Chương 8 - Là động lòng sao

Mặc dù Chu Việt bảo Lâm Kỳ không cần đội nắng gắt đến xem anh chạy 5000 mét, nhưng vì tình bạn nhiều năm, cộng thêm yêu cầu bắt buộc của giáo viên chủ nhiệm rằng cả lớp phải có mặt để cổ vũ các bạn tham gia cuộc thi, cô vẫn quyết định đến ủng hộ anh. Dù sao, dù sự ủng hộ của cô có thể sẽ không đến được tay anh.

Khi cùng các bạn trong lớp đến sân vận động, cô thấy bên trong đã chật kín người. Các giáo viên đã bắt đầu duy trì trật tự, ngoại trừ một số thầy cô, các thí sinh tham gia thi đấu và những học sinh được giao nhiệm vụ đặc biệt, những người khác đều bị chặn bên ngoài.

Trường học dành cho mỗi lớp một suất được phép chạy cùng hoặc tiếp nước cho vận động viên.

Không ngoài dự đoán, giáo viên chủ nhiệm đã giao suất này cho lớp trưởng. Ngô An Tập đảm nhận trọng trách lớn lao, tiến vào bãi cỏ bên trong sân và trò chuyện với bạn học sắp thi đấu.

Khu trại của lớp 7 nằm ở một góc khác, mọi người túm năm tụm ba trò chuyện hoặc nghịch điện thoại, tiện thể xem tình hình cuộc thi.

Mặt trời chiếu sáng rực rỡ, hoa nở tươi cười với tôi, nhưng Lâm Kỳ lại chẳng cười nổi.

Tại sao mùa đông vẫn chưa đến?

Kim Lộ Lộ than phiền rằng năm nay không thể vào sân quan sát trực tiếp, mà ngoài hàng rào bảo vệ lại quá đông người, thế nên cô từ bỏ cơ hội chiêm ngưỡng trai đẹp ở cự ly gần và quyết định ở lại khu trại.

Thế là, Lâm Kỳ đành cầm theo một chai nước đá, đi về phía vạch xuất phát của cuộc đua 5000 mét. Đứng ngoài hàng rào bảo vệ, cô dõi mắt nhìn vào trong sân tìm kiếm Chu Việt.

Cán sự thể dục của lớp 11 là một cô gái cao ráo. Có lẽ suất chạy cùng lớp cô ấy đã được giao cho cô, và lúc này cô đang đứng trên bãi cỏ trò chuyện với Chu Việt.

Kim Nhã Minh đưa chai nước trên tay cho anh: “Uống một ngụm đi.”

Chu Việt nhận lấy, nhấp một ngụm nhỏ: “Cảm ơn.”

“Không có gì, cố lên nhé!”

Anh quay đầu nhìn ra phía sau, bên ngoài hàng rào bảo vệ toàn là người, một mảng tối đen, chẳng thể nhận ra ai với ai.

Trọng tài bắt đầu thổi còi, lớn tiếng gọi mọi người tập hợp, giơ cao tay: “Các vận động viên tập hợp lại hết đi, sắp bắt đầu rồi!”

Chu Việt thu lại ánh mắt, nhún người nhảy tại chỗ hai lần, hít thở sâu mấy cái, rồi đứng vào vị trí ngoài cùng của vạch xuất phát hình cung.

Tiếng còi lại vang lên, trọng tài hô lớn:

“Các bạn tập trung tinh thần!

“Nghe kỹ tiếng súng!

“Chuẩn bị...”

Bản nhạc trong loa phát thanh đã chuyển sang giai điệu quen thuộc của Chasing the Dream, bài hát chưa từng “vắng mặt” trong cuộc thi chạy 5000 mét của đại hội thể thao hằng năm. Vừa nghe thấy nó, ai cũng theo phản xạ mà trở nên căng thẳng.

...Pằng!

Chu Việt hoàn hồn, ngay khoảnh khắc súng lệnh vang lên, anh không chút do dự lao về phía trước.

Cuộc thi chạy 5000 mét rõ ràng là một thử thách tốn cả thời gian lẫn sức lực. Dù Chu Việt có thói quen tập thể thao, vóc dáng rắn rỏi ẩn dưới bộ đồng phục rộng thùng thình, nhưng điều đó không có nghĩa là anh thích chạy bộ, nhất là những cuộc đua mang tính cạnh tranh.

Bất cứ thứ gì gắn với sự ganh đua đều trở nên kém thuần túy.

Anh giữ nguyên vẻ mặt vô cảm, sải chân vững vàng, cánh tay mạnh mẽ vung lên theo nhịp. Anh không vội vàng dù đang chạy giữa đám đông, cũng không rối loạn bước chân trước tiếng thở dốc nặng nề của các đối thủ phía sau.

Hai mươi mấy phút như bị kéo dài vô tận. Chu Việt thậm chí cảm thấy hơi buồn ngủ, bèn bắt đầu nghĩ vẩn vơ để giữ cho đầu óc tỉnh táo.

Anh tự hỏi liệu bài toán cuối cùng trong đề Toán hôm qua có cách giải khác không, nhưng suy nghĩ này lại càng khiến anh muốn ngủ hơn.

Anh nhớ đến gương mặt ửng đỏ của Lâm Kỳ dưới nắng sáng nay, màu da nguyên bản bị che lấp, trông vừa đờ đẫn vừa đáng thương.

Anh nghĩ đến chiếc điều hòa trong phòng mình, dạo này có vẻ làm lạnh không còn hiệu quả lắm, chắc phải tìm người đến sửa.

Anh còn nghĩ đến hôm đó, dưới ánh đèn ngủ lờ mờ bên đầu giường, chiếc cổ áo ngủ trễ nải kia…

Chu Việt vẫn luôn bám sát nhóm dẫn đầu, duy trì vị trí trong top 5. Những tuyển thủ phía trước lúc đầu chạy rất hăng, nhưng đến giờ đã bắt đầu đuối sức, tốc độ dần chậm lại.

Không chút do dự, anh nghiêng người, liều lĩnh vượt qua họ ngay khúc cua.

Trong đại hội thể thao, những vận động viên xuất sắc luôn thu hút ánh nhìn, làm người ta nhiệt huyết sôi trào. Không chỉ vì ngoại hình của họ, mà còn vì nét thanh xuân rực rỡ mà họ mang theo. Huống hồ, màn vượt mặt ngay khúc cua luôn là cảnh tượng khiến khán giả phấn khích nhất.

Khi điều đó xảy ra với Chu Việt, từ ngoài sân vang lên mấy tiếng hét chói tai.

Tất nhiên, Chu Việt, đang đắm chìm trong cuộc thi, không thể nghe thấy gì cả, xung quanh chỉ còn tiếng gió vù vù và nhịp thở của chính mình.

Tuy nhiên, Lâm Kỳ lại nghe rõ mồn một, cô nhìn nữ sinh bên cạnh, người đang phấn khích đến mức gần như muốn nhảy lên, và thậm chí cảm thấy tai mình như tạm thời bị lãng tai.

Cô cau mày, lùi xa một chút.

Cô thật sự muốn nói với những cô bạn đang mê đắm Chu Việt rằng “nam thần” của họ trước đây là một đứa con trai hay khóc, lúc nào cũng bám dính người khác, bây giờ ở nhà suốt ngày đội tóc rối như ổ gà, quần áo cả tuần mới giặt một lần, còn suốt ngày cởi trần... chẳng có vẻ gì là nam thần cả.

Cuộc thi vào giai đoạn căng thẳng, chỉ còn hai vòng cuối. Lâm Kỳ nhìn quanh, tìm kiếm vận động viên của lớp mình, và phát hiện đối thủ lại đang chạy trước Chu Việt.

Cô suy nghĩ một lúc, thấy dáng vẻ thở dốc của người kia, bỗng nhận ra anh ta chắc chắn đã bị Chu Việt vượt qua rồi…

Trong sân, các cổ động viên cầm những cốc giấy đầy nước, tiếp nước cho các vận động viên, nhưng vì sợ ảnh hưởng đến cuộc thi, họ đứng rất xa, tay vươn dài ra.

Các vận động viên thở hổn hển, cầm cốc nước uống vài ngụm, rồi không ngần ngại vứt chúng xuống sân cỏ, vì sẽ có người chuyên trách đến nhặt lại.

Kim Nhã Minh giơ cốc nước lên: “Chu Việt!”

Chu Việt lúc đầu không để ý, nhưng khi vượt qua cô ấy, anh vẫn nhận lấy cốc nước, nhưng không uống mà ngẩng tay lật úp cốc, để nước đổ lên đầu.

Những giọt nước từ mặt anh chảy xuống, ánh nắng chiếu vào những giọt nước còn đọng lại, làm nổi bật các đường nét trên khuôn mặt.

Trên áo của anh, những vết nước đậm nhạt lẫn lộn, khó mà phân biệt được là mồ hôi hay nước.

Các bạn học thấy anh lại giơ tay, vuốt mái tóc ướt đẫm mồ hôi ra sau, để lộ ra vầng trán trơn tru. Miệng anh khẽ hé mở, yết hầu lộ rõ khi anh đang cố gắng thở.

...Anh ấy bắt đầu tăng tốc rồi.

Tiếng hét và tiếng thán phục vang lên cùng một lúc, trong đầu Lâm Kỳ chỉ còn vang vọng những tiếng hô của mọi người.

“Quá mạnh mẽ!”

“Lại còn có thể chạy được!”

“Cái trán lộ ra nhìn đẹp quá!”

Giữa những tiếng hét của các nữ sinh, thỉnh thoảng lại có vài lời khen từ các bạn nam, đều là sự công nhận dành cho sức mạnh của Chu Việt.

Lâm Kỳ bỗng cảm thấy một chút choáng váng, nhìn Chu Việt đang lao về phía trước, bất giác nhớ đến một từ “gợi cảm”.

Chapter
1 Chương 1 - Cận thủy lâu thai tiên đắc nguyệt*
2 Chương 2 - Cậu chạy 5000 mét rất đẹp trai
3 Chương 3 - Sự náo nhiệt trước đại hội thể thao
4 Chương 4 - Tớ nhớ cậu rồi
5 Chương 5 - Cậu xuống cho mình
6 Chương 6 - Quả nhiên là bá vương vườn
7 Chương 7 - Giống như một mặt trời nhỏ
8 Chương 8 - Là động lòng sao
9 Chương 9 - Đánh vỡ kỷ lục vườn trường
10 Chương 10 - Cho mượn ấm một chút
11 Chương 11 - Sợ đến không ngủ được
12 Chương 12 - Hạng nhất toàn khối
13 Chương 13 - Đi du lịch
14 Chương 14 - Vô tình đánh trúng
15 Chương 15 - Cùng xem biển
16 Chương 16 - Có người mình thích không
17 Chương 17 - Thật hay thách
18 Chương 18 - Là tiếng tim mình đập
19 Chương 19 - Nghi ngờ anh là...
20 Chương 20 - Chúc mừng sinh nhật
21 Chương 21 - Mặt trăng của cô ấy
22 Chương 22 - Nhiệt độ của anh
23 Chương 23 - Bức ảnh thời thơ ấu
24 Chương 24 - Fan hâm mộ tăng gấp bội
25 Chương 25 - Khúc nhạc ánh trăng
26 Chương 26 - Bộ phim được lưu giữ
27 Chương 27 - Kem vị rau mùi
28 Chương 28 - Ngủ thêm chút nữa
29 Chương 29 - Thả tym
30 Chương 30 - Vết sẹo trên xương hồ điệp*
31 Chương 31 - Tại sao đột nhiên lại như vậy
32 Chương 32 - Thăm dò
33 Chương 33 - Nữ thần ánh trăng
34 Chương 34 - Tin đồn trên diễn đàn
35 Chương 35 - Năm mới vui vẻ
36 Chươg 36 - Mười tám tuổi
37 Chương 37 - Quan hệ khó đoán
38 Chương 38 - Bị sốt
39 Chương 39 - Cơn bão hồng
40 Chương 40 - Cuộc xung phong cuối cùng
41 Chương 41 - Sẽ nhanh thôi
42 Chương 42 - Anh đang theo đuổi em
43 Chương 43 - Thích em
44 Phiên ngoại 1 - Yêu đương thường ngày
45 Phiên ngoại 2 - Ý thức nguy cơ
46 Phiên ngoại 3 - Lâu rồi không gặp
47 Phiên ngoại 4 - Lâu đài của anh
48 Phiên ngoại 5 - Điều ngạc nhiên bất ngờ
49 Phiên ngoại 6 - Chuyện vui trong ký túc xá
50 Phiên ngoại 7 - “Cơm chó” căng-tin
51 Phiên ngoại 8 - Ghen
52 Phiên ngoại 9 - Công viên nước
53 Phiên ngoại 10 - Trận tuyết đầu tiên
54 Phiên ngoại 11 - Thư tình bất diệt
55 Phiên ngoại 12 - Xuân và ánh trăng
Chapter

Updated 55 Episodes

1
Chương 1 - Cận thủy lâu thai tiên đắc nguyệt*
2
Chương 2 - Cậu chạy 5000 mét rất đẹp trai
3
Chương 3 - Sự náo nhiệt trước đại hội thể thao
4
Chương 4 - Tớ nhớ cậu rồi
5
Chương 5 - Cậu xuống cho mình
6
Chương 6 - Quả nhiên là bá vương vườn
7
Chương 7 - Giống như một mặt trời nhỏ
8
Chương 8 - Là động lòng sao
9
Chương 9 - Đánh vỡ kỷ lục vườn trường
10
Chương 10 - Cho mượn ấm một chút
11
Chương 11 - Sợ đến không ngủ được
12
Chương 12 - Hạng nhất toàn khối
13
Chương 13 - Đi du lịch
14
Chương 14 - Vô tình đánh trúng
15
Chương 15 - Cùng xem biển
16
Chương 16 - Có người mình thích không
17
Chương 17 - Thật hay thách
18
Chương 18 - Là tiếng tim mình đập
19
Chương 19 - Nghi ngờ anh là...
20
Chương 20 - Chúc mừng sinh nhật
21
Chương 21 - Mặt trăng của cô ấy
22
Chương 22 - Nhiệt độ của anh
23
Chương 23 - Bức ảnh thời thơ ấu
24
Chương 24 - Fan hâm mộ tăng gấp bội
25
Chương 25 - Khúc nhạc ánh trăng
26
Chương 26 - Bộ phim được lưu giữ
27
Chương 27 - Kem vị rau mùi
28
Chương 28 - Ngủ thêm chút nữa
29
Chương 29 - Thả tym
30
Chương 30 - Vết sẹo trên xương hồ điệp*
31
Chương 31 - Tại sao đột nhiên lại như vậy
32
Chương 32 - Thăm dò
33
Chương 33 - Nữ thần ánh trăng
34
Chương 34 - Tin đồn trên diễn đàn
35
Chương 35 - Năm mới vui vẻ
36
Chươg 36 - Mười tám tuổi
37
Chương 37 - Quan hệ khó đoán
38
Chương 38 - Bị sốt
39
Chương 39 - Cơn bão hồng
40
Chương 40 - Cuộc xung phong cuối cùng
41
Chương 41 - Sẽ nhanh thôi
42
Chương 42 - Anh đang theo đuổi em
43
Chương 43 - Thích em
44
Phiên ngoại 1 - Yêu đương thường ngày
45
Phiên ngoại 2 - Ý thức nguy cơ
46
Phiên ngoại 3 - Lâu rồi không gặp
47
Phiên ngoại 4 - Lâu đài của anh
48
Phiên ngoại 5 - Điều ngạc nhiên bất ngờ
49
Phiên ngoại 6 - Chuyện vui trong ký túc xá
50
Phiên ngoại 7 - “Cơm chó” căng-tin
51
Phiên ngoại 8 - Ghen
52
Phiên ngoại 9 - Công viên nước
53
Phiên ngoại 10 - Trận tuyết đầu tiên
54
Phiên ngoại 11 - Thư tình bất diệt
55
Phiên ngoại 12 - Xuân và ánh trăng

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play