Chương 15: Mặc kệ tôi, sao hôm nay cậu lắm lời thế?

Những tiết học buổi chiều kết thúc, Vương Nguyên cũng thu dọn sách vở mà ra về. Vương Nguyên vốn là định rủ Vương Tuấn Khải về cùng cậu một đoạn nhưng mà vừa có chuông tan học thì Vương Tuấn Khải đã đi mất dạng rồi.

Vương Nguyên đeo cặp lên rồi cũng một mình đi về. Cậu chậm rãi đi xuống lầu rồi cũng ra cổng trường. Vương Nguyên vừa ra đến cổng trường đã thấy người mà cậu không muốn gặp nhất. Vương Nguyên khẽ nhíu mày một cái nhưng rồi cũng thản nhiên xem như mình không hề thấy gì mà tiếp tục đi về phía trước.

Phương Hiệp nhìn thấy Vương Nguyên lướt qua mình thì liền tiến đến nắm lấy tay cậu kéo lại nói.

"Nguyên, nói chuyện một chút đi."

Vương Nguyên nhíu mày, cậu giật tay mình ra khỏi tay của Phương Hiệp.

"Tôi và cậu còn chuyện để nói sao? Đừng làm phiền tôi." Vương Nguyên nhìn Phương Hiệp khó chịu nói.

"Khốn kiếp, thế nào là không còn chuyện gì để nói? Lần đó là cậu hiểu lầm tôi, đến giải thích cũng chẳng cho tôi giải thích đã bảo chia tay." Phương Hiệp nhìn cậu lớn tiếng nói.

"Mặc kệ là tôi hiểu lầm hay không hiểu lầm cũng được, chuyện của chúng ta kết thúc rồi đừng có làm phiền đến tôi." Vương Nguyên lạnh lùng nói rồi cũng quay người bỏ đi.

Phương Hiệp còn muốn tiến đến nói chuyện với cậu nhưng cũng đành dừng lại vì phía trước đã có một người khác đi đến bên cạnh cậu rồi.

"Này, sắc mặt sao lại khó coi thế? Ai chọc giận rồi?" Không biết Vương Tuấn Khải ở đâu chui ra đột nhiên xuất hiện rồi thúc vai cậu một cái hỏi.

Vương Nguyên liếc nhìn sang Vương Tuấn Khải đang đi bên cạnh một cái rồi cũng phàn nàn.

"Sao cậu như ma thế? Từ đâu xuất hiện vậy?"

"Tôi đứng ở bên kia đường thấy cậu về một mình nên chạy qua đi chung thôi." Vương Tuấn Khải thản nhiên nói.

"Chuyện lúc nãy....cậu thấy hết rồi?" Vương Nguyên nhìn Vương Tuấn Khải dò xét.

"Chuyện gì cơ?" Vương Tuấn Khải khó hiểu hỏi cậu.

"Nãy giờ cậu ở bên kia đường làm gì?"

"Tôi mua nước, vừa quay sang thì thấy cậu đang đi về một mình với vẻ mặt không mấy vui vẻ liền chạy sang đây này." Vương Tuấn Khải nói.

"Ồ, tên nhóc lúc sáng được mẹ đón rồi nên vứt tôi đi một mình. Cậu hiểu vì sao tôi không vui rồi đó." Vương Nguyên nói.

"Cậu cũng có lúc trẻ con như này sao?"

"Mặc kệ tôi, sao hôm nay cậu lắm lời thế?"

"Lắm lời cũng mặc kệ tôi đi."

"Ừ mặc kệ cậu."

Vương Nguyên và Vương Tuấn Khải cứ một người một câu đến ngã tư đường thì cũng chia nhau ra hai ngã mà về nhà.

Vương Tuấn Khải vừa rẽ vào đường hẻm đi vào trong nhà mình thì đã thấy Nhạn Kiêu đứng đó đợi sẵn. Nhạn Kiêu vừa thấy anh liền vui vẻ giơ tay lên gọi anh.

"Ayy Thiếu Gia bên này."

Vương Tuấn Khải đi nhanh đến chỗ Nhạn Kiêu đá cho Nhạn Kiêu một phát rõ đau.

"Lắm mồm, đã nói bao nhiêu lần rồi khi ở ngoài đường chỉ được gọi tôi là anh họ."

"Xin lỗi....Thiếu...à anh họ tôi lỡ lời." Nhạn Kiêu nhìn Vương Tuấn Khải hối lỗi.

"Lần sau còn phạm phải lỗi nhỏ nhặt này tôi sẽ đá cậu về Thành Phố S, đến lúc đó đừng có trách tôi tại sao lại bỏ rơi cậu." Vương Tuấn Khải liếc Nhạn Kiêu một cái rồi cũng cùng cậu ta về nhà.

"Anh họ à, anh và cậu bạn lúc nãy là quan hệ như thế nào vậy? Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh họ hòa hợp được với người lạ đấy." Nhạn Kiêu nhìn Vương Tuấn Khải cười cười hỏi.

"Đã kêu anh họ còn xưng tôi? Xưng em thì chết cậu à?" Vương Tuấn Khải liếc Nhạn Kiêu nói.

"À thì anh họ, anh họ nói xem là quan hệ giữa cậu bạn lúc nãy là sao hả?" Nhạn Kiêu nói, Tiểu Thiếu Gia nhà hắn đúng là khó chịu mà.

"Nhiều chuyện." Vương Tuấn Khải khó chịu liếc Nhạn Kiêu nói.

"Ơ..." Nhạn Kiêu nhìn Vương Tuấn Khải ngơ ngác. Tiểu Thiếu Gia của hắn đúng là đáng ghét quá đi thôi, ngay từ đầu đã không có ý định cho hắn biết vậy mà còn cố tình chỉnh hắn nữa.

"Ơ gì mà ơ, cậu quan tâm lắm chuyện thế làm gì?" Vương Tuấn Khải liếc nhìn Nhạn Kiêu nói, cũng chẳng biết làm sao chỉ cần chuyện có liên quan đến Vương Nguyên thì Vương Tuấn Khải liền trở nên khác thường.

Cũng như lúc nãy, Vương Tuấn Khải thấy cảnh người khác nắm tay cậu, sau đó hai người nói chuyện của quá khứ Vương Tuấn Khải nghe được liền khó chịu ra mặt. Chỉ là lúc Vương Nguyên hỏi anh giả vờ như mình chẳng biết gì mà thôi. Cũng may là lúc đó Vương Tuấn Khải bước đến không cho tên kia đuổi theo Vương Nguyên nữa, nếu không Vương Nguyên cũng sẽ không vui vẻ gì mà về nhà.

Nhạn Kiêu nhìn Tiểu Thiếu Gia đã không vui liền thức thời ngậm miệng lại, nếu không lửa giận của Tiểu Thiếu Gia sẽ rơi lên đầu hắn mất.

Vương Tuấn Khải và Nhạn Kiêu đi về đến nhà thì cũng vào trong. Vương Tuấn Khải vừa vào trong nhà thì đã nhận được tin nhắn. Vương Tuấn Khải lấy điện thoại ra xem.

[Dự án XS đã hoàn thành, sau lễ khai giảng của Kinh Bắc tôi sẽ đến.]

Vương Tuấn Khải đọc xong tin nhắn thì cũng nhắn lại.

[Đến đây rồi cứ như lúc trước, ở chỗ tôi còn có người của Vương Gia theo dõi. Nếu có việc chỉ cần gửi tin nhắn hay gọi điện thoại cho tôi là được.]

Vương Tuấn Khải trả lời tin nhắn xong thì cũng mặc kệ luôn Dịch Dương Thiên Tỉ có trả lời hay không, mà cất điện thoại vào túi quần rồi thong thả đi lên phòng.

Chapter
1 Chương 1: Trung Học Phổ Thông Kinh Bắc
2 Chương 2: Em là Vương Tuấn Khải
3 Chương 3: Cũng không giỏi bằng cậu
4 Chương 4: Nên nhớ trong ngôi nhà này tôi mới là chủ
5 Chương 5: Thì ra là bạn học Vương rất để ý đến tôi nha
6 Chương 6: Anh Vương Nguyên, anh để ý anh trai lúc nãy ạ?
7 Chương 7: Hôm nay cậu về nhà cảm thấy thế nào?
8 Chương 8: Tiểu Thiếu Gia, Lão Gia muốn mời cậu về
9 Chương 9: Sau này không cần đợi tôi, đói thì cứ việc ăn trước
10 Chương 10: Vương Nguyên mày lại nổi điên gì đây?
11 Chương 11: Vương Tuấn Khải cậu cười lên rất đẹp
12 Chương 12: Thiếu Gia, cậu có chuyện gì vui sao?
13 Chương 13: Ừ, là Vương Tuấn Khải đó
14 Chương 14: Chữ viết của cậu thật đẹp
15 Chương 15: Mặc kệ tôi, sao hôm nay cậu lắm lời thế?
16 Chương 16: Thiếu Gia, Ông Chủ muốn gặp cậu
17 Chương 17: Không được xoa đầu tôi
18 Chương 18: Đi đứng kiểu gì thế hả bạn cùng bàn?
19 Chương 19: Phải đấy, tôi thích cậu ấy rồi
20 Chương 20: Vương Tuấn Khải làm gì, mau thả tôi xuống
21 Chương 21: Phương Hiệp cậu buông tôi ra
22 Chương 22: Em ấy là người của tôi
23 Chương 23: Vương Tuấn Khải, liệu cậu có giống họ mà rời bỏ tôi không?
24 Chương 24: Vương Nguyên, cậu thích tôi!
25 Chương 25: Xảy ra chuyện gì?
26 Chương 26: Vương Nguyên? Là Thiếu Gia của Bạch Gia?
27 Chương 27: Nên nhớ Vương Gia là nhà của con, cũng là chỗ dựa của con
28 Chương 28: Anh ơi mưa rồi....hay là anh ở lại nhé?
29 Chương 29: Gì vậy? Bị đánh đến ngốc rồi?
30 Chương 30: Là cánh tay nào của mày đánh Vương Nguyên?
31 Chương 31: Trộm cắp là không tốt nhé bạn nhỏ
32 Chương 32: Cậu định xử lý chuyện này thế nào?
33 Chương 33: Bạn cùng bàn của anh ghen rồi?
34 Chương 34: Có mệt không?
35 Chương 35: Tối nay ở lại với anh
36 Chương 36: Tôi bắt cóc con trai người ta đấy
37 Chương 37: Giới thiệu một chút, đây là người yêu tôi Vương Nguyên
38 Chương 38: Cậu ấy nói mày đừng có động vào cậu ấy mày không nghe thấy sao?
39 Chương 39: Hai người quen nhau sao?
40 Chương 40: Cậu nhóc đó là người yêu con tính là người một nhà
41 Chương 41: Em mệt, chỉ muốn ngủ thôi
42 Chương 42: Đừng hôn nữa, có người kìa
43 Chương 43: Cạn ly
44 Chương 44: Bạn cùng bàn, là Vương Tuấn Khải á hả?
45 Chương 45: Bạn học Tuấn Khải, có thể cho tôi xin phương thức liên lạc không?
46 Chương 46: Thật sự tin tưởng em đến vậy à?
47 Chương 47: Thích mặc đồ của anh như vậy à?
48 Chương 48: Người kế bên cha anh kia cứ nhìn em
49 Chương 49: Sao lại nghỉ học?
50 Chương 50: Mai là ngày nghỉ, ở lại với anh
51 Chương 51: Giận anh rồi sao?
52 Chương 52: Bây giờ em muốn đến một nơi, anh có muốn cùng em đi hay không?
53 Chương 53: Tặng anh.....nụ hôn đầu của em nhé?
54 Chương 54: Vương Tuấn Khải đừng có bắt nạt em
55 Chương 55: Vương Kiến Quy đừng làm tôi thêm hận ông
56 Chương 56: Có phải là tụi lần trước đánh em không?
57 Chương 57: Chuyện này cần anh giúp em không?
58 Chương 58: Làm bài xong rồi?
59 Chương 59: Chuyến cắm trại
60 Chương 60: Tôi ác đến thế sao?
61 Chương 61: Bệnh tình gần đây của em có tái phát không?
62 Chương 62: Cậu thật sự muốn nghe?
63 Chương 63: Tay bị làm sao?
64 Chương 64: Có tin anh đánh cho em một trận không hả?
65 Chương 65: Bây giờ em có anh rồi không phải sao?
66 Chương 66: Sao vậy, ôm người yêu nhỏ ngủ không ngon?
67 Chương 67: Em không muốn ở bệnh viện
68 Chương 68: Thứ tôi muốn đâu chỉ đơn giản như thế
69 Chương 69: Lại làm sao? Cớ gì mà đòi đánh người ta?
70 Chương 70: Tôi hiện tại không cần ông bù đắp
71 Chương 71: Anh chỉ giỏi bắt nạt em
72 Chương 72: Tối nay anh thật sự không đến ạ?
73 Chương 73: Đem người của ông cút ra khỏi đây
74 Chương 74: Cậu ta xảy ra chuyện gì à?
75 Chương 75: Vậy thì chúng ta dừng lại, từ nay về sau em muốn làm gì đó thì làm
76 Chương 76: Em yêu anh
77 Chương 77: Vương Nguyên, cô muốn biết lý do
78 Chương 78: Anh làm sao vậy?
79 Chương 79: Cậu có chuyện gì?
80 Chương 80: Không có anh em ngủ không ngon
81 Chương 81: Anh ơi, lần sau không uống sữa nữa có được không?
82 Chương 82: Bọn em cùng họ, thầy nói xem quan hệ có tốt không?
83 Chương 83: Tỷ lệ thành công của cuộc phẫu thuật này là bao nhiêu?
84 Chương 84: Anh ơi, em muốn về nhà
85 Chương 85: Em sẽ ngoan ngoãn nghe lời anh
86 Chương 86: Tuấn Khải chúng ta lại gặp nhau rồi
87 Chương 87: Ai cho em xuống đây? Quay về lớp
88 Chương 88: Anh ơi có phải bệnh tình của em trở nặng rồi không?
89 Chương 89: Vương Nguyên là người nhà của tôi, tôi phải bảo vệ em ấy chu toàn
90 Chương 90: Đoạt giải rồi
91 Chương 91: Vậy chứ bình thường anh trai này của em không thương em sao?
92 Chương 92: Tiểu Tổ Tống, cậu thế nào lại đánh nhau?
93 Chương 93: Em không thích cậu ta?
94 Chương 94: Hai người quen nhau sao?
95 Chương 95: Hôm nay em trai cậu làm sao lại nghỉ học rồi?
96 Chương 96: Anh không giận
97 Chương 97: Thả tôi ra
98 Chương 98: Bảo bối đừng khóc nữa
99 Chương 99: Aaa, đau em
100 Chương 100: Yêu anh đến chết mê chết mệt rồi?
101 Chương 101: Anh ơi, Dịch Hằng mất tích rồi
102 Chương 102: Tìm được người chưa?
103 Chương 103: Tôi là anh trai song sinh của em ấy
104 Chương 104: Tôi là bạn của Tuấn Khải
105 Chương 105: Tuấn Khải, chuyện này chúng ta tính thế nào?
106 Chương 106: Vì sao lúc trưa không nghe lời anh?
107 Chương 107: Vừa mới mắng ai đấy hả?
108 Chương 108: Cậu nghi ngờ Vương Vũ Việt?
109 Chương 109: Âu Nhã, người giúp được cô là Vương Nguyên
110 Chương 110: Anh dẽo miệng
111 Chương 111: Đứa nhỏ này chạy đi đâu rồi không biết nữa
112 Chương 112: Cho ông ấy một cơ hội có được không?
113 Chương 113: Bế em
114 Chương 114: Cho dù là thần tiên cũng không đấu lại cậu ta
115 Chương 115: Mau chóng hồi phục đi nhé bé con của anh
116 Chương 116: Chuyện của năm đó là như thế nào?
117 Chương 117: Cháu là Karry?
118 Chương 118: Em lúc nào cũng yêu anh mà
119 Chương 119: Chúc em năm mới vui vẻ bạn nhỏ của anh
120 Chương 120: Xem ra Karry của ông rất cưng chiều cậu bé này
Chapter

Updated 120 Episodes

1
Chương 1: Trung Học Phổ Thông Kinh Bắc
2
Chương 2: Em là Vương Tuấn Khải
3
Chương 3: Cũng không giỏi bằng cậu
4
Chương 4: Nên nhớ trong ngôi nhà này tôi mới là chủ
5
Chương 5: Thì ra là bạn học Vương rất để ý đến tôi nha
6
Chương 6: Anh Vương Nguyên, anh để ý anh trai lúc nãy ạ?
7
Chương 7: Hôm nay cậu về nhà cảm thấy thế nào?
8
Chương 8: Tiểu Thiếu Gia, Lão Gia muốn mời cậu về
9
Chương 9: Sau này không cần đợi tôi, đói thì cứ việc ăn trước
10
Chương 10: Vương Nguyên mày lại nổi điên gì đây?
11
Chương 11: Vương Tuấn Khải cậu cười lên rất đẹp
12
Chương 12: Thiếu Gia, cậu có chuyện gì vui sao?
13
Chương 13: Ừ, là Vương Tuấn Khải đó
14
Chương 14: Chữ viết của cậu thật đẹp
15
Chương 15: Mặc kệ tôi, sao hôm nay cậu lắm lời thế?
16
Chương 16: Thiếu Gia, Ông Chủ muốn gặp cậu
17
Chương 17: Không được xoa đầu tôi
18
Chương 18: Đi đứng kiểu gì thế hả bạn cùng bàn?
19
Chương 19: Phải đấy, tôi thích cậu ấy rồi
20
Chương 20: Vương Tuấn Khải làm gì, mau thả tôi xuống
21
Chương 21: Phương Hiệp cậu buông tôi ra
22
Chương 22: Em ấy là người của tôi
23
Chương 23: Vương Tuấn Khải, liệu cậu có giống họ mà rời bỏ tôi không?
24
Chương 24: Vương Nguyên, cậu thích tôi!
25
Chương 25: Xảy ra chuyện gì?
26
Chương 26: Vương Nguyên? Là Thiếu Gia của Bạch Gia?
27
Chương 27: Nên nhớ Vương Gia là nhà của con, cũng là chỗ dựa của con
28
Chương 28: Anh ơi mưa rồi....hay là anh ở lại nhé?
29
Chương 29: Gì vậy? Bị đánh đến ngốc rồi?
30
Chương 30: Là cánh tay nào của mày đánh Vương Nguyên?
31
Chương 31: Trộm cắp là không tốt nhé bạn nhỏ
32
Chương 32: Cậu định xử lý chuyện này thế nào?
33
Chương 33: Bạn cùng bàn của anh ghen rồi?
34
Chương 34: Có mệt không?
35
Chương 35: Tối nay ở lại với anh
36
Chương 36: Tôi bắt cóc con trai người ta đấy
37
Chương 37: Giới thiệu một chút, đây là người yêu tôi Vương Nguyên
38
Chương 38: Cậu ấy nói mày đừng có động vào cậu ấy mày không nghe thấy sao?
39
Chương 39: Hai người quen nhau sao?
40
Chương 40: Cậu nhóc đó là người yêu con tính là người một nhà
41
Chương 41: Em mệt, chỉ muốn ngủ thôi
42
Chương 42: Đừng hôn nữa, có người kìa
43
Chương 43: Cạn ly
44
Chương 44: Bạn cùng bàn, là Vương Tuấn Khải á hả?
45
Chương 45: Bạn học Tuấn Khải, có thể cho tôi xin phương thức liên lạc không?
46
Chương 46: Thật sự tin tưởng em đến vậy à?
47
Chương 47: Thích mặc đồ của anh như vậy à?
48
Chương 48: Người kế bên cha anh kia cứ nhìn em
49
Chương 49: Sao lại nghỉ học?
50
Chương 50: Mai là ngày nghỉ, ở lại với anh
51
Chương 51: Giận anh rồi sao?
52
Chương 52: Bây giờ em muốn đến một nơi, anh có muốn cùng em đi hay không?
53
Chương 53: Tặng anh.....nụ hôn đầu của em nhé?
54
Chương 54: Vương Tuấn Khải đừng có bắt nạt em
55
Chương 55: Vương Kiến Quy đừng làm tôi thêm hận ông
56
Chương 56: Có phải là tụi lần trước đánh em không?
57
Chương 57: Chuyện này cần anh giúp em không?
58
Chương 58: Làm bài xong rồi?
59
Chương 59: Chuyến cắm trại
60
Chương 60: Tôi ác đến thế sao?
61
Chương 61: Bệnh tình gần đây của em có tái phát không?
62
Chương 62: Cậu thật sự muốn nghe?
63
Chương 63: Tay bị làm sao?
64
Chương 64: Có tin anh đánh cho em một trận không hả?
65
Chương 65: Bây giờ em có anh rồi không phải sao?
66
Chương 66: Sao vậy, ôm người yêu nhỏ ngủ không ngon?
67
Chương 67: Em không muốn ở bệnh viện
68
Chương 68: Thứ tôi muốn đâu chỉ đơn giản như thế
69
Chương 69: Lại làm sao? Cớ gì mà đòi đánh người ta?
70
Chương 70: Tôi hiện tại không cần ông bù đắp
71
Chương 71: Anh chỉ giỏi bắt nạt em
72
Chương 72: Tối nay anh thật sự không đến ạ?
73
Chương 73: Đem người của ông cút ra khỏi đây
74
Chương 74: Cậu ta xảy ra chuyện gì à?
75
Chương 75: Vậy thì chúng ta dừng lại, từ nay về sau em muốn làm gì đó thì làm
76
Chương 76: Em yêu anh
77
Chương 77: Vương Nguyên, cô muốn biết lý do
78
Chương 78: Anh làm sao vậy?
79
Chương 79: Cậu có chuyện gì?
80
Chương 80: Không có anh em ngủ không ngon
81
Chương 81: Anh ơi, lần sau không uống sữa nữa có được không?
82
Chương 82: Bọn em cùng họ, thầy nói xem quan hệ có tốt không?
83
Chương 83: Tỷ lệ thành công của cuộc phẫu thuật này là bao nhiêu?
84
Chương 84: Anh ơi, em muốn về nhà
85
Chương 85: Em sẽ ngoan ngoãn nghe lời anh
86
Chương 86: Tuấn Khải chúng ta lại gặp nhau rồi
87
Chương 87: Ai cho em xuống đây? Quay về lớp
88
Chương 88: Anh ơi có phải bệnh tình của em trở nặng rồi không?
89
Chương 89: Vương Nguyên là người nhà của tôi, tôi phải bảo vệ em ấy chu toàn
90
Chương 90: Đoạt giải rồi
91
Chương 91: Vậy chứ bình thường anh trai này của em không thương em sao?
92
Chương 92: Tiểu Tổ Tống, cậu thế nào lại đánh nhau?
93
Chương 93: Em không thích cậu ta?
94
Chương 94: Hai người quen nhau sao?
95
Chương 95: Hôm nay em trai cậu làm sao lại nghỉ học rồi?
96
Chương 96: Anh không giận
97
Chương 97: Thả tôi ra
98
Chương 98: Bảo bối đừng khóc nữa
99
Chương 99: Aaa, đau em
100
Chương 100: Yêu anh đến chết mê chết mệt rồi?
101
Chương 101: Anh ơi, Dịch Hằng mất tích rồi
102
Chương 102: Tìm được người chưa?
103
Chương 103: Tôi là anh trai song sinh của em ấy
104
Chương 104: Tôi là bạn của Tuấn Khải
105
Chương 105: Tuấn Khải, chuyện này chúng ta tính thế nào?
106
Chương 106: Vì sao lúc trưa không nghe lời anh?
107
Chương 107: Vừa mới mắng ai đấy hả?
108
Chương 108: Cậu nghi ngờ Vương Vũ Việt?
109
Chương 109: Âu Nhã, người giúp được cô là Vương Nguyên
110
Chương 110: Anh dẽo miệng
111
Chương 111: Đứa nhỏ này chạy đi đâu rồi không biết nữa
112
Chương 112: Cho ông ấy một cơ hội có được không?
113
Chương 113: Bế em
114
Chương 114: Cho dù là thần tiên cũng không đấu lại cậu ta
115
Chương 115: Mau chóng hồi phục đi nhé bé con của anh
116
Chương 116: Chuyện của năm đó là như thế nào?
117
Chương 117: Cháu là Karry?
118
Chương 118: Em lúc nào cũng yêu anh mà
119
Chương 119: Chúc em năm mới vui vẻ bạn nhỏ của anh
120
Chương 120: Xem ra Karry của ông rất cưng chiều cậu bé này

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play