Chương 4 - Tớ nhớ cậu rồi

Ánh sáng nhiều màu sắc trong phòng bao chói lóa, tầm nhìn của Lâm Kỳ rơi vào mấy nữ sinh ngồi ở một bên, cô nở một nụ cười với họ.

Trong đó có một bạn nữa tóc ngắn đột nhiên mắt sáng lên, dịch người sang bên chỗ Lâm Kỳ, sau đó hỏi: “Cậu có phải là... chính là trước đây là bạn học của Chu Việt?”

Lâm Kỳ gật gật đầu.

Không cần biết là cấp hai hay cấp ba, hoạt động ngoài giờ của học sinh không thể rời khỏi việc hóng hớt, cái khoảng thời gian mới vào năm lớp mười đó, hai người cùng ra cùng vào, hiển nhiên tạo thành một số những ảnh hưởng nho nhỏ.

Lúc mới đầu còn chưa có chuyện gì, thực sự bùng nổ là sau vài lần thi xong, thành tích ưu việt của Chu Việt dẫn đến sự chú ý của thầy cô các bộ môn, anh đột nhiên danh tiếng nổi lên. Hơn nữa, khoảng thời gian đó anh cũng bắt đầu cao lên bất ngờ, chiều cao vượt qua rất nhiều so với những bạn học khác, vì thế các cấp học khác đều biết lớp mười mới xuất hiện một học bá vô cùng đẹp trai.

Và thế là có người soi ra được, vị học bá này dường như có một người bạn là nữ sinh quan hệ không tầm thường, bởi vì lúc mới vào năm học hai người họ thường ăn cơm cùng với nhau.

Khoảng thời gian đó, Lâm Kỳ bước đi trong trường, thỉnh thoảng cũng có người tò mò mà quan sát cô. Điều này làm cho cô cảm thấy mình giống như chú khỉ trong vườn bách thú vậy đó, thậm chí còn có người trực tiếp hơn chạy tới hỏi quan hệ của cô và Chu Việt, làm cho chứng “sợ xã hội” của cô lên tới đỉnh điểm.

Sau khi làm rõ đầu đuôi, cô tất nhiên là phải giải thích một chút.

“Tớ và Chu Việt trước đó là bạn học, nhà cũng cách nhau không xa. Khi mới vào trường cũng không thân thiết với những bạn học khác nên mời thường ăn cơm với nhau, tiện đường nên về nhà cùng nhau luôn. Tớ và cậu ấy thực sự không phải... hmm, không phải kiểu như các cậu nghĩ đâu.”

Một truyền mười, mười truyền một trăm, sau thời gian đó người đánh giá cô trên đường cũng tự nhiên mà biến mất dần, mà cô với các bạn học cũng quen thuộc hơn, tất nhiên cũng không đi học cùng với Chu Việt nữa, tan học, hai người mỗi ngày cũng là ai có đường người đó đi, chẳng ai đợi ai cả.

Bạn nữ tóc ngắn đó lại hỏi: “Quan hệ của hai người có tốt không?”

Chỉ cần là nữ sinh có một chút tinh thần hóng hớt đều dỏng tai lên ngó về phía bên này?”

“Cũng tàm tạm, dù sao cũng là bạn học cũ.” Cô nói rất đúng trọng tâm.

“Ồ...!” Lần lượt từng âm thanh truyền tới.

Lâm Kỳ sởn cả da gà, từ nhỏ tới lớn cô chịu không nổi nhất là cái biểu cảm và cái âm thanh hóng hớt này, ngón chân cô đẩy cắm xuống đất, mặt nhăn lại.

Có nam sinh chú ý tới tình hình bên này, thấy Lâm Kỳ biểu cảm khó xử, liền tới giữa chỗ họ để hóa giải bầu không khí.

“Được rồi, mấy người các cậu sao lại hóng hớt nhiều vậy chứ, nhìn người ta đã khó xử tới mức nào rồi chứ. Mau đi hát đi, hoặc là tới chơi trò chơi đều được.”

Lâm Kỳ cảm ơn anh đã giúp cô giải vây, gật gật đầu với anh biểu thị cảm ơn.

Mấy nữ sinh túm tụm lại cười lớn: “Không trêu cậu nữa, cậu tên Lâm Kỳ đúng không, trước đây ở tiết mục nghệ thuật chúng tớ có xem qua cậu đàn piano, quá giỏi luôn!”

Lâm Kỳ mỉm cười rồi khiêm tốn nói: “Không có, không có.”

Tiết mục nghệ thuật năm ngoái bên dưới khán đài có hơn nửa cái lễ đường người tới xem, cô căng thẳng đến mức đàn sai hẳn vài âm, giờ nghĩ lại mà vẫn cảm thấy mất mặt.

“Cậu không hát sao? Cùng đi chọn bài đi.” Nữ sinh tóc ngắn nhiệt tình kéo lấy Lâm Kỳ mà giới thiệu bản thân, “Tớ tên là Trần Văn Thiến*”

(*) đừng ai ngạc nhiên hay thấy lạ vì sao tên con gái lại có chữ Văn, là vì Văn ở đây không phải Văn thường thấy trong tên đệm con trai mà Văn ở đây có nghĩa là văn nhã, nho nhã, có học thức, có hiểu biết.

Lâm Kỳ gật đầu: “Tớ biết cậu.”

Trần Văn Thiến ở trong khối cũng khá có tiếng, có một cái cổ họng tốt, trông cũng rất xinh, thậm chí ở trên mạng cũng có không ít fan.

Cuối cùng cô vẫn từ chối lời mời của Trần Văn Thiến, không đi chọn bài, nhưng hai người cũng thân thiện mà kết bạn wechat với nhau.

Để Lâm Kỳ thả giọng trước những người không thân thuộc quá khó, nhưng cô tham gia một nhóm đang chơi trò chơi – hầu hết đều là nam sinh, vừa thấy có nữ sinh tới họ đều rất có tinh thần.

Lâm Kỳ cũng rất biết chơi cờ bàn, hơn nữa kỹ thuật cũng không tệ.

Cô chơi mất ván đều rất thuận lợi, vốn tưởng rằng tối nay có thể khải hoàn được, không ngờ ở ván cuối lại lật bàn vào thế bí.

Cô xịu mặt rút một thẻ trong số thẻ trừng phạt, dưới ánh mắt tò mò gấp gáp của mọi người lật mặt thẻ bài lên.

“Gọi điện thoại cho người cuối cùng trong danh sách liên hệ và nói với người đó ‘tớ nhớ cậu rồi’.”

Cái sự trừng phạt cũng không quá gọi là kích thích, trải qua mấy ván trước đó trừng phạt giật gân, những thẻ bài như thế này chỉ làm mọi người cảm thấy thổn thức.

Lâm Kỳ thở phào một tiếng, nhưng nhớ lại điều gì đó, lòng lại lo lắng.

Có quá trùng hợp không, người cuối cùng trong danh sách liên hệ, hiển nhiên là “anh Chu Việt”.

Thực ra, Chu Việt nhỏ hơn hơn Lâm Kỳ cũng khoảng nửa năm, nhiều năm qua, Lâm Kỳ luôn cậy nhiều hơn cái nửa năm này mà rất có cảm giác thành tựu tự xưng là chị, nhưng thỉnh thoảng cũng thích gọi “anh Chu Việt” để trêu anh.

Lâm Kỳ cảm thấy đầu của mình đã bắt đầu bốc khói rồi, cô lại nhìn một cái thời gian trên điện thoại, cùng với một loạt tin nhắn cô không nhìn thấy.

Chín rưỡi rồi?!

Lâm Kỳ thấy một tiếng sấm nổ ra trong đầu cô, tinh thần cô choáng váng, run rẩy.

Đồng ý với Chu Việt chín giờ sẽ về, cho dù chín giờ rời đi, tính đi tính lại chín rưỡi cũng sắp tới nhà rồi.

Còn bây giờ...

Cô vẫn còn ngồi ở phòng bao, còn bởi vì trò chơi mà phải tiếp nhận trừng phạt... gọi điện thoại cho anh.

Lâm Kỳ giống như một nửa giỏ táo hỏng, đầu bên này đã hỏng rồi, có thể trực tiếp cắt đi chôn vào đất, còn một đầu khác còn có thể miễn cưỡng cắn thêm vài miếng.

Dưới ánh mẳt chằm chằm của mọi người, cô nhanh tay xóa bỏ chữ “anh” trong phần thêm liên hệ, sau đó đưa điện thoại đặt trước mặt mọi người.

“Chu Việt?!” có người kinh ngạc hô lên.

Phòng bao đột nhiên trở nên yên tĩnh, Trần Văn Thiến đang hát trực tiếp tạm dừng nhạc lại: “Sao vậy, Chu Việt làm sao?”

Dường như ánh mắt tất cả mọi người đều tập trung vào cái điện thoại nhỏ ở trên bàn.

Lâm Kỳ ngập ngừng nói: “Thực sự phải gọi sao?” Cô lại nói: “Hay là chúng ta đổi một cái trừng phạt khác?”

Lớp trưởng Ngô An Tập đồng tình mà nhìn Lâm Kỳ, sau đó vô tình mà lắc lắc đầu.

Lâm Kỳ có chút đổ mồ hôi lạnh, mọi người tất nhiên không biết có chuyện gì, chỉ cho là cô ngại không muốn làm phiền Chu Việt.

Trần Văn Thiến không nhìn nổi nữa, chết sớm chết muộn đều phải chết, giơ tay trực tiếp gọi đi giúp cô.

Điện thoại lên hai tiếng liền được nhấc máy, một giọng nam quen thuộc và thanh lãnh truyền tới, thiết bị điện tử cũng không làm cho giọng anh bị biến chất quá nhiều, các nữ sinh đều dỏng hết tai lên nghe.

“Lâm Kỳ.”

“Cậu đến...” đâu rồi.

Lâm Kỳ đột nhiên cắt ngang, hô lớn lên: “Đợi một chút!”

Đầu dây bên kia Chu Việt dường như bị dọa cho giật mình, không nói gì nữa.

Bạn học ở xung quanh đã bắt đầu nhịn cười rồi, đến Lâm Kỳ cũng có chút muốn cười.

Dưới sự ánh mắt ra hiệu của mọi người, cô hắng hắng giọng, khô khan mở miệng nói: “Tớ nhớ cậu rồi.”

Bên kia im lặng mấy giây, không chắc chắn mà hỏi: “Thật và thách?”

Lâm Kỳ lập tức thở phào nhẹ nhõm, các bạn học được một tràng cười, có mấy nam sinh cười giải thích với bên kia điện thoại: “Học bá, thật ngại quá, lớp chúng tớ tụ họp, Lâm Kỳ trúng chiêu rồi.”

Chu Việt nói: “Không sao.”

Lâm Kỳ sợ họ làm càn, trực tiếp tắt điện thoại đi, không để Chu Việt nói đến câu tiếp theo.

Chapter
1 Chương 1 - Cận thủy lâu thai tiên đắc nguyệt*
2 Chương 2 - Cậu chạy 5000 mét rất đẹp trai
3 Chương 3 - Sự náo nhiệt trước đại hội thể thao
4 Chương 4 - Tớ nhớ cậu rồi
5 Chương 5 - Cậu xuống cho mình
6 Chương 6 - Quả nhiên là bá vương vườn
7 Chương 7 - Giống như một mặt trời nhỏ
8 Chương 8 - Là động lòng sao
9 Chương 9 - Đánh vỡ kỷ lục vườn trường
10 Chương 10 - Cho mượn ấm một chút
11 Chương 11 - Sợ đến không ngủ được
12 Chương 12 - Hạng nhất toàn khối
13 Chương 13 - Đi du lịch
14 Chương 14 - Vô tình đánh trúng
15 Chương 15 - Cùng xem biển
16 Chương 16 - Có người mình thích không
17 Chương 17 - Thật hay thách
18 Chương 18 - Là tiếng tim mình đập
19 Chương 19 - Nghi ngờ anh là...
20 Chương 20 - Chúc mừng sinh nhật
21 Chương 21 - Mặt trăng của cô ấy
22 Chương 22 - Nhiệt độ của anh
23 Chương 23 - Bức ảnh thời thơ ấu
24 Chương 24 - Fan hâm mộ tăng gấp bội
25 Chương 25 - Khúc nhạc ánh trăng
26 Chương 26 - Bộ phim được lưu giữ
27 Chương 27 - Kem vị rau mùi
28 Chương 28 - Ngủ thêm chút nữa
29 Chương 29 - Thả tym
30 Chương 30 - Vết sẹo trên xương hồ điệp*
31 Chương 31 - Tại sao đột nhiên lại như vậy
32 Chương 32 - Thăm dò
33 Chương 33 - Nữ thần ánh trăng
34 Chương 34 - Tin đồn trên diễn đàn
35 Chương 35 - Năm mới vui vẻ
36 Chươg 36 - Mười tám tuổi
37 Chương 37 - Quan hệ khó đoán
38 Chương 38 - Bị sốt
39 Chương 39 - Cơn bão hồng
40 Chương 40 - Cuộc xung phong cuối cùng
41 Chương 41 - Sẽ nhanh thôi
42 Chương 42 - Anh đang theo đuổi em
43 Chương 43 - Thích em
44 Phiên ngoại 1 - Yêu đương thường ngày
45 Phiên ngoại 2 - Ý thức nguy cơ
46 Phiên ngoại 3 - Lâu rồi không gặp
47 Phiên ngoại 4 - Lâu đài của anh
48 Phiên ngoại 5 - Điều ngạc nhiên bất ngờ
49 Phiên ngoại 6 - Chuyện vui trong ký túc xá
50 Phiên ngoại 7 - “Cơm chó” căng-tin
51 Phiên ngoại 8 - Ghen
52 Phiên ngoại 9 - Công viên nước
53 Phiên ngoại 10 - Trận tuyết đầu tiên
54 Phiên ngoại 11 - Thư tình bất diệt
55 Phiên ngoại 12 - Xuân và ánh trăng
Chapter

Updated 55 Episodes

1
Chương 1 - Cận thủy lâu thai tiên đắc nguyệt*
2
Chương 2 - Cậu chạy 5000 mét rất đẹp trai
3
Chương 3 - Sự náo nhiệt trước đại hội thể thao
4
Chương 4 - Tớ nhớ cậu rồi
5
Chương 5 - Cậu xuống cho mình
6
Chương 6 - Quả nhiên là bá vương vườn
7
Chương 7 - Giống như một mặt trời nhỏ
8
Chương 8 - Là động lòng sao
9
Chương 9 - Đánh vỡ kỷ lục vườn trường
10
Chương 10 - Cho mượn ấm một chút
11
Chương 11 - Sợ đến không ngủ được
12
Chương 12 - Hạng nhất toàn khối
13
Chương 13 - Đi du lịch
14
Chương 14 - Vô tình đánh trúng
15
Chương 15 - Cùng xem biển
16
Chương 16 - Có người mình thích không
17
Chương 17 - Thật hay thách
18
Chương 18 - Là tiếng tim mình đập
19
Chương 19 - Nghi ngờ anh là...
20
Chương 20 - Chúc mừng sinh nhật
21
Chương 21 - Mặt trăng của cô ấy
22
Chương 22 - Nhiệt độ của anh
23
Chương 23 - Bức ảnh thời thơ ấu
24
Chương 24 - Fan hâm mộ tăng gấp bội
25
Chương 25 - Khúc nhạc ánh trăng
26
Chương 26 - Bộ phim được lưu giữ
27
Chương 27 - Kem vị rau mùi
28
Chương 28 - Ngủ thêm chút nữa
29
Chương 29 - Thả tym
30
Chương 30 - Vết sẹo trên xương hồ điệp*
31
Chương 31 - Tại sao đột nhiên lại như vậy
32
Chương 32 - Thăm dò
33
Chương 33 - Nữ thần ánh trăng
34
Chương 34 - Tin đồn trên diễn đàn
35
Chương 35 - Năm mới vui vẻ
36
Chươg 36 - Mười tám tuổi
37
Chương 37 - Quan hệ khó đoán
38
Chương 38 - Bị sốt
39
Chương 39 - Cơn bão hồng
40
Chương 40 - Cuộc xung phong cuối cùng
41
Chương 41 - Sẽ nhanh thôi
42
Chương 42 - Anh đang theo đuổi em
43
Chương 43 - Thích em
44
Phiên ngoại 1 - Yêu đương thường ngày
45
Phiên ngoại 2 - Ý thức nguy cơ
46
Phiên ngoại 3 - Lâu rồi không gặp
47
Phiên ngoại 4 - Lâu đài của anh
48
Phiên ngoại 5 - Điều ngạc nhiên bất ngờ
49
Phiên ngoại 6 - Chuyện vui trong ký túc xá
50
Phiên ngoại 7 - “Cơm chó” căng-tin
51
Phiên ngoại 8 - Ghen
52
Phiên ngoại 9 - Công viên nước
53
Phiên ngoại 10 - Trận tuyết đầu tiên
54
Phiên ngoại 11 - Thư tình bất diệt
55
Phiên ngoại 12 - Xuân và ánh trăng

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play