Đứa trẻ không ai cần?[Duy]

Tối hôm đó
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ha..
Em ngồi lặng trong bồn tắm, thẫn thờ nhìn vô định về phía trước
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mẹ nói có thật không nhỉ..
Duy vẫn còn nghi ngờ câu nói của mẹ vào chiều nay
Cậu đứng dậy với lên mở công tắc vòi hoa sen
Tiếng nước chảy róc rách trong không gian đầy tĩnh lặng
Cậu không vội ngồi xuống mà đứng yên cho dòng nước xối thẳng xuống đỉnh đầu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mẹ kiếp.
Một cơn đau nhói lên ở lồng ngực
Không phải từ những vết thương chiều nay mà từ sâu thẳng bên trong
Quá khứ lại tràn về như một cơn ác mộng không lối thoát
Vào nhiều năm trước
Mưa trút xuống từng hạt nặng nề, những giọt nước len lỏi rơi xuống nền gạch ẩm mốc
Trong góc phòng tăm tối, một đứa trẻ bấu chặt lấy tay áo mình nhăn nhúm.
Hoàng Hải Đường
Hoàng Hải Đường
Thằng ranh con này, mày dám trốn à!?
Giọng nói khàn đặc của Hải Đường vang lên khắp căn nhà
Mang theo hơi men nồng nặc
Tiếng bước chân loạng choạng mỗi lúc một gần, kéo theo nỗi sợ hãi siết chặt lồng ngực của đứa trẻ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
C..con, con không trốn..
Đức Duy cất giọng run rẩy nhìn vào ánh mắt rực lửa của Hải Đường
Hoàng Hải Đường
Hoàng Hải Đường
Mày còn dám cãi à!
*Bốp*
Một cú tát giáng xuống mặt Đức Duy
Mùi tanh của máu lập tức lan ra, hòa cùng với mùi rượu và ẩm mốc.
Đức Duy cắn chặt môi không dám bật ra kể cả một tiếng rên
Hoàng Hải Đường
Hoàng Hải Đường
Ha.. Mày sinh ra là một nỗi xui xẻo cho cái gia đình này
Hoàng Hải Đường
Hoàng Hải Đường
Từ khi mày sinh ra, mọi thứ dường như bị xáo trộn hoàn toàn
Hoàng Hải Đường
Hoàng Hải Đường
Công việc làm ăn cũng vì thế mà đi xuống không ngừng
Hải Đường quỳ xuống trước mặt cậu
Hoàng Hải Đường
Hoàng Hải Đường
//Kéo mạnh cằm Duy//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ức-..
Hắn kéo mạnh, muốn Duy nhìn thẳng vào mắt mình
Hoàng Hải Đường
Hoàng Hải Đường
Mày chính là đồ sao chổi!//hất cằm Duy ra//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
!
Đồ sao chổi..
Đức Duy nghe thấy rồi
Từng chữ như từng nhát dao cắm sâu vào lồng ngực của cậu - một đứa trẻ bảy tuổi
Bố ghét cậu, gia đình này ghét cậu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
"Đáng ra mình không nên tồn tại"
Hoàng Mẫn Nhi
Hoàng Mẫn Nhi
Đủ rồi
Một giọng nói rất đỗi lạnh lùng mà thân thuộc vang lên
Hoàng Mẫn Nhi
Hoàng Mẫn Nhi
Đúng là tên nát rượu
Hải Đường hừ mạnh đứng dậy tiến lại chỗ Mẫn Nhi
Hoàng Hải Đường
Hoàng Hải Đường
Cô thì khác cái quái gì tôi mà nói?
Hoàng Mẫn Nhi
Hoàng Mẫn Nhi
Anh nói mà không suy nghĩ à?
Hoàng Mẫn Nhi
Hoàng Mẫn Nhi
Tôi có đời nào đụng đến một giọt rượu
Hoàng Hải Đường
Hoàng Hải Đường
Ngu xuẩn
Hoàng Hải Đường
Hoàng Hải Đường
Tôi không nói đến rượu chè, cô thì khác gì tôi
Hoàng Hải Đường
Hoàng Hải Đường
Cũng là một con điếm thuộc thể loại tệ nạn xã hội thôi
Hoàng Hải Đường
Hoàng Hải Đường
Cô nghĩ cô cao sang lắm à?
Hoàng Mẫn Nhi
Hoàng Mẫn Nhi
Phải tôi nghĩ thế đấy?
Hoàng Mẫn Nhi
Hoàng Mẫn Nhi
Ít ra tôi còn kiếm được tiền về cho cái gia đình này
Hoàng Hải Đường
Hoàng Hải Đường
Cô..!
Hoàng Mẫn Nhi
Hoàng Mẫn Nhi
Sao? Chọc vào tim đen của anh rồi à?
Hoàng Hải Đường
Hoàng Hải Đường
Cô hôm nay gan lắm, nay tôi say tha cô lần này
Hoàng Hải Đường
Hoàng Hải Đường
Giữ cái mồm đó!
Hoàng Mẫn Nhi
Hoàng Mẫn Nhi
//Nhếch cười//
Hoàng Hải Đường
Hoàng Hải Đường
Hừ-//quay đi//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
"X..xong chưa.."
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
"Mọi chuyện đã kết thúc chưa."
Lúc Đức Duy đang vật lộn với đống cảm xúc thì một tiếng nói xuyên thẳng qua những suy nghĩ tiêu cực đó
Hoàng Mẫn Nhi
Hoàng Mẫn Nhi
Duy, mau đứng dậy đi
Hoàng Mẫn Nhi
Hoàng Mẫn Nhi
Đừng tỏ ra nhút nhát nữa
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
...//ngửa cổ lên//
Hóa ra cô làm vậy để Hải Đường quên đi việc mình đang đánh con
Có vẻ em cũng nhận ra điều này - một đứa trẻ hiểu chuyện
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
C..con cảm ơn mẹ//mò dậy//
Hoàng Mẫn Nhi
Hoàng Mẫn Nhi
Tao cứu mày lần này thôi, không có lần sau đâu."
Bà không chạm vào Đức Duy, không đỡ cậu dậy mà chỉ đơn giản là lên tiếng khi mọi chuyện đi quá giới hạn
Khi đó trái tim cậu bé hẫng một nhịp..
Vì sự hụt hẫng?
Bà thật sự chẳng còn quan tâm cậu đang ra sao, đau đến mức nào mà cứ ngồi yên sofa với chiếc điện thoại đang nhắn dở với một người đàn ông nào đó.
____
Quay lại thực tại
*cạch*
Tiếng nước đã ngừng chảy, Đức Duy bước ra khỏi bồn tắm
Đứng trước gương nhìn chính mình
Cậu chạm vào vết thương bên hông rồi khẽ cười nhạt
Một lần nữa mẹ cậu lại cứu cậu thoát khỏi những cú đánh của Hải Đường
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mẹ à..
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Rõ ràng mẹ không hề hành động theo đúng lời nói của mẹ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mẹ vẫn quan tâm tới con mà, đúng chứ?
Cậu nhìn chằm chằm vào gương như muốn có một sự đồng cảm nào đó hiện lên
*Cốc cốc*
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Bừng tỉnh//
Đức Duy mặc vội quần áo rồi bước ra mở cửa
Vừa mở cửa Duy liền thấy Mẫn Nhi đứng ngay trước đó, ánh mắt đầy kiên định
Hoàng Mẫn Nhi
Hoàng Mẫn Nhi
Chuẩn bị đồ đi, chúng ta đi ra khỏi đây
Đức Duy nhíu mày
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ý mẹ là sao..?
Mẫn Nhi nhìn cậu lần này giọng nói không còn hời hợt
Hoàng Mẫn Nhi
Hoàng Mẫn Nhi
Mẹ đã hứa rồi, đúng không?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Ngẩn người//
Phải, bà đã hứa như vậy
Hoàng Mẫn Nhi
Hoàng Mẫn Nhi
Mẹ đã chần chừ quá lâu rồi.
Hoàng Mẫn Nhi
Hoàng Mẫn Nhi
Lần này mẹ sẽ không bỏ mặc con nữa..
Đức Duy nhìn đôi bàn tay ấy,
Một giây, hai giây...
Rồi chậm dãi cậu đưa tay đặt vào đôi bàn tay ấy
Hoàng Mẫn Nhi
Hoàng Mẫn Nhi
//Cười//
Hoàng Mẫn Nhi
Hoàng Mẫn Nhi
Đi thôi..
Lần này, bà không cứu cậu một lần nữa
Mà là đưa cậu rời khỏi nơi này mãi mãi.
_________________________________
[To be continued]
Hot

Comments

toán saygex với tiếng anh

toán saygex với tiếng anh

sao chổi là gi ạ

2025-03-22

1

Beiucuaanh😇🖕🏻

Beiucuaanh😇🖕🏻

Tên chap [Duy] có ý nghĩ gì dạa

2025-03-18

4

Thúi iu

Thúi iu

Sao chổi ích nhất còn là ngôi sao ở hàng vạn cây chổi

2025-03-30

1

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play