Sau khi mất vị trí, Hùng gần như suy sụp. Ban đêm anh thường giật mình tỉnh dậy, ánh mắt trống rỗng.
QUANG HÙNG
Duy… anh không còn là Quang Hùng nữa. Họ lấy đi tất cả rồi
QUANG HÙNG
Họ lấy đi rồi
QUANG HÙNG
Lấy đi tất cả những gì mà anh đã dùng cả hoài bão lập nên
ĐỨC DUY
(nắm tay anh) “Anh vẫn là Quang Hùng trong lòng em .”
ĐỨC DUY
Anh vẫn sẽ là Quang Hùng mà mọi người mong chờ
ĐỨC DUY
Nhưng bây giờ
ĐỨC DUY
Quang Hùng đã không còn là Quang Hùng yếu đuối
ĐỨC DUY
Sẽ là một Quang Hùng mạnh mẹ mà chẳng thể để ai bắt nạt nx
ĐỨC DUY
Và bây giờ… để em thay anh đứng lên.
QUANG HÙNG
Thay anh…? Em định làm gì
ĐỨC DUY
(cười nhạt) “Giả làm anh.
Duy lôi ra một chiếc mặt nạ silicon được thiết kế tinh vi, đường nét y hệt gương mặt Hùng. Giọng nói cậu luyện từng ngày, đến mức có thể bắt chước gần như hoàn hảo.
ĐỨC DUY
(giả giọng) “Tao là Quang Hùng, T sẽ trả thù tất cả chúng m
QUANG HÙNG
(sững người) “Giống… quá…”
QUANG HÙNG
Nó Giống .... Giống anh quá
Hùng vừa choáng váng, vừa lo sợ. Nhưng sâu trong đáy mắt anh vẫn lóe lên một tia sáng.
QUANG HÙNG
“Nếu em làm vậy… em sẽ đối mặt với tất cả sự thù ghét thay anh.
QUANG HÙNG
Em là chấp niệm cả đời của anh
QUANG HÙNG
Em không thể bị thương dù chỉ một chút
ĐỨC DUY
Em Không sao
ĐỨC DUY
“Anh để một lần em gánh anh được chứ. Anh chỉ cần chữa trị, còn sân đấu và tất cả để em hóa thành Quang Hùng mà trả thù.
Đêm đó, Đức Duy khoác áo hoodie đen, đeo mặt nạ, đứng trước gương. Hình ảnh phản chiếu không còn là Duy nữa, mà chính là Quang Hùng – lạnh lùng, bất khuất.
Trong bóng tối, một truyền thuyết mới sắp được viết lại.
Comments