Chương 3: Khoảng cách không thể chạm tới

Từ Mạn Ninh băng bó vết thương xong cũng trở về phòng.

Thân hình mảnh mai đi về phía tủ quần áo, lựa cho mình bộ thoải mái nhất, cô mới xoay lưng bước vào phóng tắm.

Vì vết đạn bắn ở cánh tay không được đụng nước nên Mạn Ninh phải loay hoay một lúc mới có thể ngồi vào thành bồn.

Trong không gian im ắng có thể nghe rõ mồn một tiếng nước chảy “róc rách”. Đôi mắt hoa đào nhắm lại thư giãn, bất chợt lại nhớ đến những chuyện trước đây.

Ở cạnh Tần Bắc Ngạn đã lâu nhưng cô chưa bao giờ thấy nụ cười nở trên môi hắn. Trên gương mặt kia chỉ có sự uy nghiêm, lạnh lùng.

Nhưng duy nhất một người con gái có thể làm hắn nở nụ cười ôn nhu đó là Lạc Kỳ Nhan.

Mạn Ninh chưa bao giờ tiếp xúc với cô ấy nên không biết tính cách đối phương thế nào.

Chỉ nghe đồn rằng Kỳ Nhan là vị tiểu thư từ nhỏ đã được Lạc gia và anh trai nuông chiều. Đặc biệt còn rất thích bám lấy Bắc Ngạn.

Nghĩ đến đây cô lại mở mắt nhìn đăm đăm lên trần nhà. Thầm nghĩ cả hai đẹp đôi như vậy, không kết hôn mới là một điều đáng tiếc…

Từ Mạn Ninh như đang tự an ủi chính mình. Cô ngâm mình trong làn nước ấm được một lúc cũng đứng lên choàng khăn tắm bước ra ngoài.

...----------------...

Cô đi đến cạnh đầu giường mở chiếc đèn ngủ lên. Không biết vì sao mà bản thân lại thích không gian tối đen cùng với thời tiết có chút se se lạnh thế này.

Ánh đèn vàng ở căn phòng được bật lên như muốn làm nổi bật vẻ đẹp yêu kiều của cô. Cho dù có ẩn mình trong bóng tối thì Mạn Ninh vẫn sáng rạng ngời.

*Ting*

Lúc thân hình mảnh mai đang đứng hóng gió, bất chợt chiếc điện thoại ở trên giường lại hiện lên một dòng tin nhắn.

“Mai cùng tôi đến Phi Ưng.”

Tần Bắc Ngạn không cần biết cô có đồng ý hay không đã vội đưa ra quyết định. Có lẽ nhiều năm nay đều như thế nên lần này cũng không ngoại lệ.

Từ Mạn Ninh đọc tin nhắn xong không trả lời mà tắt máy, trở về giường nhắm mắt ngủ.

Chắc là do hắn lạnh lùng nên cô cũng lạnh lùng, có như vậy mới không bị cảm xúc cá nhân chi phối.

...----------------...

Mặt trời chỉ mới ló dạng, ánh nắng ban mai vừa xuất hiện thì phía bên dưới sân luyện tập đã nghe thấy âm thanh náo nhiệt.

Có thể là vì làm sát thủ nên Mạn Ninh luôn thức dậy rất sớm. Cô choàng chiếc áo khoác đen bên ngoài rồi từng bước rời khỏi phòng.

Vừa bước xuống cầu thang đã thấy Bắc Ngạn ngồi ở ghế sofa nhàn nhã thưởng thức cà phê.

Nghe thấy tiếng bước chân, người đàn ông đó nghiêm mặt, âm trầm lên tiếng hỏi:

- Đã thấy tin nhắn tối qua rồi?

Nghe câu hỏi của đối phương, Mạn Ninh gật đầu thay cho câu trả lời. Sắc mặt uy nghiêm so với con người trước mặt cũng phải một chín một mười.

- Vì sao lại không trả lời?

Tần Bắc Ngạn vừa nhìn vào màn hình máy tính, vừa lên giọng chất vấn cô. Gương mặt phong lưu dường như có chút không vui.

- Thưa ông chủ, tôi có nhiệm vụ phải trả lời tin nhắn sao?

Trước khí thế ép bức người khác kia, Từ Mạn Ninh không sợ mà còn từ tốn hỏi lại hắn. Trong lời nói không bộc lộ dáng vẻ lo lắng hay sợ sệt nào.

Có lẽ đây là lần đầu hắn thấy cô dám lên giọng với mình. Không những vậy mà còn đang tỏ vẻ muốn làm trái ý hắn.

Nét mặt cũng vì thế mà trở nên căng thẳng gấp bội phần. Tên thuộc hạ đứng cạnh sợ hắn không vui nên nhỏ giọng nhắc nhở.

- Cô Từ…

Anh ta chỉ vừa lên tiếng liền nhận lại ánh mắt sắc lẹm của cô, không biết vì sao lại cảm thấy sợ rồi im bặt không dám hó hé nửa lời.

Được mệnh danh là nữ sát thủ bậc nhất cũng không sai, vì chỉ cần một ánh nhìn cũng đủ khiến người khác cảm thấy ngột ngạt.

- Nếu không còn gì nữa thì tôi xin phép lái xe đến Phi Ưng.

Mạn Ninh thấy không còn chuyện gì để nói nên đã xin phép hắn lái xe rời đi. Chỉ là cô vừa mới nhấc chân đã nghe thấy câu nói trầm khàn như ra lệnh:

- Hôm nay cô không cần lái xe.

Bắc Ngạn để lại một câu nói rồi đứng lên bước ra ngoài, để lại ánh mắt ngơ ngác của tên thuộc hạ.

Lần đầu thấy hắn lên tiếng đi cùng xe với cô. Nếu những nữ nhân khác được như vậy sẽ bỏ cả lòng tự tôn để xà vào lòng đối phương thì đối với cô lại không cảm thấy vui vẻ gì…

- Trước giờ ngoài Lạc tiểu thư ra thì cô là người phụ nữ thứ hai ngồi cùng xe với ông chủ.

Nghe câu nói mang hàm ý có chút nịnh nọt kia, Từ Mạn Ninh không nói gì mà nở nụ cười nhẹ như chế giễu rồi từng bước đi ra ngoài.

...----------------...

Sau khi thắt dây an toàn, chiếc xe rất nhanh đã lăn bánh.

Tần Bắc Ngạn ngồi ở ghế sau nhìn ra bên ngoài cửa kính xe, từ đầu đến cuối đều giữ một dáng vẻ uy nghiêm.

Cô không muốn để ý nữa liền mở điện thoại ra soạn một tin nhắn gửi cho ai đó. Khi gần đến nơi, Từ Mạn Ninh mới xoá tin nhắn rồi tắt nguồn điện thoại.

- Lão đại!

Vừa bước xuống xe đã nhận được lời chào đón nồng nhiệt của những thành viên trong bang hội.

Nếu Hắc Lang là tổ chức đào tạo những sát thủ hàng đầu thì Phi Ưng lại chính là nơi buôn vũ khí lớn nhất nơi này.

Tần Bắc Ngạn gật đầu rồi từng bước tiến vào bên trong.

Còn hai bước chân nữa mới đến sảnh đã nghe thấy âm thanh cười nói của những người đàn ông đang ngồi ở chiếc bàn tròn kia…

- Ây dô, lão đại của chúng ta đến rồi!

Hot

Comments

raphael >:3

raphael >:3

ra lệnh cho ngta luôn rồi thì cần ngta trả lời lm j

2025-08-25

0

Roosyyyy💜

Roosyyyy💜

nghe đau lòng quá kh sao mạnh mẽ lên chị ơiii

2025-07-21

0

王丙炎 ( 冷叶)

王丙炎 ( 冷叶)

anh chở chỉ đi hay j

2025-04-18

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Khởi đầu
2 Chương 2: Tình cảm bị chôn vùi
3 Chương 3: Khoảng cách không thể chạm tới
4 Chương 4: Bang Phi Ưng
5 Chương 5: Lạc gia
6 Chương 6: Nhiệm vụ của Mạn Ninh
7 Chương 7: Ăn mừng
8 Chương 8: Lần đầu gặp mặt
9 Chương 9: Ngắm biển trút đi muộn phiền
10 Chương 10: Huỷ hôn
11 Chương 11: Phó Dạ Hành
12 Chương 12: Quyết định của Mạn Ninh
13 Chương 13: Có lẽ…
14 Chương 14: Mạng đổi mạng
15 Chương 15: Kết thúc
16 Chương 16: Tang lễ của Mạn Ninh
17 Chương 17: Niềm vui hay nỗi buồn?
18 Chương 18: Đau lòng?
19 Chương 19: Rất giống người từng quen
20 Chương 20: Thân phận khác
21 Chương 21: Âm thầm điều tra
22 Chương 22: Lưu Ly Hội
23 Chương 23: Mạc thiếu và Châu tiểu thư
24 Chương 24: Liệu có nhận ra?
25 Chương 25: Bắt gặp Lạc tiểu thư
26 Chương 26: Trùng hợp va phải “người cũ”
27 Chương 27: Phát hiện
28 Chương 28: Đụng độ
29 Chương 29: Tìm người thay thế vị trí của Mạn Ninh
30 Chương 30: Nhiệm vụ mới
31 Chương 31: Lăng Viêm
32 Chương 32: Chạm trán
33 Chương 33: Gặp người quen
34 Chương 34: Uống rượu
35 Chương 35: Lời đáng nói
36 Chương 36: Người vẫn còn
37 Chương 37: Tại sao...?
38 Chương 38: Không muốn phụ thuộc
39 Chương 39: Đối tốt đến thế ư?
40 Chương 40: Cáo nhỏ bỏ trốn
41 Chương 41: Quay về Yên Hoa Đảo
42 Chương 42: Khẳng định
43 Chương 43: Mạn Ninh trong mắt Bắc Ngạn
44 Chương 44: Giao kèo với Lăng Viêm
45 Chương 45: Đến nơi cần đến
46 Chương 46: Sắp chạm mặt
47 Chương 47: Thời khắc giao nhau
48 Chương 48: "Mùi vị không tồi"
49 Chương 49: Ý đồ
50 Chương 50: Tra hỏi quá nhiều
51 Chương 51: Chĩa súng vào Mạn Ninh
52 Chương 52: Phát súng để chấm dứt mọi thứ
53 Chương 53: E là đã có tình cảm
54 Chương 54: Quá khứ của Tần gia
55 Chương 55: Sự thật chỉ có đau lòng
56 Chương 56: Lễ hội
57 Chương 57: Giây phút sinh tử
58 Chương 58: Nợ mạng trả mạng
59 Chương 59: Thần may mắn gõ cửa
60 Chương 60: Bắc Ngạn gặp chút vấn đề
61 Chương 61: Giở trò
62 Chương 62: "Chồng yêu" bị chạm mạch...
63 Chương 63: Vô sỉ
64 Chương 64: Chăm người bệnh
65 Chương 65: Mối quan hệ tình cảm của bốn lão đại
66 Chương 66: Nói rõ lòng mình
67 Chương 67: Xuất viện
68 Chương 68: Ai sẽ là người đến đích trước?
69 Chương 69: Thừa nhận tình cảm
70 Chương 70: Cáo nhỏ
71 Chương 71: Tiểu Dao quay về Yên Hoa Đảo
72 Chương 72: Mạn Ninh bị bắt cóc
73 Chương 73: Lúc an nguy mới biết ai chân thành
74 Chương 74: Bỏ trốn
75 Chương 75: Ngất xỉu
76 Chương 76: Tin vui
77 Chương 77: Tỉnh lại
78 Chương 78: Làm điều tốt vì con
79 Chương 79: Thêm cặp đôi về đích
80 Chương 80: Hạnh phúc
81 Chương 81: Tiệc cưới đặc biệt
82 Chương 82: Ngoại truyện
83 Chương 83: Ngoại truyện
84 Chương 84: Lam Hy - Thiệu Hàm
85 Chương 85: Kỳ Nhan - Tử Khâm
86 Chương 86: Kỳ Nhan - Tử Khâm
87 Chương 87: Kỳ Nhan - Tử Khâm
88 Chương 88: Kỳ Nhan - Tử Khâm
89 Chương 89: Kỳ Nhan - Tử Khâm
90 Chương 90: Tĩnh Huyên - Cảnh Nghiêm
91 Chương 91: Tĩnh Huyên - Cảnh Nghiêm
92 Chương 92: Tĩnh Huyên - Cảnh Nghiêm
93 Chương 93: Tĩnh Huyên - Cảnh Nghiêm
94 Chương 94: Tĩnh Huyên - Cảnh Nghiêm
95 Chương 95: Tĩnh Huyên - Cảnh Nghiêm
96 Chương 96: Kiều An Văn Vĩ
97 Góc truyện mới 🩷
Chapter

Updated 97 Episodes

1
Chương 1: Khởi đầu
2
Chương 2: Tình cảm bị chôn vùi
3
Chương 3: Khoảng cách không thể chạm tới
4
Chương 4: Bang Phi Ưng
5
Chương 5: Lạc gia
6
Chương 6: Nhiệm vụ của Mạn Ninh
7
Chương 7: Ăn mừng
8
Chương 8: Lần đầu gặp mặt
9
Chương 9: Ngắm biển trút đi muộn phiền
10
Chương 10: Huỷ hôn
11
Chương 11: Phó Dạ Hành
12
Chương 12: Quyết định của Mạn Ninh
13
Chương 13: Có lẽ…
14
Chương 14: Mạng đổi mạng
15
Chương 15: Kết thúc
16
Chương 16: Tang lễ của Mạn Ninh
17
Chương 17: Niềm vui hay nỗi buồn?
18
Chương 18: Đau lòng?
19
Chương 19: Rất giống người từng quen
20
Chương 20: Thân phận khác
21
Chương 21: Âm thầm điều tra
22
Chương 22: Lưu Ly Hội
23
Chương 23: Mạc thiếu và Châu tiểu thư
24
Chương 24: Liệu có nhận ra?
25
Chương 25: Bắt gặp Lạc tiểu thư
26
Chương 26: Trùng hợp va phải “người cũ”
27
Chương 27: Phát hiện
28
Chương 28: Đụng độ
29
Chương 29: Tìm người thay thế vị trí của Mạn Ninh
30
Chương 30: Nhiệm vụ mới
31
Chương 31: Lăng Viêm
32
Chương 32: Chạm trán
33
Chương 33: Gặp người quen
34
Chương 34: Uống rượu
35
Chương 35: Lời đáng nói
36
Chương 36: Người vẫn còn
37
Chương 37: Tại sao...?
38
Chương 38: Không muốn phụ thuộc
39
Chương 39: Đối tốt đến thế ư?
40
Chương 40: Cáo nhỏ bỏ trốn
41
Chương 41: Quay về Yên Hoa Đảo
42
Chương 42: Khẳng định
43
Chương 43: Mạn Ninh trong mắt Bắc Ngạn
44
Chương 44: Giao kèo với Lăng Viêm
45
Chương 45: Đến nơi cần đến
46
Chương 46: Sắp chạm mặt
47
Chương 47: Thời khắc giao nhau
48
Chương 48: "Mùi vị không tồi"
49
Chương 49: Ý đồ
50
Chương 50: Tra hỏi quá nhiều
51
Chương 51: Chĩa súng vào Mạn Ninh
52
Chương 52: Phát súng để chấm dứt mọi thứ
53
Chương 53: E là đã có tình cảm
54
Chương 54: Quá khứ của Tần gia
55
Chương 55: Sự thật chỉ có đau lòng
56
Chương 56: Lễ hội
57
Chương 57: Giây phút sinh tử
58
Chương 58: Nợ mạng trả mạng
59
Chương 59: Thần may mắn gõ cửa
60
Chương 60: Bắc Ngạn gặp chút vấn đề
61
Chương 61: Giở trò
62
Chương 62: "Chồng yêu" bị chạm mạch...
63
Chương 63: Vô sỉ
64
Chương 64: Chăm người bệnh
65
Chương 65: Mối quan hệ tình cảm của bốn lão đại
66
Chương 66: Nói rõ lòng mình
67
Chương 67: Xuất viện
68
Chương 68: Ai sẽ là người đến đích trước?
69
Chương 69: Thừa nhận tình cảm
70
Chương 70: Cáo nhỏ
71
Chương 71: Tiểu Dao quay về Yên Hoa Đảo
72
Chương 72: Mạn Ninh bị bắt cóc
73
Chương 73: Lúc an nguy mới biết ai chân thành
74
Chương 74: Bỏ trốn
75
Chương 75: Ngất xỉu
76
Chương 76: Tin vui
77
Chương 77: Tỉnh lại
78
Chương 78: Làm điều tốt vì con
79
Chương 79: Thêm cặp đôi về đích
80
Chương 80: Hạnh phúc
81
Chương 81: Tiệc cưới đặc biệt
82
Chương 82: Ngoại truyện
83
Chương 83: Ngoại truyện
84
Chương 84: Lam Hy - Thiệu Hàm
85
Chương 85: Kỳ Nhan - Tử Khâm
86
Chương 86: Kỳ Nhan - Tử Khâm
87
Chương 87: Kỳ Nhan - Tử Khâm
88
Chương 88: Kỳ Nhan - Tử Khâm
89
Chương 89: Kỳ Nhan - Tử Khâm
90
Chương 90: Tĩnh Huyên - Cảnh Nghiêm
91
Chương 91: Tĩnh Huyên - Cảnh Nghiêm
92
Chương 92: Tĩnh Huyên - Cảnh Nghiêm
93
Chương 93: Tĩnh Huyên - Cảnh Nghiêm
94
Chương 94: Tĩnh Huyên - Cảnh Nghiêm
95
Chương 95: Tĩnh Huyên - Cảnh Nghiêm
96
Chương 96: Kiều An Văn Vĩ
97
Góc truyện mới 🩷

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play