Không thích nữa

Tô Ngọc Ni xanh mặt không dám cử động, cô cảm nhận được một cảm giác lạnh sóng lưng từ phía sau.

Tô Ngọc Ni liền quay qua mỉm cừoi

“ mình thấy lâu quá không đổi mật khẩu, nên đổi rồi nói cậu nghe mà”

“ mật khẫu số mấy”

“ chưa đổi xong, mật khẩu cũ”

“ tít, tít”

Lý Thần Lâm đưa tay bấm mật khẩu, khi nghe âm thanh mở khoá Lý Thần Lâm kéo Tô Ngọc Ni đi thẳng vào nhà.

Giờ này ba mẹ Tô Ngọc Ni đã đến công ty không ai ở nhà, má Vương bảo mẫu nấu cơm xong cũng đã về nhà.

Lý Thần Lâm kéo cô đến sofa hắn quăng cô vào sofa, cô té ngã Lý Thần Lâm nắm lấy hai tay cô ấn mạnh xuống ghế.

Hắn bên trên một chân đặt bên hông cô, Tô Ngọc Ni hoảng hốt vô cùng.

“ Thần… Thần Lâm, có gì từ từ nói, cậu buông mình ra trước đã!” Cô hạ giọng

Lý Thần Lâm buông cô ra, ngồi xuống kế bên cô, Tô Ngọc Ni ngồi dậy lùi nhẹ sang một bên giữ cự li với hắn.

“ tại sao điền nguyện vọng đến Dung Thành? Không phải đã hứa rằng vào đại học Sân Khấu Điện Ảnh sao?” Lý Thần Lâm hít một hơi sâu rồi hỏi

Tô Ngọc Ni mới nhận ra thằng bạn thân của hắn Trần Quân Hạo là cháu hiệu trưởng. Chắc chắn là Trần Quân Hạo đưa tin cho hắn.

“ mình… mình đột nhiên thích khảo cổ học” Tô Ngọc Ni ngồi đàng hoàng lại nói

“ vậy lời hứa thì sao? Dung Thành và Đô Thành một nơi bắc một nơi nam, cậu thật sự muốn chúng ta xa nhau à?” Lý Thần Lâm quay qua, người nghiêng về phía Tô Ngọc Ni

tuy có chút hoảng loạn nhưng Tô Ngọc Ni nhớ rất rõ hai ngừoi chưa phải làm người yêu của nhau, hai ngừoi bắt đầu mối quan hệ là do cô chủ động tỏ tình và công khai khi đến Đô Thành chính cô tỏ tình sau đó mới thành ngừoi yêu của nhau, nên hiện giờ cô không cần thiết giải thích với hắn.

“ thì sao chứ! Cậu có tương lai của cậu, mình có con đường của mình, tại sao mình phải theo cậu?” Tô Ngọc Ni hai tay bắt chéo trước ngực

“ thật ra là ai theo ai?” Lý Thần Lâm tức giận đứng dậy

Tô Ngọc Ni chưa kịp phản ứng thì bị hắn bồng lên ngồi lên đùi của hắn.

Đầu óc Tô Ngọc Ni quay cuồng, tư thế này nó rất sai. Lý Thần Lâm khoá chặt eo cô giọng nói nhẹ nhàng

“ lại giận chuyện gì thế? Sáng tới giờ cậu lạ lắm, giận chuyện gì nói nghe xem nào? Mình dỗ dành cậu mà, đổi nguyện vọng đi”

kiếp trước khi chưa xác định quan hệ hai ngừoi đã thân mật như thế à? Nhớ lại chuyện cũ, đầu óc cô ấy quay cuồng, cả hai ngừoi đã có quan hệ mập mờ từ trước đến giờ, lúc đó cô vẫn muốn ở bên hắn nên đã không quan tâm chuyện này.

Tô Ngọc Ni liền tháo tay hắn ra, nhưng hắn lại khoá chặt thêm.

“ mình…. Mình không giận, mình thật sự muốn học khảo cổ học, sau này mình muốn đến Hoa Hạ làm việc ”

“ đến Hoa Hạ, cậu còn muốn đi xa thêm nữa” Lý Thần Lâm càng giận thêm

“ không, không có, buông mình ra, mình nói cậu nghe” Tô Ngọc Ni cố gắng tháo tay hắn, nhưng hắn khoá rất chặt

“ không nói đừng hòng đi” Lý Thần Lâm bảo

Lý Thần Lâm hai năm sau mới bắt đầu thay lòng đổi dạ, à không, nên nói là lạnh lùng, bây giờ hắn vẫn là một người bạn trúc mã của cô.

“ mình chỉ là bạn bè hơn cả sự bình thường, tư thế này không ổn lắm” Tô Ngọc Ni mỉm cười

Lý Thần Lâm nhìn cô hồi lâu rồi buông cô ra, Tô Ngọc Ni ngồi vào sofa, vị trí xa hơn lúc nãy.

“ chịu nói chưa?” Lý Thần Lâm đôi mắt vô cùng sắc bén nhìn cô

“ mình… mình không thích âm nhạc nữa”

“ tại sao?” Lý Thần Lâm bảo

“ không thích thì không thích” Tô Ngọc Ni lên tiếng

“ cậu từng nói thích âm nhạc, bây giờ lại không thích, thay lòng đổi dạ khá nhanh đó” Lý Thần Lâm tức giận

“ không thích thì không thích, có gì mà thay lòng đổi dạ” Tô Gia Nghi đứng dậy liếc hắn định đi lên lầu

“ hôm nay cậu không đi xe với mình, lại không thèm nói chuyện với mình, cậu đang giận chuyện gì? Có nói không?” Lý Thần Lâm nắm lấy tay cô, Tô Ngọc Ni hất tay hắn ra

“ không giận chuyện gì hết, chỉ là cảm thấy không thích, chúng mình là bạn bè bình thường đừng có níu kéo như thế” nói xong Tô Ngọc Ni đi thẳng lên lầu.

“ ngày mai mình sinh nhật, cậu nhớ đến đó” Lý Thần Lâm nhìn phía sau Tô Ngọc Ni hét lên.

Tô Ngọc Ni giả vờ không nghe thấy, ngày mai là sinh nhật hắn, tuy hiện giờ vẫn là bạn bè của nhau, nhưng giữ khoảng cách tốt hơn, mọi thứ rồi sẽ từ từ quên đi thôi.

———

“Ding… ding.. ding” tin nhắn không ngừng gửi đến

Tô Ngọc Ni mơ hồ đưa tay lấy điện thoại, ba tin nhắn đến, Tô Gia Ni quá buồn ngủ nên không mở ra đọc, cho đến mười giờ trưa cô mơ màng tỉnh lại. Cô ngồi dậy trong mơ hồ bật điện thoại lên, tin nhắn đến từ tiệm châu báu.

( xin chào quỳ khách, món quà quý khách đặt ở chi nhánh*** của chúng tôi đã thành công giao hàng)

tiệm châu báu, Tô Ngọc Ni phớt lờ đi rồi đứng dậy đánh răng.

Cô nhìn mình trong gương, đôi mi sụp xuống như chưa ngủ dậy đột nhiên mắt cô trừng to lên như đã nhớ ra điều gì.

Món quà cô đặt, châu báu, đó là chiếc nhẫn tình nhân cô đặt để tặng Lý Thần Lâm vào ngày sinh nhật của hắn, trên nhẫn có khắc tên hai ngừoi.

Kiếp trước ngày hôm nay là ngày cô tỏ tình với hắn, nên cô đã đặt trước phần quà, khắc tên hai ngừoi với giá hai trăm triệu.

Cô lao ra xem điện thoại tin nhắn được gửi lúc 8h sáng, bây giờ là 10h đã qua hai tiếng.

“ chết rồi, chết rồi , làm sao đây, làm sao đây” Tô Ngọc Ni cầm điện thoại chạy qua chạy lại trong nhà

đột nhiên, cô nhớ ra nhà họ Lý là thượng lưu của Tây Đô, với mối quan hệ rộng rãi của Lý Phu Nhân, mỗi năm sinh nhật của Lý Thần Lâm điều có rất nhiều quà gửi đến. Những món quà đó tập trung ở phòng khách sẽ được quản gia xem xét ghi chép lại sau đó đưa Lý Thần Lâm xem qua mới quyết địn mở quà.

Mới hai tiếng trôi qua, quà chắc chắn trong tay quản gia. Tô Ngọc Ni đơn giản cột tóc đuôi gà thay quần áo rồi lao thẳng đến nhà Lý Thần Lâm.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play