#2 : Hạ Màn, Tim Vỡ.

Đúng lúc ấy, giọng em vang lên – nghẹn ngào, run rẩy, như thể chỉ cần thốt ra một lời nữa thôi… sẽ vỡ tan.
Đức Duy (em)
Đức Duy (em)
Hức ... hức...em xin lỗi, xin lỗi anh ...
Đức Duy (em)
Đức Duy (em)
Mẹ em… mẹ em bệnh nặng lắm… bác sĩ nói nếu không chữa trị kịp thời, bà sẽ không qua khỏi.
Đức Duy (em)
Đức Duy (em)
Em đã chạy vạy khắp nơi, nhưng chẳng ai giúp… Em sợ lắm. Em sợ anh sẽ vì em mà bị cuốn vào… sợ anh sẽ phải đánh đổi cả tương lai.
Đức Duy (em)
Đức Duy (em)
Nên em đành chọn cách tàn nhẫn nhất… là rời đi. Là khiến anh hận em.
Đức Duy (em)
Đức Duy (em)
Nhưng em chưa từng ngừng yêu anh… từ lúc em rời đi đến giờ, từng khoảnh khắc đều như kim châm vào tim.
Đức Duy (em)
Đức Duy (em)
Em nhớ anh… nhớ đến mức chỉ cần nghĩ đến ánh mắt anh, em đã thấy nghẹn cả lồng ngực rồi…
Đức Duy (em)
Đức Duy (em)
Quang Anh… xin anh… một lần thôi… hãy tha thứ cho em…
...
_____________________
Quang Anh ngày xưa (hắn)
Quang Anh ngày xưa (hắn)
Sao em lại nhẫn tâm như thế?
Quang Anh ngày xưa (hắn)
Quang Anh ngày xưa (hắn)
Anh đã làm gì sai… để đáng bị em đối xử như người xa lạ vậy?
Quang Anh ngày xưa (hắn)
Quang Anh ngày xưa (hắn)
Nếu đó là điều em muốn… thì anh sẽ không níu kéo nữa.
Quang Anh ngày xưa (hắn)
Quang Anh ngày xưa (hắn)
//📞cuộc gọi thoại đi//
Quang Anh ngày xưa (hắn)
Quang Anh ngày xưa (hắn)
Ông à… con đã quyết định rồi. Từ giờ, con sẽ sống theo cách ông muốn.
______________________
Trở lại hiện tại - tại trụ sở công ty The White
Thư Kí
Thư Kí
//cúi nhẹ, giọng lễ phép nhưng dứt khoát//
Thư Kí
Thư Kí
Thưa chủ tịch, sáng nay có một ứng viên đã nộp hồ sơ xin việc.
Thư Kí
Thư Kí
Tôi đã kiểm tra sơ bộ, thấy khá đặc biệt nên mang đến để ngài xem qua và phê duyệt ạ.
Từ ngày chia tay với Đức Duy, hắn đã gạt bỏ cảm xúc cá nhân, chọn nghe theo lời ông nội để bước chân vào thương trường.
Từng bước, từng bước lạnh lùng leo lên đỉnh cao, giờ đây hắn là chủ tịch của một tập đoàn tầm cỡ — người đàn ông không biết sợ là gì. Trăm nghìn tỷ chỉ là con số lướt qua mắt hắn như làn gió.
Quang Anh ( hắn )
Quang Anh ( hắn )
// liếc nhìn hồ sơ, giọng thản nhiên //
Quang Anh ( hắn )
Quang Anh ( hắn )
"Bằng giỏi à? Cũng không tệ..."
Quang Anh ( hắn )
Quang Anh ( hắn )
"Trông thế này thì cũng đủ xài."
Quang Anh ( hắn )
Quang Anh ( hắn )
"hồ sơ gì đây?"
Quang Anh ( hắn )
Quang Anh ( hắn )
//ánh mắt vô tình lướt qua, nhưng khi thấy cái tên, sắc mặt hắn khựng lại//
Quang Anh ( hắn )
Quang Anh ( hắn )
“Hoàng... Đức Duy?”
Quang Anh ( hắn )
Quang Anh ( hắn )
//giọng trầm thấp, như không tin vào mắt mình//
Quang Anh ( hắn )
Quang Anh ( hắn )
“Không thể nào… Cậu ta... chẳng phải đã sang nước ngoài gây dựng sự nghiệp cùng người yêu mới rồi sao? Chắc... chỉ là trùng tên thôi...”
Quang Anh ( hắn )
Quang Anh ( hắn )
//nhưng bàn tay siết chặt tờ hồ sơ đã phản bội cảm xúc đang cuộn trào bên trong//
Quang Anh ( hắn )
Quang Anh ( hắn )
"... Nhưng... nếu là thật thì sao?"
Quang Anh ( hắn )
Quang Anh ( hắn )
//ánh mắt thoáng run, rồi lập tức che giấu bằng một cái chau mày lạnh lùng//
Thư Kí
Thư Kí
Chủ tịch, có chuyện gì nghiêm trọng ạ?
Thư Kí
Thư Kí
//lo lắng nhìn gương mặt vừa biến sắc của cấp trên//
Quang Anh ( hắn )
Quang Anh ( hắn )
Ngày mai cậu hẹn gặp người này cho tôi. Tôi cần biết rõ một vài thứ.
Thư Kí
Thư Kí
Được ạ.
_________________
Thư Kí
Thư Kí
//hơi cuối đầu, giọng dè dặt//
Thư Kí
Thư Kí
Thưa cậu, chủ tịch đã đợi cậu trong phòng khá lâu rồi ạ. Mời cậu vào.
Đức Duy (em)
Đức Duy (em)
//ánh mắt chùng xuống, khẽ gật đầu//
Đức Duy (em)
Đức Duy (em)
Tôi biết rồi.
Đức Duy (em)
Đức Duy (em)
//Hít một hơi sâu như thể đang chuẩn bị bước vào chiến trường, cậu siết chặt tay nắm cửa, đẩy nhẹ.//
Cánh cửa mở ra trong im lặng. Không gian bên trong rộng lớn, lạnh lẽo đến lạ thường.
Một người đàn ông quyền lực đang đứng quay lưng lại với cửa sổ, dáng vẻ cao lớn phủ lên nền nhà như một vết cắt đậm màu quá khứ, ánh sáng hắt xuống tạo nên cái bóng kéo dài trên sàn.
Hắn không hay biết có người vừa bước vào… hoặc có thể, chỉ là đang cố tỏ ra như vậy.
Chuyện gì đến... cuối cùng cũng phải đến.
Đức Duy (em)
Đức Duy (em)
//Mỗi bước chân như dẫm lên vết thương chưa lành, nỗi đau cũ trào dâng cùng hồi hộp khó thở.//
Quang Anh ( hắn )
Quang Anh ( hắn )
//quay người lại một cách chậm rãi, ánh mắt lạnh như sương đông//
Đức Duy (em)
Đức Duy (em)
//sững sờ, khẽ nghiêng đầu nhìn về phía hắn...//
Ánh mắt họ va vào nhau như một cú sét bất ngờ giữa cơn giông bão.
Không gian xung quanh dường như đông cứng lại trong khoảnh khắc ấy.
Đức Duy (em)
Đức Duy (em)
...Quang Anh...?
Đức Duy (em)
Đức Duy (em)
không thể nào... sao lại là anh...
Quang Anh ( hắn )
Quang Anh ( hắn )
Lâu rồi không gặp, Đức Duy.
Quang Anh ( hắn )
Quang Anh ( hắn )
//Giọng nói trầm ấm nhưng sắc lạnh, như xé toạc quá khứ mà cả hai từng chôn vùi.//
Đức Duy (em)
Đức Duy (em)
Tôi nghĩ... tôi không phù hợp với công việc này.
Đức Duy (em)
Đức Duy (em)
Dù có cố gắng đến đâu, tôi cũng không thể tiếp tục được nữa.
Đức Duy (em)
Đức Duy (em)
Tôi sẽ từ chức.
Quang Anh ( hắn )
Quang Anh ( hắn )
Cậu nên cân nhắc kỹ lại đi, Đức Duy.
Quang Anh ( hắn )
Quang Anh ( hắn )
Nếu cậu từ chức... tức là đang vi phạm điều khoản hợp đồng.
Quang Anh ( hắn )
Quang Anh ( hắn )
Khoản bồi thường không nhỏ đâu—200 tỷ đồng.
Đức Duy (em)
Đức Duy (em)
CÁI GÌ?! Hai trăm tỷ?! Anh đang đùa tôi sao?!
Đức Duy (em)
Đức Duy (em)
"Đây rõ ràng là ép người quá đáng mà..."
Đức Duy (em)
Đức Duy (em)
//mắt đỏ hoe, pha trộn giữa tức giận và tuyệt vọng//
Quang Anh ( hắn )
Quang Anh ( hắn )
Vậy thì ngoan ngoãn ở lại làm việc đi.
Quang Anh ( hắn )
Quang Anh ( hắn )
Hoặc là cậu biết chuyện gì sẽ xảy ra rồi đấy.
Đức Duy (em)
Đức Duy (em)
Nhưng ...
Quang Anh ( hắn )
Quang Anh ( hắn )
Chọn đi.
Quang Anh ( hắn )
Quang Anh ( hắn )
Ở lại, hay ra tòa vì vi phạm hợp đồng và mất trắng hai trăm tỷ?
Không có gì ngạc nhiên trong ánh mắt hắn khi nhìn thấy em.
Hóa ra, tối qua hắn đã cho người điều tra tất cả về Đức Duy — từ thân phận, quá khứ, đến từng dấu vết em để lại.
Hắn không hề bất ngờ, vì hắn đã biết trước. Hắn hận em.
Và giờ, hắn muốn em phải trả giá — phải nếm từng mảnh vụn của đau khổ, từng vết cắt của dằn vặt.
Nhưng Quang Anh à… Anh nghĩ mình đủ tàn nhẫn sao?
Nghĩ rằng chỉ cần dùng quyền lực, tiền bạc và thù hận là có thể bắt em ấy khuất phục?
Anh quên mất một điều rồi…
Trái tim anh chưa bao giờ thật sự buông bỏ Đức Duy.
Anh có thể dọa nạt, có thể ra vẻ lạnh lùng, nhưng anh không thể chịu nổi ánh mắt em ấy tổn thương.
Anh muốn trả thù sao? Được thôi. Nhưng mỗi lần thấy em ấy đau, chính anh còn đau gấp bội.
Vì anh còn yêu — yêu đến mức dù chỉ cần một hơi thở yếu ớt từ em, anh cũng không thể làm ngơ.
Quang Anh ( hắn )
Quang Anh ( hắn )
Nếu không phải vì cậu có năng lực thật sự… thì cậu nghĩ mình có cửa bước chân vào công ty này sao?
Quang Anh ( hắn )
Quang Anh ( hắn )
Có được mức lương khiến người ta ganh tị như vậy sao?
Quang Anh ( hắn )
Quang Anh ( hắn )
Cậu vẫn chẳng khác gì so với trước kia...
Quang Anh ( hắn )
Quang Anh ( hắn )
Vì tiền, cậu sẵn sàng đánh đổi tất cả.
Quang Anh ( hắn )
Quang Anh ( hắn )
Thứ gì cũng có thể bán được… kể cả lòng tự trọng.
Quang Anh ( hắn )
Quang Anh ( hắn )
Nhưng lần này, tôi sẽ rộng lượng cho cậu thời gian suy nghĩ.
Quang Anh ( hắn )
Quang Anh ( hắn )
Chỉ là… đừng mong tôi nhân nhượng thêm lần nữa.
Hắn ép em vào sát tường, đôi mắt sâu hun hút nhìn em như muốn xuyên thấu tận đáy tâm can.
Ánh mắt ấy lạnh đến rợn người, nhưng hơi thở hắn thì lại ấm nóng đến khó hiểu, phả thẳng vào làn da em, khiến toàn thân em run lên từng đợt.
Trước mắt em vẫn là Nguyễn Quang Anh… nhưng sao cảm giác này xa lạ quá.
Như thể hắn là một người hoàn toàn khác — một con người mang theo cả hận thù và khát khao chiếm hữu.
Vừa lúc đó ...
Hoàng Như Nguyệt
Hoàng Như Nguyệt
Quang Anh! Anh ở trong đó đúng không?
Cánh cửa bật mở, Như Nguyệt bước vào với ánh mắt đầy nghi hoặc, phá tan bầu không khí đang căng như dây đàn...
Hot

Comments

vk iu của Roái Đờ 💍

vk iu của Roái Đờ 💍

chem chép t đg nhảy alibaba

2025-02-23

0

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play