Chương 17: Làm sao biết tôi không thật lòng

Trong bóng tối, ánh mắt Tần Thế Nam trở nên khó lường, giọng nói mang theo chút thờ ơ:

"Trò gì cơ?"

Tinh Dương xoay người nhìn anh, dáng vẻ nghiêm túc hiếm thấy:

"Trò vụng trộm này... Anh cũng không định chơi cả đời chứ? Bao giờ anh mới thấy chán?"

Câu nói thẳng thắn của cô làm bầu không khí bỗng chốc trở nên nặng nề. Vẫn là giọng điệu khiêu khích thường ngày, nhưng ẩn chứa sự nghiêm túc.

Tần Thế Nam khẽ nhếch môi, nhưng không cười. Giọng anh trầm xuống, mang theo sự chân thành ít thấy:

"Thế còn em? Chẳng lẽ em định diễn vai vợ hiền của Tần Thế Vỹ cả đời sao? Bao giờ em mới chán? Bao giờ mọi chuyện mới kết thúc?"

Sau một hồi im lặng, Tinh Dương lên tiếng, giọng nói pha chút lạnh nhạt: "Anh để tâm chuyện đó làm gì? Có liên quan gì tới anh đâu."

Tần Thế Nam nhíu mày, ánh mắt đầy ấm ức như bị cô gạt khỏi câu chuyện: "Sao lại không liên quan?"

Cô bật cười khẽ, nhưng trong giọng nói lại có chút phiền muộn, nửa thật nửa đùa

"Liên quan chỗ nào? Chẳng lẽ anh yêu tôi sao?"

Tần Thế Nam yên lặng không nói, ánh mắt nhìn cô trong bóng tối sâu thẳm đến mức khó đoán.

Tinh Dương bật cười, giọng điệu cố ý pha chút trêu chọc để phá vỡ sự căng thẳng:

"Sao thế? Tôi nói đúng rồi à?"

Anh vẫn không trả lời, chỉ nhẹ nhàng đưa tay chạm vào gò má cô, ngón tay lướt qua làn da mềm mại.

"Em nghĩ tôi đang đùa sao?" Giọng anh trầm thấp, mang theo chút gì đó vừa nghiêm túc vừa bất cần.

Cô khựng lại, ánh mắt lấp lánh tia sáng bất định. Một thoáng im lặng giữa hai người như kéo dài đến vô tận.

"Tần Thế Nam, đừng khiến mọi thứ trở nên phức tạp." Tinh Dương khẽ nói, ánh mắt xoáy sâu vào anh.

"Phức tạp?" Anh nhếch môi cười, nhưng nụ cười lại mang theo chút cay đắng. " Vốn dĩ nó đã phức tạp từ khi em xuất hiện trong cuộc đời tôi rồi ?"

Anh hiểu rõ rằng hôn nhân giữa cô và anh trai mình chỉ là một phần của một kế hoạch, nhưng cụ thể là kế hoạch gì, anh vẫn chưa thể xác định.

Tinh Dương lại biết rất rõ sự thật đằng sau tất cả. Cô hiểu rằng vai diễn này sớm muộn cũng sẽ kết thúc, và khi Ngày đó đến, mọi thứ sẽ rơi vào tình cảnh khó xử hơn bao giờ hết.

"Tần Thế Nam, anh đúng là bậc thầy trong việc khiến phụ nữ xiêu lòng, nhưng tiếc là chiêu đó không hiệu quả với tôi. Tôi không có hứng thú với những người biến tình cảm thành trò đùa."

"Em không phải là tôi, làm sao em biết được tôi có thật lòng hay không? Em thậm chí chưa bao giờ để tâm đến cảm xúc của tôi. Chẳng lẽ em không nghĩ nên thử nhìn nhận nó một lần sao?"

Tinh Dương muốn mở miệng đáp lại, nhưng cổ họng nghẹn lại không thốt nên lời. Hình ảnh Tần Thế Nam lao tới đỡ nhát dao cho cô vào chiều nay chợt ùa về. Nếu không có anh, người chịu vết thương ấy đã là cô.

Dù không muốn thừa nhận, nhưng trong khoảnh khắc ấy, Tinh Dương buộc phải đối diện với sự thật: Tần Thế Nam có lẽ thật lòng. Ánh mắt anh nhìn cô không hề giống với sự trêu đùa hay giả dối thường ngày, mà là một sự nghiêm túc, thậm chí còn pha chút đau lòng.

Cô xoay người, tránh ánh mắt của anh, giọng nói cố gắng giữ bình tĩnh:

"Không giấu anh, tôi ở đây là để giúp Thế Vỹ giành quyền thừa kế tập đoàn Tần Lĩnh. Nếu biết vậy rồi mà anh vẫn còn suy nghĩ như thế..."

Tần Thế Nam ngắt lời cô, ánh mắt kiên định: " Vậy thì tôi sẽ từ chối quyền thừa kế, em ly hôn với anh ấy được không ? Tôi đợi em "

Cuộc trò chuyện của họ lặng lẽ dừng lại tại đó, không ai nói thêm điều gì về chủ đề vừa nhắc đến. Tinh Dương hiểu rõ, cô không thể đáp lại anh, ít nhất là không phải lúc này. Còn quá nhiều thứ cô cần hoàn thành, và nếu để người của Hắc Vũ Bang biết chuyện, mọi thứ sẽ trở nên rắc rối gấp bội.

Việc im lặng và né tránh không chỉ là cách để bảo vệ bản thân, mà còn là cách duy nhất cô có thể bảo vệ Tần Thế Nam khỏi những nguy hiểm mà anh chưa từng biết đến.

Cô khép mắt, giả vờ như đã chìm vào giấc ngủ, hơi thở dần đều. Tần Thế Nam ngồi đó thêm một lúc, ánh mắt vẫn dõi theo từng đường nét trên khuôn mặt cô. Khi ánh sáng nhợt nhạt của bình minh bắt đầu le lói, anh lặng lẽ đứng dậy, chỉnh lại chăn cho cô rồi rời khỏi phòng.

Nếu cô muốn giữ kín mọi chuyện, anh sẵn sàng âm thầm phối hợp, chỉ cần cô không đẩy anh ra xa hơn nữa.

...

Sáng hôm sau, trong không khí yên ắng của bữa sáng tại phòng ăn lớn, cả nhà tập trung bên bàn. Tinh Dương ngồi lặng lẽ, ánh mắt lướt qua Tần Thế Nam nhưng nhanh chóng dời đi, như thể đêm qua chưa từng xảy ra chuyện gì.

Bỗng, một người đàn ông mặc áo đen bước vào, cúi đầu chào Tần Gia Hào, rồi nghiêm giọng báo cáo:

"Thưa ông chủ, chúng tôi đã lần ra tung tích của hai kẻ tấn công nhị thiếu gia tối qua. Sau khi rời khỏi hiện trường, bọn chúng lái xe về hướng ngoại thành. Tuy nhiên, chiếc xe đã mất lái, đâm thẳng vào vách chắn trên cây cầu gần biển. Cả hai đều chết ngay tại chỗ."

Tần Gia Hào lắc đầu, ánh mắt trầm ngâm đầy nghi hoặc. Ông nhìn người báo cáo, giọng trầm thấp:

"Quá trùng hợp. Hai kẻ vừa gây án xong đã gặp tai nạn chết ngay. Đây là hành động tự sát, hay có ai đó muốn dọn dẹp chứng cứ?"

Người đàn ông áo đen cúi đầu, trả lời:

"Chúng tôi cũng nghi ngờ điểm này, thưa ông. Chiếc xe không có dấu hiệu phanh gấp, giống như ai đó đã cố ý điều khiển nó lao vào vách chắn."

Tần Gia Hào siết chặt tay vịn ghế, ánh mắt lạnh lùng quét qua từng người trong phòng. "Tiếp tục điều tra. Tôi muốn biết đứng sau chuyện này là ai. Không thể để con trai tôi sống dưới sự đe dọa được."

Không khí trong phòng ăn trở nên nặng nề, mọi người đều im lặng. Tinh Dương ngồi một góc, ánh mắt thoáng chút lo âu nhưng vẫn cố giữ vẻ điềm tĩnh. Cô biết chuyện này là do Lý Tường Vũ ra lệnh, vậy nên kể cả khi ông ấy muốn hai người kia chết bọn họ cũng rất sẵn lòng.

Hot

Comments

Ngocchau

Ngocchau

dữ z tr

2025-01-15

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Phiên đấu giá
2 Chương 2: Tâm tình
3 Chương 3: Nhớ mãi không quên
4 Chương 4: Để lại quà tặng
5 Chương 5: Người thừa kế
6 Chương 6: Hứa hẹn quay về
7 Chương 7: Tiệc ăn mừng
8 Chương 8: Chị dâu em chồng
9 Chương 9: Không phải vợ chồng thật sự
10 Chương 10: Sang phòng tôi
11 Chương 11: Chỉ tôi nhớ em
12 Chương 12: Vô sỉ là đặc quyền của tôi
13 Chương 13: Người nắm quyền
14 Chương 14: Hắc Vũ Bang
15 Chương 15: Băng bó vết thương
16 Chương 16: Giang hồ cứu nguy
17 Chương 17: Làm sao biết tôi không thật lòng
18 Chương 18: Tham vọng quyền lực
19 Chương 19: Nước đường đỏ
20 Chương 20: Nghỉ dưỡng
21 Chương 21: Biển
22 Chương 22: Vết sẹo ở lòng bàn chân
23 Chương 23: Nhiệm vụ ngầm
24 Chương 24: Đều là giả
25 Chương 25: Thay em yêu thương em
26 Chương 26: Nghi ngờ
27 Chương 27: Có thể thử yêu anh
28 Chương 28: Lựa chọn tin tưởng
29 Chương 29: Lỡ hẹn
30 Chương 30: Đã lâu không gặp
31 Chương 31: Bày trò gì
32 Chương 32: Nghe theo em
33 Chương 33: Ba ruột
34 Chương 34: Thay đổi bất thường
35 Chương 35: Thân phận bại lộ
36 Chương 36: Người phải đối đầu
37 Chương 37: Bị bắt
38 Chương 38: Quá khứ
39 Chương 39: Toan tính
40 Chương 40: Giành lấy Tần Lĩnh
41 Chương 41: Tráo thuốc
42 Chương 42: Tần Thế Vỹ bị bắt
43 Chương 43: Tra tấn
44 Chương 44: Mang người tới đổi
45 Chương 45: Con tin
46 Chương 46: Trận đối đầu
47 Chương 47: Bom hẹn giờ
48 Chương 48: Nửa năm
49 Chương 49: Ngày trở về
50 Chương 50: Mẹ tròn con vuông
Chapter

Updated 50 Episodes

1
Chương 1: Phiên đấu giá
2
Chương 2: Tâm tình
3
Chương 3: Nhớ mãi không quên
4
Chương 4: Để lại quà tặng
5
Chương 5: Người thừa kế
6
Chương 6: Hứa hẹn quay về
7
Chương 7: Tiệc ăn mừng
8
Chương 8: Chị dâu em chồng
9
Chương 9: Không phải vợ chồng thật sự
10
Chương 10: Sang phòng tôi
11
Chương 11: Chỉ tôi nhớ em
12
Chương 12: Vô sỉ là đặc quyền của tôi
13
Chương 13: Người nắm quyền
14
Chương 14: Hắc Vũ Bang
15
Chương 15: Băng bó vết thương
16
Chương 16: Giang hồ cứu nguy
17
Chương 17: Làm sao biết tôi không thật lòng
18
Chương 18: Tham vọng quyền lực
19
Chương 19: Nước đường đỏ
20
Chương 20: Nghỉ dưỡng
21
Chương 21: Biển
22
Chương 22: Vết sẹo ở lòng bàn chân
23
Chương 23: Nhiệm vụ ngầm
24
Chương 24: Đều là giả
25
Chương 25: Thay em yêu thương em
26
Chương 26: Nghi ngờ
27
Chương 27: Có thể thử yêu anh
28
Chương 28: Lựa chọn tin tưởng
29
Chương 29: Lỡ hẹn
30
Chương 30: Đã lâu không gặp
31
Chương 31: Bày trò gì
32
Chương 32: Nghe theo em
33
Chương 33: Ba ruột
34
Chương 34: Thay đổi bất thường
35
Chương 35: Thân phận bại lộ
36
Chương 36: Người phải đối đầu
37
Chương 37: Bị bắt
38
Chương 38: Quá khứ
39
Chương 39: Toan tính
40
Chương 40: Giành lấy Tần Lĩnh
41
Chương 41: Tráo thuốc
42
Chương 42: Tần Thế Vỹ bị bắt
43
Chương 43: Tra tấn
44
Chương 44: Mang người tới đổi
45
Chương 45: Con tin
46
Chương 46: Trận đối đầu
47
Chương 47: Bom hẹn giờ
48
Chương 48: Nửa năm
49
Chương 49: Ngày trở về
50
Chương 50: Mẹ tròn con vuông

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play