Vào buổi sáng hôm sau, tại trường.
Không khí buổi sáng mát mẻ và trong lành. Những chú chim tung cánh trên bầu trời, ríu rít hót vang cả một góc sân trường.
Thảo Như và Bảo Ngọc đang ngồi dưới ghế đá.
"Ê bà biết hông? Gần trường mình mới mở quán gà Hàn Quốc đó, nghe mọi người khen ngon lắm. Bữa nào mình đi ăn không?"
"OK! Tui là fan ruột của gà rán luôn đó."
Thảo Như vừa nói vừa vô tình đưa mắt lên sân thượng. Cô chợt khựng lại, chỉ tay về phía đó.
“Bảo Ngọc, bà nhìn kìa!”
Trên sân thượng đối diện chỗ họ ngồi, một nhóm học sinh đang vây quanh một bạn nam. Nhìn cách họ đứng chặn lại và cười cợt, không khó để đoán chuyện gì đang xảy ra.
Thảo Như cau mày, giọng bực bội: "Đúng là quá đáng! Tui không nghĩ ở trong ngôi trường này lại có tình trạng bắt nạt đó."
"Đã thế còn là một với với ba."
"Tui ghét nhất là mấy cái thể loại bắt nạt kiểu vậy luôn á."
"Sao vậy?"
"Đơn giản vì đó là bắt nạt. Với lại... năm cấp hai tui đã đừng bị bắt nạt nên tui hiểu cảm giác đó, thật đáng sợ"
Ánh mắt cô sụp xuống, chứa dựng nhiều sự buồn bã. Có lẽ, nó đã trở thành nỗi ám ảnh trong lòng cô.
Bảo Ngọc nhìn bạn mình, không hỏi thêm điều gì. Cô chỉ khẽ vỗ vai Thảo Như, như một cách an ủi thầm lặng. Rồi cô quay sang, giọng chắc nịch:
"Nếu ai dám bắt nạt bà. Tui nhất định sẽ không tha cho kẻ đó, nhất định tui sẽ bảo vệ bà."
Thảo Như thoáng sững lại. Một cảm giác ấm áp len lỏi trong lòng. Cô mỉm cười, ánh mắt dịu đi:
"Cảm ơn bà nhiều nha."
Tan học.
Thảo Như đang nằm trên giường lướt TikTok. Đang lướt vu vơ, cô dừng lại trước một video của một nữ ca sĩ Hàn Quốc đang biểu diễn trên sân khấu.
Ánh đèn rực rỡ, tiếng nhạc vang lên, và chỉ mình cô ấy đứng giữa sân khấu tỏa sáng như một viên ngọc.
Thảo Như nhìn không chớp mắt. Trong lòng dâng lên cảm giác ngưỡng mộ xen lẫn khao khát. Cô cũng từng ước được một lần đứng dưới ánh đèn như vậy.
Nhưng rồi ý nghĩ khác kéo đến.
Giọng hát của cô không đủ ngọt, không đủ hay - ít nhất là cô nghĩ vậy. Chiều cao lại khiêm tốn, nếu làm ca sĩ biết đâu còn bị người ta chê bai. Nghĩ tới đó, sự háo hức ban nãy dần nguội xuống.
Thật ra, Thảo Như có đến ba ước mơ: trở thành ca sĩ, nhà thiết kế thời trang và diễn viên. Nhưng cả ba đều thuộc về nghệ thuật - mà nghệ thuật thì đâu dễ dàng. Ca sĩ cần giọng hát tốt, thiết kế cần vẽ đẹp, diễn viên cần diễn xuất giỏi.
Cô nằm im một lúc, rồi bật Harry Potter - bộ phim tủ của mình. Khi những giai điệu quen thuộc vang lên, tâm trạng cô cũng dần nhẹ lại.
Sáng hôm sau, Thảo Như và Bảo Ngọc đã hẹn nhau ra quán cà phê Highland nói chuyện. Thảo Như gọi một ly matcha ít đường, còn Bảo Ngọc thì gọi trà đào:
"Bà thích uống matcha hả? Tui không uống được cái món đó nơi, đắng sao á."
"Hồi trước tui uống thử trà sữa matcha của Phúc Long, xong uống thấy ngon quá cái giờ ghiền matcha luôn. Giờ ra quán nước là tui toàn gọi món nước matcha thôi". Thảo Như nhìn qua quầy bánh: "Tự nhiên thèm bánh croissant ghê, bà ngồi đây đợi tui xíu nha, tui đi mua cái."
"OK."
Thảo Như bước đến quầy bánh. Cô chăm chú nhìn chiếc croissant vàng ươm trong tủ kính rồi quay sang anh nhân viên.
Cùng lúc đó, một người khác cũng dừng lại bên cạnh.
“Cho em một cái bánh croissant.” Thảo Như nói trước.
Ngay sau đó, một giọng nam trầm vang lên.
“Cho tôi một cái bánh croissant.”
Cô khựng lại, quay sang.
Bên cạnh cô là một chàng trai cao ráo, làn da sáng. Tóc cắt kiểu short layered, phần mái vuốt nhẹ sang một bên gọn gàng. Gương mặt anh sắc nét, sống mũi cao, môi hình trái tim.
Vẻ đẹp ấy đẹp đến mức khiến người đối diện khó rời mắt.
Trong khoảnh khắc ấy, Thảo Như cảm thấy tim mình đập mạnh hơn bình thường. Cô hơi choáng váng, trước giờ cô chưa từng thấy ai ngoài đời lại đẹp trai đến vậy.
Lúc này, bạn nhân viên đứng bên trong quầy lên tiếng:
"Dạ xin lỗi, hiện tại bên em chỉ còn một cái bánh croissant thôi ạ."
Vì hai người đều đến và oder cùng lúc nên anh nhân viên rất bối rối vì không biết bán cho ai.
Chàng trai cất giọng trầm:
"Vậy bán cho cô ấy đi."
Nói xong, anh quay người rời đi ngay, bước chân dứt khoát, không chờ phản ứng từ cô.
Thảo Như còn chưa kịp nói lời cảm ơn, chỉ kịp nhìn theo bóng lưng anh. Chính sự điềm tĩnh, lạnh lùng và hành động ga lăng nhỏ bé ấy lại khiến tim cô đập nhanh hơn.
Cô đứng đó vài giây, ánh mắt vô thức dõi theo bóng lưng anh khuất dần sau cửa kính.
Đến khi mang bánh về bàn, mặt cô vẫn còn đỏ ửng.
Bảo Ngọc vừa nhìn thấy liền bật cười:
"Sao mặt bà đỏ vậy hả!?"
"Bộ đỏ lắm hả?"
"Ừm, đỏ lắm luôn."
"Trời ơi! Gì vậy nè..."
Cô vội lấy hai tay che mặt, cúi rạp xuống bàn vì xấu hổ. Rồi không nhịn được, cô ngẩng lên kể một mạch.
"Lúc nãy á, tui đi mua bánh. Thì có một bạn nam kia cũng đến mua bánh croissant, mà lúc đó tiệm chỉ còn lại một cái, nên bạn đó nhường cho tui luôn. Mà bà biết sao không? Bạn nam đó đẹp trai vãi! Giọng lại còn trầm, trời ơi chuẩn gu tui luôn á! Đã thế còn ga lăng nữa. Mà nãy bạn đó đi gấp quá nên tui chưa kịp cảm ơn luôn."
"Haha, bà mê bạn đó rồi chứ gì!"
"Đâu có đâu!"
"Có nào sét đánh qua tim từ lần đầu gặp mặt luôn không ta?"
"Tào lao quá, làm gì có!"
12 giờ 30 phút.
Thảo Như và Bảo Ngọc vừa bước vào nhà ăn thì đã gây sự chú ý của một số bạn nam. Thấy mọi người nhìn mình, hai người có chút bối rối và ngại ngùng. Có hai bạn nam đi ngang qua nhìn họ và nói nhỏ với nhau:
"Xinh ghê."
"Xinh thật, đúng là người đẹp thường chơi với nhau."
Thảo Như và Bảo Ngọc vô tình nghe được, hai người cười không ngậm được mồm.
"Cái bạn nữ lùn lùn kia dễ thương vãi!"
"Gì vậy trời, vừa đấm vừa xoa tui hả?"
Thảo Như vừa vui vừa buồn vì họ khen cô xinh nhưng lại nói cô lùn - mặc dù cô lùn thật.
Hai cô gái đi lấy thức ăn xong thì ngồi vào bàn.
"Nay trường mình làm món mì ý này ngon ghê!"
"Ngon thật á, cả món tráng miệng cũng ngon nữa."
Hai người đang ngồi thưởng thức bữa trưa ngon lành ở khu vực ăn chung của nhà ăn.
Phía trên là một tầng riêng biệt - khu vực VIP. Muốn vào đó phải mua vé, mà giá thì không hề rẻ.
Đang ăn thì bỗng cả nhà ăn xôn xao hẳn lên. Tiếng nói chuyện nhỏ dần, thay vào đó là những tiếng thì thầm và bàn tán.
Thảo Như và Bảo Ngọc ngơ ngác nhìn nhau.
“Chuyện gì vậy?”
Cả hai nhìn theo những ánh mắt và những cái chỉ tay xung quanh.
Ở lối cầu thang dẫn lên tầng VIP, một nhóm bốn nam sinh đang thong thả bước lên. Dáng vẻ họ bình thản, như đã quen với việc trở thành tâm điểm của sự chú ý.
Không cần nói cũng biết - họ chính là lý do khiến cả nhà ăn vừa rồi náo loạn
Bảo Ngọc ngước mắt nhìn, sau đó cô quay mặt trở lại như kiểu không mấy ngạc nhiên:
"Tưởng ai, ra là nhóm F4."
"Mà gia thế của mấy người đó như nào vậy?"
"Họ đều là con của những gia đình giàu có, hay nói cách khác là những đại thiếu gia. Mình nghe nói, gia đình họ đều là những mạnh thường quân lớn trong trường. Họ còn bỏ một đống tiền ra tổ chức các sự kiện, câu lạc bộ lớn của trường. Dù mới chỉ là học sinh lớp 12, nhưng họ lại biết một số thứ trong giới kinh doanh, còn quản lý một số mảng nữa. Bốn người bọn họ không chơi hay nói chuyện với ai cả, chỉ chơi với nhau thôi"
"Sao nghe khó gần vậy."
"Bà biết không. Cái tầng ăn trên đó, chỉ có bọn họ hoặc rất ít người tới đó ăn. Một phần là vì vé đắt, với lại căn tin bình thường cũng cho lấy đồ ăn tùy thích, chỉ là không có nhiều món và cao cấp như trên kia thôi, nên cần gì phải tốn tiền mua vé lên ăn. Đâu ai rảnh và dư tiền như họ đâu."
"Mà sao họ khó gần, lạnh lùng như vậy mà nhiều người thích thế?"
"Tuy họ khá lạnh lùng nhưng lại rất đẹp trai, như bà thấy đó. Họ còn chơi thể thao rất giỏi. Gặp họ lạnh lùng nên càng làm tụi con gái chết mê chết mệt luôn. Có một số người đã tỏ tình với họ nhưng đều bị từ chối phũ phàng, mà hình như từ trước đến giờ họ cũng chưa từng quen ai."
"Sao bà biết nhiều về họ dữ."
"Thật ra tui cũng không biết đâu, mà do hồi đầu năm đi bắt chuyện khắp nơi nè, cả mấy anh chị lớp 11, 12 nữa nên cũng biết được kha khá thứ."
"Ghê! Đúng là người hướng ngoại có khác."
Thảo Như liếc mắt lên tầng nhìn họ thêm một lần nữa, bỗng cô nhận ra điều gì đó.
Thảo Như trợn mắt, vừa ngơ ngác vừa bất ngờ, cô chỉ về phía người con trai đang ngồi vắt chéo chân, mặc áo khoác rin đen, gương mặt vô cùng lạnh lùng, cậu ta toát ra khí chất lạnh lùng, kiêu ngạo và quyền lực:
"Ủa!? Là anh ấy?"
Bảo Ngọc ngơ ngác nhìn theo: "Ai vậy?"
"Cái người mà tui kể với bà là nhường bánh croissant cho tui ở quán nước á, là cái anh mặc áo đen kia kìa!"
"Hả!? Là Bảo Dương sao? Thủ lĩnh của nhóm F4!"
"Thủ lĩnh á?"
"Đúng rồi! Trong nhóm F4 đó, thì Bảo Dương là thủ lĩnh, anh đó là người quyền lực nhất nhóm."
"Vãi thật! Không ngờ sáng nay tui lại gặp trùm trường."
"Sướng nha, được đứng gần, còn được ảnh nhường bánh nữa!"
"Nghe bà kể ảnh rất lạnh lùng, nhưng sao ảnh lại nhường bánh cho tui nhỉ? Tính ra ảnh cũng ga lăng với tốt bụng ha?"
"Hmmm.. cũng lạ thật đấy, tui chưa bao giờ thấy ảnh nói chuyện hay đứng gần đứa con gái nào. Bà biết không? Hồi đầu năm tui đi bắt chuyện với mấy anh chị khối 11. Có một chị lớp 11/7 năm ngoái từng tỏ tình với Bảo Dương đó."
"Rồi sao nữa?"
"Chị đó chuẩn bị quà và thiệp, còn nói hết tâm tư của mình nữa. Vậy mà ảnh chỉ đứng nhìn, mặt lạnh tanh. Không bất ngờ, không cảm động, cũng chẳng ngại ngùng. Cuối cùng chốt một câu ‘Tôi không thích cô.’ Rồi quay lưng đi thẳng.”
Thảo Như tròn mắt: “Thiệt luôn? Lạnh dữ vậy?”
“Ừ! Người gì đâu mà phũ kinh khủng. Nhìn chị đó lúc đó quê muốn khóc luôn.”
Thảo Như lắc đầu: "Mà cũng kì thật á, dù gì cũng là tình cảm của người ta mà. Có cần dứt khoát, vô tâm thế không trời."
Bảo Ngọc lắc đầu: "Tui nghĩ bây giờ không ai dám lại tỏ tình trực tiếp với ảnh nữa đâu. Một là thích thầm, hai là gửi thư tình thôi. Mà có khi gửi thư xong ổng không thèm đọc mà quăng thẳng vô thùng rác rồi cũng nên."
Updated 77 Episodes
Comments
Ngọc Linh
nam 9 là gu của hội chị emmmm
2025-06-15
4
Huỳnh Văn Đạt
10 điểm
2025-06-13
6
Thiên Ân
con tg nhaa
2025-06-13
7