Chap 9

Tuyết Mai siết chặt tay, thêm một chút buồn chen lẫn
Trịnh Tuyết Mai
Trịnh Tuyết Mai
Trịnh Tuyết Mai
Trịnh Tuyết Mai
mà hôm nay vui thật, lâu lắm rồi nhà mình mới tụ họp thế này… /cố gắng tìm chủ đề để nói/
Vũ Minh
Vũ Minh
ừ. /đáp gọn lỏn, ánh mắt vẫn không nhìn cô/
Trịnh Tuyết Mai
Trịnh Tuyết Mai
anh lúc nào cũng vậy, luôn biết tìm cách đưa câu chuyện vào ngõ cụt
Sự im lặng kéo dài
cô cắn môi, cố tìm điều gì đó để nói, nhưng sự xa cách của anh khiến mọi lời định thốt ra đều nghẹn lại
Cuối cùng, cô nhẹ giọng nói
Trịnh Tuyết Mai
Trịnh Tuyết Mai
Vũ Minh… sao cậu lúc nào cũng lạnh lùng với tớ thế?
Vũ Minh
Vũ Minh
/khẽ nhếch môi, nhưng đó không phải nụ cười, mà là chút giễu cợt/
Vũ Minh
Vũ Minh
Cậu hỏi thừa quá nhỉ?
Vũ Minh
Vũ Minh
Từ nhỏ đến giờ chẳng phải cậu lúc nào cũng bám theo tôi sao?
Vũ Minh
Vũ Minh
Tôi thấy phiền, chẳng lẽ cậu không nhận ra?
Trịnh Tuyết Mai
Trịnh Tuyết Mai
/tim cô như thắt lại/
Nhưng cô không thể hiện điều đó ra ngoài, chỉ cười nhẹ, dù nụ cười đã có chút gượng gạo
Trịnh Tuyết Mai
Trịnh Tuyết Mai
Vậy… nếu tớ làm cậu phiền đến thế, sao cậu chưa từng nói thẳng?
Vũ Minh
Vũ Minh
Bây giờ tôi đang nói đấy thôi /quay sang, ánh mắt sắc lạnh/
Vũ Minh
Vũ Minh
Cậu nghĩ mối quan hệ của chúng ta thân thiết đến mức nào?
Vũ Minh
Vũ Minh
Chỉ vì hai nhà thân nhau à?
Trịnh Tuyết Mai
Trịnh Tuyết Mai
Vũ Minh
Vũ Minh
/nói tiếp/ nhưng tôi không nghĩ thế
Lời nói ấy như con dao cứa vào lòng cô
Trịnh Tuyết Mai
Trịnh Tuyết Mai
Tớ biết… cậu không thích tớ
Trịnh Tuyết Mai
Trịnh Tuyết Mai
Nhưng tớ chưa bao giờ ép cậu phải thích lại
Trịnh Tuyết Mai
Trịnh Tuyết Mai
Tớ chỉ… muốn quan tâm cậu thôi..
Vũ Minh
Vũ Minh
/nhếch môi/
Vũ Minh
Vũ Minh
Không cần /dứt khoát nói/
Gió đêm thổi qua, mang theo sự im lặng nặng nề
Cô và anh đối mặt với nhau, đứng chỉ cách nhau 1 cánh tay, nhưng sao cảm giác lại rất xa..
Trịnh Tuyết Mai
Trịnh Tuyết Mai
/nhìn anh hồi lâu, đôi mắt to tròn xinh đẹp của cô đã đỏ lên từ lúc nào không hay, rồi khẽ gật đầu/
Trịnh Tuyết Mai
Trịnh Tuyết Mai
Được rồi… tớ hiểu rồi
Trịnh Tuyết Mai
Trịnh Tuyết Mai
/quay lưng, từng bước trở về phía cửa/
Nhưng trước khi đi hẳn, cô vẫn không quên quay lại, mỉm cười dịu dàng
Trịnh Tuyết Mai
Trịnh Tuyết Mai
Dù cậu không cần, tớ vẫn sẽ quan tâm /nói rồi đi vào trong nhà/
anh không đáp, chỉ đứng đó, im lặng nhìn bóng cô khuất dần
Vũ Minh
Vũ Minh
“phiền”
Hot

Comments

Minh Thuỳ

Minh Thuỳ

Tớ tặng nu9 1 chữ thôi nhé"NGU"

2025-03-30

4

🍓

🍓

eo ui truyện hay mà ít :(((

2025-03-02

0

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play