[Rhycap] Tình Yêu Không Đơn Thuần Là Yêu !
#3 : Đứng Sau Lưng Hạnh Phúc.
Hoàng Như Nguyệt
//bước vào rồi khựng lại//
Hoàng Như Nguyệt
Đức Duy ? Sao... sao anh lại xuất hiện ở đây ?
Hoàng Như Nguyệt - em gái cùng cha khác mẹ với Đức Duy. Một mối quan hệ rối rắm giữa những bí mật chưa từng hé lộ.
Đức Duy (em)
//Giọng nói trầm xuống, ánh mắt thoáng bối rối, nhưng từng lời thốt ra đều mang theo một sức nặng không thể lay chuyển//
Đức Duy (em)
//dừng lại một nhịp//
Đức Duy (em)
Anh đến đây...
Em còn chưa kịp nói hết lời thì Quang Anh đã bước tới. Không một lời báo trước, hắn vòng tay ôm lấy Như Nguyệt trước mặt em — cái ôm không quá chặt, nhưng đủ khiến em nghẹn lại. Trong khoảnh khắc ấy, cả thế giới như chậm lại. Em đứng đó, bất động, còn hắn… ánh mắt hắn chỉ nhìn về phía cô ấy, như thể em chưa từng tồn tại.
Quang Anh ( hắn )
Để tôi giới thiệu với cậu... Đây là vị hôn thê của tôi.
Giọng hắn bình thản, thậm chí có phần lạnh lùng. Như một nhát dao đâm thẳng vào lòng ngực em. Hắn quay sang Như Nguyệt, giọng nhẹ hẫng, như gọi một điều gì đó rất quen thuộc
Quang Anh ( hắn )
Như Nguyệt.
Đức Duy (em)
//Giọng em khàn lại, không giấu nổi sự run rẩy nơi khóe môi//
Đức Duy (em)
Vậy là... hai người thực sự đến với nhau rồi sao ?
Em hỏi mà như không dám tin. Một phần trong em vẫn mong hắn sẽ nói ‘không’, sẽ cười khẽ và bảo em đừng hiểu lầm. Nhưng không. Hắn im lặng.
Trong ánh mắt em là sự hoang mang, là những mảnh ký ức ngày xưa đang vỡ vụn. Và hắn — người từng hứa sẽ không rời bỏ em — bây giờ chỉ đứng đó, lúng túng một cách xa lạ.
Rồi như thể không chịu nổi ánh mắt của em thêm nữa, hắn khẽ rút tay khỏi vòng ôm, để lại Như Nguyệt đứng lặng thinh. Hắn quay lưng bước đi, trở lại bàn làm việc, như thể vừa gác lại một điều gì đó chưa từng có ý nghĩa.
Hoàng Như Nguyệt
//bước lại gần, ghé sát Quang Anh cười ngọt đến rợn người//
Hoàng Như Nguyệt
Nhờ ơn anh đó, Đức Duy. Nếu ngày xưa anh không khinh thường Quang Anh nghèo, thì làm gì tôi có được một người đàn ông tuyệt vời thế này?
Hoàng Như Nguyệt
Cảm ơn anh... thật sự đấy.
Giọng ả như rót mật, nhưng từng chữ lại đậm chất châm biếm. Không phải sự dứt khoát của một người hạnh phúc, mà là nỗi ghen tị được nguỵ trang bằng đắc thắng. Trong ánh mắt ấy, chỉ toàn những gai nhọn muốn đâm vào lòng người nghe.
Em chỉ đứng đó, đôi mắt cụp xuống, chẳng nói lời nào. Không phải vì không có gì để đáp trả — mà là chẳng còn gì đáng để nói. Có những tổn thương, chỉ có im lặng mới đủ nặng để phản kháng.
Quang Anh ( hắn )
//giọng nhẹ như gió thoảng nhưng cũng đủ khiến người đối diện nhói lòng//
Quang Anh ( hắn )
Em chẳng bảo là thích đồ Pháp sao?
Quang Anh ( hắn )
Anh đã đặt chỗ ở nhà hàng em yêu thích nhất rồi. Mình đi thôi.
Hoàng Như Nguyệt
//khoé môi khẽ cong, ánh mắt lướt qua người đứng sau lưng hắn như thể tuyên bố chiến thắng//
Hoàng Như Nguyệt
Vâng, em rất mong chờ buổi tối nay.
Sự dịu dàng ấy… từng là của em. Nhưng giờ đây, nó lại dành cho một người con gái khác.
Từng lời hắn nói như lưỡi dao cứa vào tim, không máu nhưng đau đến nghẹt thở.
Tim em siết chặt, lòng quặn lại như bị ai bóp nghẹn – rõ ràng là đang đứng đó, mà lại thấy bản thân như đang rơi tự do vào hố sâu vô tận.
Đức Duy (em)
//gật đầu, ánh mắt cố giữ vẻ bình thản nhưng giọng nói mang theo chút khàn khàn mệt mỏi//
Đức Duy (em)
Nếu không còn chuyện gì nữa... tôi xin phép đi trước.
Em chưa kịp quay người rời đi thì lời nói dịu dàng đó vang lên, kéo theo từng nhịp tim chậm lại. Những hành động thân mật giữa họ — cái nắm tay nhẹ, ánh nhìn trìu mến, giọng nói ngọt ngào — từng thứ, từng thứ như dội thẳng vào lòng em.
Em đứng chôn chân tại chỗ. Đáng ra em nên bước tiếp, nhưng lại không thể. Như một kẻ ngốc, em chọn ở lại, đứng nghe đến cuối — như muốn chắc chắn mình không còn vị trí nào trong lòng người ấy nữa.
Hoàng Như Nguyệt
//nhẹ giọng, giả vờ lo lắng//
Hoàng Như Nguyệt
Nhưng mà… lát nữa em còn cả đống việc chưa xong.
Hoàng Như Nguyệt
Em sợ sẽ đến trễ mất…
Quang Anh ( hắn )
//ngước nhìn, cười mỉm rồi khẽ hôn lên trán cô//
Quang Anh ( hắn )
Lo gì chứ, anh đã sắp xếp ổn thỏa cả rồi.
Quang Anh ( hắn )
//ngừng lại một nhịp, giọng dịu dàng đến lạnh gáy//
Quang Anh ( hắn )
Mấy việc đó… để Đức Duy lo.
Quang Anh ( hắn )
Anh nhờ cậu ta làm giúp em, em chỉ cần tận hưởng tối nay với anh thôi.
Quang Anh ( hắn )
//ngả người lại gần hơn, ánh mắt sâu hút đầy ẩn ý//
Quang Anh ( hắn )
Nhưng sau này, nếu có làm việc thì cũng phải nhớ giữ gìn sức khỏe.
Quang Anh ( hắn )
Anh không muốn một ngày nào đó nghe tin em mệt mỏi đến mức gục ngã… Anh sẽ đau lòng lắm đấy.
Hoàng Như Nguyệt
//giọng nũng nịu, quay sang nhìn em, khoé môi cong cong//
Hoàng Như Nguyệt
Nếu Quang Anh nhà em đã đích thân giao việc cho anh… thì hôm nay, nhờ anh gánh giúp em một hôm nhé?
Đức Duy (em)
//sững người vài giây, rồi cố nặn ra một nụ cười gượng//
Đức Duy (em)
Ồ... ừm... được thôi.
Giọng em nhẹ tênh, nhưng run rẩy... như một lưỡi dao lạnh lẽo lướt qua tim.
Hắn nghe thấy, môi cong lên đầy thích thú – ánh mắt như muốn thiêu rụi tôi bằng sự khiêu khích không che giấu.
Quang Anh ( hắn )
//nắm tay Như Nguyệt, ánh mắt cố tình liếc qua Duy//
Quang Anh ( hắn )
Đi thôi em. Anh không muốn nhà hàng đợi lâu.
Hoàng Như Nguyệt
//gật đầu//
Hoàng Như Nguyệt
Vâng, em đi với anh.
Đức Duy (em)
//im lặng rời đi//
Quang Anh ( hắn )
//nét mặt lạnh lùng, ánh mắt sắc như dao cắt//
Quang Anh ( hắn )
Để xem... cậu cố gắng được tới đâu, Đức Duy.
Đức Duy (em)
//mắt ngân ngấn, rồi từng giọt lặng lẽ rơi xuống//
Đức Duy (em)
//Giọt nước mắt đầu tiên rơi xuống, nóng rát...//
Đức Duy (em)
//tự hỏi chính mình, giọng nghẹn//
Đức Duy (em)
Đức Duy à... mày sao thế này?
Đức Duy (em)
Chỉ là một vở kịch thôi mà, sao tim lại đau đến thế?
Đức Duy (em)
//bàn tay siết chặt//
Đức Duy (em)
//nội tâm vỡ vụn, môi mấp máy chẳng thành lời//
Đức Duy (em)
Không... không thể nào là sự thật...
Đức Duy (em)
Đây... là sự lựa chọn của mày sao, Đức Duy?
Đức Duy (em)
//nước mắt lại rơi, không thể ngăn//
Đức Duy (em)
Tại sao... tại sao lại khóc nữa rồi?
Hoàng Như Nguyệt
//giọng nhẹ nhàng nhưng đầy dò xét//
Hoàng Như Nguyệt
Quang Anh!
Hoàng Như Nguyệt
//ngước mắt nhìn sang anh, cười gượng//
Hoàng Như Nguyệt
Sao anh vẫn chưa xuống xe? Không định vào nhà hàng cùng em à?
Quang Anh ( hắn )
À... anh chợt nhớ ra, tối nay có một cuộc họp quan trọng không thể bỏ được.
Quang Anh ( hắn )
//ngừng lại một giây, lạnh lùng nhìn cô//
Quang Anh ( hắn )
Em ăn một mình đi.
Dứt lời, hắn lạnh lùng quay đầu xe, không một ánh mắt ngoái lại. Để mặc cô đứng đó – đơn độc giữa ánh đèn đường loang lổ và gió đêm lạnh buốt. Không gian như nuốt chửng lấy cô – trống rỗng, lặng câm đến rợn người.
Chuyển cảnh : "Nhà của Đức Duy"
Đức Duy (em)
//đứng lặng trong bóng tối, mắt ánh lên vẻ bất an//
Tiếng chuông cửa đột ngột vang lên trong đêm muộn, xuyên qua màn tĩnh lặng như nhát cắt vào không khí dày đặc.
Cả căn nhà chìm trong u tịch bỗng chốc chấn động bởi âm thanh đơn lẻ nhưng vang dội ấy — như một tiếng gọi mơ hồ đến từ quá khứ, hoặc là tín hiệu báo hiệu cho một điều gì đó không thể tránh khỏi.
Ngoài khung cửa kia, bóng đêm dày đặc như đang ôm trọn lấy một bóng hình mà người bên trong chẳng dám đối diện.
Từng giây trôi qua như kéo dài bất tận... và rồi, cánh cửa ấy chầm chậm được mở ra, đưa tất cả quay lại điểm bắt đầu.
Đức Duy (em)
Giờ này... ai lại đến ?
Đức Duy (em)
//nhíu mày, bước vội ra cửa, lòng lại dấy lên một linh cảm bất an//
Đức Duy (em)
//chậm rãi mở cửa//
Đức Duy (em)
//Cánh cửa hé mở, tim như khựng lại//
Đức Duy (em)
Quang Anh...? Sao anh lại...
Đức Duy (em)
//Câu hỏi chưa kịp tròn câu, ánh mắt đã chạm phải ánh nhìn lạnh lùng quen thuộc//
Quang Anh ( hắn )
//không nói một lời, chỉ lặng lẽ bước vào nhà//
Đức Duy (em)
//bối rối đứng yên một nhịp, rồi cũng vội vã bước theo sau, lòng đầy những câu hỏi chưa lời đáp//
Comments