LICHAENG - Bản Án Tình Yêu.
Chap 1.
Tiếng chuông báo thức vang lên đều đặn trong không gian tĩnh mịch của căn biệt thự sang trọng. Ánh sáng nhạt màu len lỏi qua lớp rèm cửa, rọi xuống tấm ga giường màu trắng tinh khôi. Lisa mở mắt, đôi đồng tử đen láy phản chiếu một sự trống rỗng lạnh lẽo. Cô chậm rãi ngồi dậy, bàn tay khẽ vuốt nhẹ mái tóc dài mượt mà trước khi đứng lên.
Mỗi ngày đều bắt đầu theo cách như vậy. Không có bất ngờ, không có hứng thú, chỉ là một chuỗi lặp đi lặp lại những nhiệm vụ và trách nhiệm.
Lisa bước vào phòng tắm, dòng nước ấm trượt dài trên làn da trắng mịn. Cô khép mi mắt lại một chút, tận hưởng cảm giác thư thái hiếm hoi này. Nhưng chỉ sau vài phút, cô lại nhanh chóng tắt nước, quấn khăn quanh người rồi bước ra ngoài.
Cô mở tủ quần áo, ánh mắt lướt qua hàng loạt bộ vest được treo ngay ngắn. Cuối cùng, cô chọn một bộ vest đen, kết hợp với áo sơ mi trắng. Vẫn là phong cách quen thuộc - chỉnh tề, chuyên nghiệp, không một kẽ hở để người khác có thể xâm nhập vào thế giới của cô.
Khi cài xong cúc áo cuối cùng, Lisa đứng trước gương, lạnh lùng nhìn hình ảnh phản chiếu của mình. Cô trông hoàn hảo, như một bức tượng điêu khắc đẹp đẽ nhưng vô hồn.
Sau khi hoàn tất mọi thứ, Lisa bước ra khỏi phòng. Đôi giày cao gót gõ nhịp đều trên sàn đá cẩm thạch, âm thanh vang vọng trong không gian rộng lớn nhưng lạnh lẽo.
Xuống đến phòng ăn, cô chợt khựng lại trong thoáng chốc khi nhìn thấy người đàn ông đang ngồi chờ sẵn. Frédéric Arnault - Người chồng trên danh nghĩa của cô.
Anh mặc một chiếc sơ mi trắng đơn giản, tay áo xắn lên đến khuỷu, để lộ cánh tay rắn rỏi. Trông anh lúc nào cũng lịch lãm, phong độ như một quý ông hoàn hảo bước ra từ truyện tranh. Nhưng điều đó không có nghĩa lý gì với Lisa.
Frédéric ngẩng đầu lên khi thấy cô xuất hiện, một nụ cười dịu dàng nở trên môi anh.
Frédéric Arnault.
Chào buổi sáng, Lisa.
Cô không đáp, chỉ khẽ gật đầu rồi tiến đến bàn ăn. Trên bàn, bữa sáng đã được chuẩn bị chu đáo. Trứng ốp la, bánh mì nướng và một ly cà phê đen bốc khói.
Frédéric Arnault.
“ Giọng nói mang theo sự mong chờ “ Anh làm bữa sáng cho em. Ngồi xuống ăn một chút đi.
Lisa liếc nhìn anh, ánh mắt lạnh lùng như tảng băng ngàn năm.
Lalisa Manobal - Cô.
Không cần.
Chỉ hai từ ngắn gọn, nhưng lại đủ để dập tắt sự nhiệt tình của anh.
Frédéric hơi sững lại, nụ cười trên môi dần trở nên gượng gạo. Nhưng anh nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, cố gắng duy trì bầu không khí ôn hòa.
Frédéric Arnault.
Lisa, em không thể cứ bỏ bữa sáng mãi như vậy. Sức khỏe rất quan trọng.
Lisa không đáp. Cô lấy túi xách, thản nhiên xoay người rời đi.
Frédéric vội đứng dậy, định nói thêm điều gì đó, nhưng rồi lại thở dài bất lực khi thấy bóng dáng lạnh lùng của cô biến mất sau cánh cửa.
Anh lặng lẽ ngồi xuống ghế, đôi mắt ánh lên nét buồn bã.
Họ đã kết hôn được hai năm, nhưng chưa một lần cô thực sự mở lòng với anh. Cả hai chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa, ràng buộc bởi một bản hợp đồng chứ không phải tình yêu.
Nhưng đối với Frédéric, điều đó chưa bao giờ là một cái cớ để anh ngừng yêu Lisa.
Anh yêu cô. Từ ánh mắt sắc lạnh, sự kiêu hãnh đến những lúc cô im lặng lắng nghe, anh đều yêu tất cả. Chỉ tiếc rằng, Lisa chưa bao giờ đáp lại.
Frédéric cúi đầu, nhấp một ngụm cà phê đã nguội lạnh. Hương vị đắng chát nơi đầu lưỡi, nhưng không đắng bằng cảm giác trong lòng anh lúc này.
Lisa bước ra khỏi biệt thự, đôi mắt lạnh lẽo như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Cuộc hôn nhân này vốn dĩ không mang đến cho cô bất cứ cảm xúc nào. Nó chỉ là một thỏa thuận chính trị, một nghĩa vụ mà cô buộc phải gánh vác với tư cách là trưởng nữ của dòng họ Manobal.
Trước khi kết hôn, cô đã cùng Frédéric ký một bản hợp đồng riêng. Sau ba năm, khi hiệu lực của bản hôn ước chấm dứt, cả hai sẽ ly hôn mà không ràng buộc gì với nhau.
Chỉ còn một năm nữa. Chỉ cần kiên nhẫn thêm một năm nữa, cô sẽ có lại tự do của mình.
Comments
11_2_1997người em yêu
🖕🖕🖕🖕🖕🖕 ám quài dị, đâu cũng gặp m hết
2025-05-15
0