Bạch Vô Tuyền tiếp tục đi qua khu rừng, không để tâm tới sự im lặng vây quanh mình. Một tia sáng mờ nhạt từ phía chân trời báo hiệu rằng mặt trời sắp lên. Tuy nhiên, ánh sáng ấy không mang đến cho cậu cảm giác bình yên mà chỉ làm nổi bật thêm sự trống trải của không gian.
Dù đã sống ở thế giới này được một tuần, nhưng Bạch Vô Tuyền vẫn chưa thể làm quen hoàn toàn với nó. Mọi thứ vẫn còn quá mới mẻ, từ những ngọn núi hùng vĩ, những khu rừng bí ẩn cho đến những sinh vật kỳ dị mà cậu chưa từng gặp.
Chợt...!
"......!!!"
Một tiếng động nhỏ vang lên. Bạch Vô Tuyền dừng lại, ánh mắt sắc bén quét xung quanh. Trong khu rừng này, mọi âm thanh đều có thể là mối nguy hiểm.
Tuy nhiên, tiếng động này không phải từ một con ma vật hay thú dữ, mà từ một vật thể nào đó chuyển động. Cậu khẽ nghiêng đầu, chỉ thấy một bóng đen thấp thoáng giữa những tán cây. Cảm giác khó chịu dâng lên trong lòng cậu.
Mặc dù đây là bài kiểm tra của học viện, cậu không thể lơ là với bất kỳ dấu hiệu nào.
Đột nhiên, từ bóng tối sâu thẳm của khu rừng, một cơn gió lạnh lẽo lướt qua khiến không khí trở nên nặng nề, và ngay lập tức, một con ma vật khổng lồ xuất hiện.
Đôi mắt đỏ rực như ngọn lửa cháy bùng lên giữa màn đêm, mang theo một ánh sáng kỳ lạ, đầy ma mị.
Hàm răng của nó dài và sắc nhọn như những mũi dao, khi mở ra tạo ra tiếng rít nhẹ, như thể muốn xé nát không gian xung quanh.
Nhưng điều khiến Bạch Vô Tuyền cảm thấy sợ hãi không phải là vẻ ngoài đáng sợ của con ma vật, mà là một cảm giác quen thuộc kỳ lạ đang dâng lên trong lòng cậu.
Đây không phải một sinh vật bình thường mà cậu đã từng gặp trong các bài kiểm tra trước.
Cảm giác như con ma vật này là một thứ gì đó xưa cũ, mang trong mình sức mạnh và trí tuệ của một sinh vật đã tồn tại qua hàng thế kỷ, nếu không muốn nói là hàng nghìn năm.
Chết tiệt, cái quái gì thế này!"
Bạch Vô Tuyền thầm chửi thề trong lòng. Những sinh vật như thế này không nằm trong bất kỳ giáo trình nào của học viện, và không có ai kể cho cậu về chúng.
Cậu đã chuẩn bị tinh thần cho tất cả các loại ma vật, nhưng đối mặt với một sinh vật có thể suy nghĩ và chiến đấu như một con người, thì đây là lần đầu tiên.
"Nếu nó biết suy nghĩ thì ít là Cấp Nhị Tinh!"
Con ma vật từ từ tiến gần hơn, bước chân nặng nề khiến đất dưới chân Bạch Vô Tuyền rung lên từng đợt.
Cậu biết rằng nếu không lập tức phản ứng, nó sẽ không để cậu có cơ hội ra tay. Cậu quét mắt nhìn xung quanh, nhưng khu rừng chỉ có tĩnh lặng.
Tất cả các học sinh khác đều đã tự chia nhóm hoặc ẩn nấp. Cậu, người đi một mình, giờ đây lại phải đối mặt với một sinh vật mà cả học viện có lẽ cũng chưa từng chứng kiến.
Nhưng Bạch Vô Tuyền không thể bỏ cuộc. Cậu đã nhận thức được rằng sự sống còn trong thế giới này không chỉ phụ thuộc vào sức mạnh mà còn là khả năng quan sát và phán đoán.
"Mình sẽ sống sót!!!"
Cậu nắm chặt thanh kiếm Thất Tố Hữu Kiếm, hơi thở dồn dập. Một làn sóng mana mạnh mẽ dâng lên trong cơ thể.
Nhưng cậu biết rằng chỉ có sức mạnh của thanh kiếm này mới có thể giúp cậu sống sót trong tình huống này.
"Băng Phách!"
Cậu hét lên, đồng thời vung kiếm về phía con ma vật.
Thanh kiếm phát ra một luồng băng mạnh mẽ, bao phủ toàn bộ không gian xung quanh, nhưng con ma vật không hề tỏ ra sợ hãi.
Nó chỉ di chuyển sang một bên, tránh khỏi đòn tấn công của Bạch Vô Tuyền một cách dễ dàng, như thể nó đã đọc được trước mọi động thái của cậu.
"Chậc! Không ổn rồi....!"
Bạch Vô Tuyền nhận ra rằng chiến thuật thông thường của mình không hiệu quả. Con ma vật này không phải một kẻ ngốc.
Trong khi con ma vật tiến gần hơn, một cảm giác bức bối dâng lên trong lòng Bạch Vô Tuyền.
Cậu có thể cảm nhận được một sức mạnh tà ác đang tỏa ra từ con ma vật, như thể nó không chỉ được sinh ra từ một lời nguyền mà còn mang theo một phần linh hồn cổ xưa.
Cậu không thể để bản thân bị đánh bại bởi một kẻ có trí tuệ và sức mạnh như vậy.
Con ma vật lảo đảo lùi lại, đôi mắt đỏ rực của nó lóe lên một tia sáng dữ dội như muốn phóng ra một trận cuồng phong hủy diệt.
Nhưng ngay khi nó cố gắng dồn sức phản công, Bạch Vô Tuyền cảm nhận được một sự thay đổi kỳ lạ trong không gian xung quanh.
Một luồng khí lạnh bỗng dâng lên từ mặt đất, cuộn xoáy, như muốn nuốt chửng tất cả vào trong cái hố vô tận của nó. Bạch Vô Tuyền nhíu mày, cảm giác không ổn dâng lên trong lòng.
Cậu vội vàng nhảy ra phía sau, tránh khỏi một cú vung đuôi khổng lồ của con ma vật, nhưng ngay lập tức, một làn sóng ma lực tà ác ập đến, bao phủ không gian như một cái lưới ma quái.
Bạch Vô Tuyền kịp thời dựng một lớp lá chắn băng, nhưng cậu cảm thấy sự kiệt quệ dâng lên trong cơ thể.
"Phù! Phù!..."
Con ma vật không còn là một sinh vật đơn thuần, mà giờ đây nó giống như một thực thể sống động, mang trong mình một linh hồn cổ xưa, một phần của một thế lực tà ác mà thế giới này đã lâu lắm chưa phải đối mặt.
Nó đang hồi phục, khôi phục sức mạnh từ cái vết thương mà Bạch Vô Tuyền vừa gây ra. Mặc dù lớp băng đã đóng băng một phần năng lượng tà ác của nó, nhưng Bạch Vô Tuyền biết rằng con ma vật này sẽ không dễ dàng bị đánh bại.
Nhưng làm sao để phá vỡ sự kết nối ấy? Câu trả lời đến với Bạch Vô Tuyền trong khoảnh khắc bùng nổ cảm hứng. Lời nguyền mà con ma vật mang theo không thể bị phá vỡ chỉ bằng sức mạnh của băng, nhưng nếu như…
Nếu như cậu có thể tạo ra một phép thuật kết hợp giữa băng và nguyên tố ánh sáng, có thể chặn đứng được sự truyền dẫn của ma lực tà ác từ bên ngoài?
Với quyết tâm mới, Bạch Vô Tuyền không chần chừ nữa. Cậu quay lại, vung thanh kiếm Thất Tố Hữu Kiếm một lần nữa, nhưng lần này, cậu không chỉ sử dụng sức mạnh của băng mà kết hợp thêm nguyên tố ánh sáng.
Cậu nhắm vào phần năng lượng tà ác mà cậu cảm nhận được trong cơ thể con ma vật, nơi mà linh hồn cổ xưa của nó đang giằng co và hồi phục.
Một làn sóng băng cùng ánh sáng chói lọi đồng thời được phát ra từ thanh kiếm, cắt xuyên qua không khí, như một tia chớp trong đêm tối.
Cú tấn công không chỉ mạnh mẽ mà còn đầy chính xác, như thể chính Bạch Vô Tuyền đã nhận diện được điểm yếu của con ma vật và sử dụng sức mạnh của mình để đánh trúng chính xác vào đó.
Luồng băng ánh sáng xuyên qua không gian, đánh trúng trung tâm của con ma vật. Một tiếng thét vang lên, lần này không phải là tiếng rít của sự giận dữ, mà là một tiếng hét đầy đau đớn, như thể linh hồn của con ma vật đang bị xé rách.
Những lớp năng lượng tà ác xung quanh nó bắt đầu tan rã, vỡ vụn, và nó không còn giữ vững được hình dạng ban đầu.
Đó là dấu hiệu của sự thất bại, và Bạch Vô Tuyền biết rằng, đây chính là thời điểm để kết thúc cuộc chiến này.
Cậu lao vào lần cuối, thanh kiếm Thất Tố Hữu Kiếm vung lên, một cú chém đầy mạnh mẽ, ánh sáng băng giá và ánh sáng thuần khiết của nguyên tố ánh sáng hợp nhất, xuyên qua thân thể con ma vật, kết thúc trận chiến. Con ma vật gầm lên một tiếng thét cuối cùng, rồi biến mất vào trong không khí như một làn khói đen tỏa ra, để lại chỉ sự tĩnh lặng và không gian lạnh lẽo bao quanh Bạch Vô Tuyền.
Cậu đứng lặng im, đôi tay run lên vì căng thẳng, mồ hôi vã ra như mưa. Mặc dù đã chiến thắng, nhưng trong lòng Bạch Vô Tuyền vẫn cảm thấy một nỗi lo lắng mơ hồ. Liệu đây đã là kết thúc? Hay chỉ là sự bắt đầu của một cơn ác mộng mới?
Khu rừng xung quanh dường như hồi phục lại chút ít, ánh sáng le lói từ những vì sao phản chiếu trên mặt đất, nhưng nỗi lo sợ về những thế lực tà ác vẫn chưa bao giờ nguôi trong lòng Bạch Vô Tuyền.
Còn tiếp.
Updated 196 Episodes
Comments