9
Chương 9: Sau này không cần đợi tôi, đói thì cứ việc ăn trước
10
Chương 10: Vương Nguyên mày lại nổi điên gì đây?
11
Chương 11: Vương Tuấn Khải cậu cười lên rất đẹp
12
Chương 12: Thiếu Gia, cậu có chuyện gì vui sao?
13
Chương 13: Ừ, là Vương Tuấn Khải đó
14
Chương 14: Chữ viết của cậu thật đẹp
15
Chương 15: Mặc kệ tôi, sao hôm nay cậu lắm lời thế?
16
Chương 16: Thiếu Gia, Ông Chủ muốn gặp cậu
17
Chương 17: Không được xoa đầu tôi
18
Chương 18: Đi đứng kiểu gì thế hả bạn cùng bàn?
19
Chương 19: Phải đấy, tôi thích cậu ấy rồi
20
Chương 20: Vương Tuấn Khải làm gì, mau thả tôi xuống
21
Chương 21: Phương Hiệp cậu buông tôi ra
22
Chương 22: Em ấy là người của tôi
23
Chương 23: Vương Tuấn Khải, liệu cậu có giống họ mà rời bỏ tôi không?
24
Chương 24: Vương Nguyên, cậu thích tôi!
25
Chương 25: Xảy ra chuyện gì?
26
Chương 26: Vương Nguyên? Là Thiếu Gia của Bạch Gia?
27
Chương 27: Nên nhớ Vương Gia là nhà của con, cũng là chỗ dựa của con
28
Chương 28: Anh ơi mưa rồi....hay là anh ở lại nhé?
29
Chương 29: Gì vậy? Bị đánh đến ngốc rồi?
30
Chương 30: Là cánh tay nào của mày đánh Vương Nguyên?
31
Chương 31: Trộm cắp là không tốt nhé bạn nhỏ
32
Chương 32: Cậu định xử lý chuyện này thế nào?
33
Chương 33: Bạn cùng bàn của anh ghen rồi?
34
Chương 34: Có mệt không?
35
Chương 35: Tối nay ở lại với anh
36
Chương 36: Tôi bắt cóc con trai người ta đấy
37
Chương 37: Giới thiệu một chút, đây là người yêu tôi Vương Nguyên
38
Chương 38: Cậu ấy nói mày đừng có động vào cậu ấy mày không nghe thấy sao?
39
Chương 39: Hai người quen nhau sao?
40
Chương 40: Cậu nhóc đó là người yêu con tính là người một nhà
41
Chương 41: Em mệt, chỉ muốn ngủ thôi
42
Chương 42: Đừng hôn nữa, có người kìa
43
Chương 43: Cạn ly
44
Chương 44: Bạn cùng bàn, là Vương Tuấn Khải á hả?
45
Chương 45: Bạn học Tuấn Khải, có thể cho tôi xin phương thức liên lạc không?
46
Chương 46: Thật sự tin tưởng em đến vậy à?
47
Chương 47: Thích mặc đồ của anh như vậy à?
48
Chương 48: Người kế bên cha anh kia cứ nhìn em
49
Chương 49: Sao lại nghỉ học?
50
Chương 50: Mai là ngày nghỉ, ở lại với anh
51
Chương 51: Giận anh rồi sao?
52
Chương 52: Bây giờ em muốn đến một nơi, anh có muốn cùng em đi hay không?
53
Chương 53: Tặng anh.....nụ hôn đầu của em nhé?
54
Chương 54: Vương Tuấn Khải đừng có bắt nạt em
55
Chương 55: Vương Kiến Quy đừng làm tôi thêm hận ông
56
Chương 56: Có phải là tụi lần trước đánh em không?
57
Chương 57: Chuyện này cần anh giúp em không?
58
Chương 58: Làm bài xong rồi?
59
Chương 59: Chuyến cắm trại
60
Chương 60: Tôi ác đến thế sao?
61
Chương 61: Bệnh tình gần đây của em có tái phát không?
62
Chương 62: Cậu thật sự muốn nghe?
63
Chương 63: Tay bị làm sao?
64
Chương 64: Có tin anh đánh cho em một trận không hả?
65
Chương 65: Bây giờ em có anh rồi không phải sao?
66
Chương 66: Sao vậy, ôm người yêu nhỏ ngủ không ngon?
67
Chương 67: Em không muốn ở bệnh viện
68
Chương 68: Thứ tôi muốn đâu chỉ đơn giản như thế
69
Chương 69: Lại làm sao? Cớ gì mà đòi đánh người ta?
70
Chương 70: Tôi hiện tại không cần ông bù đắp
71
Chương 71: Anh chỉ giỏi bắt nạt em
72
Chương 72: Tối nay anh thật sự không đến ạ?
73
Chương 73: Đem người của ông cút ra khỏi đây
74
Chương 74: Cậu ta xảy ra chuyện gì à?
75
Chương 75: Vậy thì chúng ta dừng lại, từ nay về sau em muốn làm gì đó thì làm
76
Chương 76: Em yêu anh
77
Chương 77: Vương Nguyên, cô muốn biết lý do
78
Chương 78: Anh làm sao vậy?
79
Chương 79: Cậu có chuyện gì?
80
Chương 80: Không có anh em ngủ không ngon
81
Chương 81: Anh ơi, lần sau không uống sữa nữa có được không?
82
Chương 82: Bọn em cùng họ, thầy nói xem quan hệ có tốt không?
83
Chương 83: Tỷ lệ thành công của cuộc phẫu thuật này là bao nhiêu?
84
Chương 84: Anh ơi, em muốn về nhà
85
Chương 85: Em sẽ ngoan ngoãn nghe lời anh
86
Chương 86: Tuấn Khải chúng ta lại gặp nhau rồi
87
Chương 87: Ai cho em xuống đây? Quay về lớp
88
Chương 88: Anh ơi có phải bệnh tình của em trở nặng rồi không?
89
Chương 89: Vương Nguyên là người nhà của tôi, tôi phải bảo vệ em ấy chu toàn
90
Chương 90: Đoạt giải rồi
91
Chương 91: Vậy chứ bình thường anh trai này của em không thương em sao?
92
Chương 92: Tiểu Tổ Tống, cậu thế nào lại đánh nhau?
93
Chương 93: Em không thích cậu ta?
94
Chương 94: Hai người quen nhau sao?
95
Chương 95: Hôm nay em trai cậu làm sao lại nghỉ học rồi?
96
Chương 96: Anh không giận
97
Chương 97: Thả tôi ra
98
Chương 98: Bảo bối đừng khóc nữa
99
Chương 99: Aaa, đau em
100
Chương 100: Yêu anh đến chết mê chết mệt rồi?
101
Chương 101: Anh ơi, Dịch Hằng mất tích rồi
102
Chương 102: Tìm được người chưa?
103
Chương 103: Tôi là anh trai song sinh của em ấy
104
Chương 104: Tôi là bạn của Tuấn Khải
105
Chương 105: Tuấn Khải, chuyện này chúng ta tính thế nào?
106
Chương 106: Vì sao lúc trưa không nghe lời anh?
107
Chương 107: Vừa mới mắng ai đấy hả?
108
Chương 108: Cậu nghi ngờ Vương Vũ Việt?
109
Chương 109: Âu Nhã, người giúp được cô là Vương Nguyên
110
Chương 110: Anh dẽo miệng
111
Chương 111: Đứa nhỏ này chạy đi đâu rồi không biết nữa
112
Chương 112: Cho ông ấy một cơ hội có được không?
113
Chương 113: Bế em
114
Chương 114: Cho dù là thần tiên cũng không đấu lại cậu ta
115
Chương 115: Mau chóng hồi phục đi nhé bé con của anh
116
Chương 116: Chuyện của năm đó là như thế nào?
117
Chương 117: Cháu là Karry?
118
Chương 118: Em lúc nào cũng yêu anh mà

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play