Ngày hôm sau, ở lớp học.
Bảo Ngọc hớn hở đi tới chỗ Thảo Như: "Hồi sáng tui mới gửi đơn tham gia lên câu lạc bộ, chủ nhiệm duyệt tụi mình rồi!"
"Thật á!?" Thảo Như vui vẻ nắm tay Bảo Ngọc.
"Họ nói chiều thứ bảy tuần này tụi mình đến câu lạc bộ, để mọi người làm quen với nhau."
"Ừm!"
Cô giáo bước vào.
"Cả lớp đứng!"
"Các em ngồi đi. Hôm nay, cô muốn thông báo đến lớp một tin. Sắp tới đây, có một chương trình văn nghệ mừng ngày kỉ niệm 45 năm thành lập trường. Lớp mình coi chọn người mà tập luyện, nếu không tham gia, lớp sẽ bị trừ điểm thi đua, lớp phó văn thể mĩ nhớ nhắc nhở các bạn luyện tập."
...
"Mọi người, có ai muốn tham gia nhóm văn nghệ không?"
Bảo Ngọc hào hứng giơ tay lên cao: "Tui, tui, cho tui tham gia với!"
"OK, vậy để tui ghi tên bà vô danh sách nha."
Bảo Ngọc quay sang, cô kéo tay Thảo Như: "Như, bà tham gia với tui đi!"
Thảo Như mỉm cười,cô vui vẻ gật đầu đồng ý: "Ừm! Cho tui tham gia với."
"Vậy để tui ghi tên hai bà vô."
Sáng hôm sau.
Cả lớp đã đến trường để tập nhảy.
Lớp phó văn thể mĩ chạy đến nói với mọi người: "Lớp mình nhảy bài 'Nàng thơ xứ Huế' nha."
"Được á, bài đó hay á."
"Không biết bài đó có hát bằng tiếng Huế luôn không? Huế là quê nội của tui đó."
"Ủa vậy hả."
"Như." Lớp phó văn thể mĩ chạy đến vừa nói vừa đưa điện thoại cho cô xem. "Đoạn này bà đứng giữa nha."
Thảo Như vui vẻ gật đầu.
Một bạn nữ khác vội bước đến, tay cầm điện thoại với vẻ mặt đầy phân vân: “Ngọc ơi, giờ mình nên chọn mẫu áo dài nào đây? Hôm qua cô kêu tụi mình tự chọn trang phục biểu diễn. Tui coi cả buổi mới ưng được bốn bộ này, mà bộ nào cũng đẹp hết trơn. Hỏi ý kiến mấy người kia thì ai cũng nói ‘bộ nào cũng được’, không ai chịu chọn giùm.”
Bảo Ngọc nghiêng đầu nhìn một lúc rồi chỉ vào màn hình: “Theo tui thì bộ màu xanh lá với bộ màu đen nhìn nổi bật đó.”
Thảo Như ngồi cạnh, chống cằm suy nghĩ một chút rồi chậm rãi lên tiếng: “Tui nghĩ mình nên chọn bộ nào hợp với bài hát hơn. Đúng là hai bộ đó đẹp thiệt, nhưng bài của tụi mình kiểu nhẹ nhàng, bay bổng, giống nàng thơ á. Bộ màu đen nhìn trầm quá, dễ tạo cảm giác u ám. Còn bộ xanh lá thì họa tiết nhiều và khá sặc sỡ, sợ lên sân khấu nhìn sẽ rối mắt.”
Cô khẽ mỉm cười, ánh mắt sáng lên khi chỉ vào một
khác: “Bộ màu hồng này nè. Màu dịu, họa tiết đơn giản mà vẫn tinh tế. Vừa nữ tính, vừa hợp với không khí bài hát nữa.”
“Ờ ha! Nghe bà phân tích xong thấy hợp lý ghê luôn đó. Để tui đi nói với cô liền. Cảm ơn hai bà nha!”
Cô bạn vừa chạy đi vừa cười.
Bảo Ngọc quay sang nhìn Thảo Như, nheo mắt trêu:
“Ê Như, sao tui thấy bà phân tích như nhà thiết kế thời trang chuyên nghiệp vậy?”
Thảo Như bật cười, lắc đầu: “Làm gì có. Nhưng mà… thật ra tui thích thiết kế thời trang. Thích từ nhỏ tới giờ luôn.”
“Thiệt hả? Vậy bà tính thi vô mấy trường thiết kế hay nghệ thuật hả?”
Nụ cười trên môi Thảo Như chậm lại một chút: “Chắc không đâu. Ba mẹ tui không thích lắm. Không phải cấm hẳn, nhưng ba mẹ cứ lo học mấy ngành đó sau này làm gì, có ổn định không, có kiếm ra tiền không. Với lại tui cũng không nghĩ mình có tài năng gì đặc biệt. Lỡ chọn sai rồi lại phải học lại từ đầu thì tốn thời gian lắm.”
"Ngoài thiết kế thời trang bà còn thích làm gì nữa không?"
Thảo Như suy nghĩ một chút: "Diễn viên với ca sĩ."
Vừa dứt lời, Bảo Ngọc tròn mắt, suýt nữa thì hét lên: “Hả?! Ca sĩ hả? Bà cũng thích làm ca sĩ luôn á?!”
Thảo Như bật cười vì phản ứng của cô.
“Ừ. Nhưng mà…" Giọng nói cô chợt nhỏ lại. “Tui hát không hay lắm, hát bình thường thôi. Với lại tui cũng không giỏi giao tiếp, không hoạt ngôn. Nghĩ tới thôi là thấy mình không hợp rồi, nên cũng không dám mơ xa.”
Bảo Ngọc nhìn cô một lúc rồi nhẹ giọng: “Tui nghĩ mấy cái đó có thể rèn luyện mà. Không ai sinh ra đã hoàn hảo hết đâu. Quan trọng là mình có thật sự muốn không thôi.”
Gió khẽ thổi qua. Thảo Như không trả lời ngay, nhưng trong lòng cô bỗng dấy lên một chút ấm áp - như thể có ai đó vừa thắp lên một ngọn đèn nhỏ giữa những hoài nghi của chính mình.
Buổi chiều. Tại câu lạc bộ nhảy của trường.
Bảo Ngọc mở cửa, cô vui vẻ chào hỏi mọi người: "Dạ em chào mọi người, tụi em là thành viên mới của câu lạc bộ, hân hạnh làm quen ạ."
Thảo Như đứng sau Bảo Ngọc, ngại ngùng nói: "Dạ em chào mọi người."
"Hai em là Bảo Ngọc với Thảo Như đúng không?"
"Dạ."
"Hôm nay anh chị mở buổi tiệc nhỏ để chào mừng các em đến với câu lạc bộ."
"Dạ tụi em cảm ơn anh chị nhiều!"
Bảo Ngọc đi tới đánh nhẹ vào cánh tay một đàn chị mà mình quen biết: "Anh chị khách sáo quá rồi!"
Một chị gái lớp 12 nhìn hai người rồi nói: "Em là Bảo Ngọc, còn em này là Thảo Như hả?"
"Dạ."
Một chị lớp 12 không ngừng khen ngợi làn da trắng của Thảo Như: "Ui, em trắng vãi!"
"Dạ em cảm ơn."
Một chị lớp 12 khác quay sang nói với chị 12 kia: "Ê mũi bé này cao ghê, thích vậy trời!"
Thảo Như nghe vậy chỉ ngại ngùng cười, nhưng được người khác khen ngợi quả thật rất vui.
"Em hơi hướng nội, rụt rè, có gì mọi người giúp đỡ em với nha."
"Trời trời em ơi, em yên tâm, vô đây em cứ tự nhiên, hướng nội cũng sẽ thành hướng ngoại thôi! Không việc gì phải lo hết, có gì anh chị đều sẽ giúp đỡ em hết mình!"
"Thật ạ? Vậy thì tốt quá! Em cảm ơn nha."
Chủ câu lạc bộ đứng lên và nâng ly nước coca trên tay lên.
"Mọi người. Tụi mình cùng nhau cháy hết mình với đam mê nha!"
Tất cả mọi người đều đứng dậy, đồng thanh hô và cụng ly: "Cháy hết mình!"
Bảo Ngọc quay sang nói với Thảo Như.
"Tý nữa đi uống nước không?"
Thảo Như nghe vậy thì lập tức trở nên phấn khích.
"Ok! Tui biết quán nước gần trường đẹp lắm, tý mình đi ha."
"Chốt đơn."
...
Thảo Như cầm cái ly giấy trên tay, cô không ngừng khen ngợi: "Trời ơi, ly đẹp quá!"
Bảo Ngọc khó hiểu nhìn cô: "Bà thích cái ly này hả?"
Thảo Như gật đầu, ôm khư khư chiếc ly giấy như báu vật.
"Đúng rồi, miễn là ly giấy thì ly nào tui cũng thích, lần nào đi uống nước mà có ly giấy hay ly nhựa nào đẹp tui cũng mang về sưu tầm hết á. Có mấy lúc tui đem về mà ba mẹ chọc là 'mày đem mấy này về mốt làm chủ vựa ve chai hả?'"
Bảo Ngọc bật cười thành tiếng: "Haha, bà thích mấy cái ly đó vậy luôn đó hả!?"
"Ừm, tui mê lắm luôn. Bà thấy sở thích của tui có kì quặc quá không?"
"Không hề, mỗi người một sở thích mà."
"Vậy sở thích của bà là gì?
Bảo Ngọc chống cằm suy nghĩ: "Hmmm... tui hả. Tui thích đan len với vẽ."
"Ồ! Bà biết đan len luôn á? Ghê vậy!"
"Biết sơ sơ. Thỉnh thoảng tui học rồi đan thôi."
Thảo Như nhìn bạn một lúc, rồi tự nhiên bật cười.
“Ê… hay là tụi mình đổi cách xưng hô đi. Cứ ‘bà - tui’ hoài nghe nó sến sến sao á.”
Bảo Ngọc cũng phì cười.
“Ờ, tui cũng thấy vậy.”
“Vậy từ giờ… mình xưng mày - tao nha?”
“OK, chốt.”
Hai đứa nhìn nhau cười, như vừa chính thức bước qua một mức thân thiết mới - tự nhiên hơn, gần gũi hơn, và cũng thật hơn.
Sau khi uống nước xong, Thảo Như về lại trường đợi ba đón. Trong lúc đợi ba, cô lại ghế đá trong sân trường ngồi, Thảo Như nhìn ngắm một vòng sân trường, bây giờ không còn ai cả, vì khi học xong mọi người đều đã về rồi. Vì quá nhàm chán nên cô lấy điện thoại ra chơi game.
Đang chơi thì ở đằng kia, không cách xa cô lắm, một đám người thu hút sự chú ý của cô.
Có vẻ như là thầy hiệu trưởng, thầy tổng phụ trách, và một cô giáo, bên cạnh đó, còn có hai bạn nam không biết là ai cả, vì họ quay mặt lại nên Thảo Như không thấy mặt.
Nhưng rồi cô cũng mặc kệ, tiếp tục chơi game.
Đang chơi game ngon lành, thì mưa đổ ào xuống, làm Thảo Như chạy muốn rớt dép, cô chạy vào bên trong hành lang núp mưa.
Thảo Như đứng nép dưới mái hiên, nhìn những hạt mưa rơi nặng hạt xuống sân trường vắng lặng. Con đường từ hành lang ra đến cổng chỉ chừng vài chục mét, nhưng lúc này lại dài đến lạ.
Lúc này, ba Thảo Như đã đến phía trước cổng trường. Nhưng cô không mang dù, và áo khoác hôm nay lại không có mũ che.
Có lẽ vì không nhìn thấy Thảo Như đang đứng ở trong nên ba cô ấy không chạy vào.
Mưa nhỏ dần. Thảo Như thấy mưa cũng không đến nỗi lớn nên quyết định chạy ra đó. Dù mưa không to, nhưng nếu từ trong trường mà chạy ra ngoài cổng thì cũng đủ ướt nhẹp, có khi về lại còn bị cảm.
Thảo Như khẽ siết dây quai cặp trên tay:
"Thôi liều vậy…”
Cô đặt chiếc cặp lên đầu và bắt đầu chạy. Từng bước chân đập lên nền gạch đẫm nước tạo thành tiếng tách tách vang vọng khắp sân trường trống rỗng. Gió thổi lạnh buốt, hơi nước tạt vào mặt khiến cô khẽ rùng mình.
Được chừng một đoạn, một bóng người bất ngờ xuất hiện trước mặt. Quá bất ngờ, Thảo Như không kịp thắng lại, nhẹ nhàng va vào người ấy. Cô hơi chao đảo, chiếc cặp suýt rơi khỏi tay.
Thảo Như ngước mắt. Ngay tức khắc, tim cô đập mạnh, một bóng hình quen thuộc hiện ra trước mắt.
Khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, tim cô như bị ai bóp nhẹ một cái.
Là anh ta.
Bảo Dương.
Mưa lấp lánh trên mái tóc anh, vài giọt nước chảy dọc theo sống mũi thẳng, khiến gương mặt anh càng sắc cạnh và lạnh lùng đến khó rời mắt. Đôi mắt anh nhìn thẳng vào Thảo Như, tĩnh lặng nhưng sâu đến mức khiến cô tưởng như cả người mình bị anh nhìn thấu.
Ánh nhìn ấy không quá sắc lạnh, cũng chẳng dịu dàng rõ rệt, nhưng lại có gì đó rất cuốn hút - sâu đến mức khiến người ta vô thức bị giữ lại. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, mọi âm thanh xung quanh dường như mờ đi, chỉ còn lại ánh mắt giao nhau giữa hai người.
Cô đứng im, ngơ ngẩn vài giây, không biết do mưa lạnh hay do tim đập quá nhanh. Gương mặt vô cùng sắc sảo, hài hòa nhưng lại mang đậm vẻ lạnh lùng. Tim Thảo Như một lúc càng đập mạnh.
Bảo Dương không nói gì ngay. Anh chỉ đưa tay lên, mở chiếc ô trên tay, rồi chìa về phía Thảo Như.
Giọng anh trầm và ngắn gọn:
“Cầm đi.”
Thảo Như giật mình:
“Dạ?… Không cần đâu, anh cầm đi, em-”
Anh không trả lời, chỉ nhìn cô thêm một giây. Ánh mắt ấy không lạnh như vẻ ngoài, mà giống như đang ép cô phải nhận. Anh cắt ngang lời cô:
“Cứ cầm.”
Chỉ hai chữ, nhưng thẳng thắn và kiên quyết đến mức khiến Thảo Như không thể từ chối. Cô đưa tay ra nhận chiếc ô, đầu ngón tay thoáng chạm vào tay anh - nó có chút lạnh, nhưng lại khiến tim cô nóng bừng:
“Dạ… em cảm ơn.”
Bảo Dương không đáp. Anh quay người, chạy ngược về phía nhà xe. Áo anh ướt nhanh dưới mưa, từng bước chân in vệt nước dài trên nền gạch. Không hiểu sao, nhìn bóng lưng anh càng lúc càng xa, Thảo Như lại thấy ngực mình thắt lại.
Cô cầm chiếc ô anh đưa, đứng yên một lúc lâu.
Lần đầu là nhường bánh. Lần thứ hai… là cho mình ô, còn bản thân thì chạy dưới mưa?
Cảm giác này… Không giống những lời người ta đồn về anh chút nào.
Về đến nhà, Thảo Như vừa bước vào phòng là ngồi phịch xuống giường. Mái tóc còn hơi ẩm, vài giọt mưa vẫn còn đọng trên cổ áo. Cô thả chiếc ô - chiếc ô của anh - xuống bàn học, rồi nhìn nó thật lâu.
Tự nhiên, hình ảnh lúc nãy hiện lên rõ mồn một. Cô chạy dưới mưa với cái cặp che trên đầu. Đột nhiên Thảo Như bật cười một mình, vừa ngượng vừa thấy… ngu ngu:
"Trời ơi, sao lúc đó mình không lấy áo khoác che… lại lấy cái cặp che vậy trời…?"
Cô úp mặt vào hai tay.
Thật sự lúc đó, trong đầu cô không nghĩ được gì hết. Mưa đổ xuống bất ngờ, ba đang chờ, tim đập loạn vì bị ướt và hơi lạnh, và rồi còn gặp… anh ta nữa chứ:
"Không hiểu sao lúc chạy mình cứ quýnh lên như gà mắc mưa… đúng nghĩa luôn."
Thảo Như nhớ lại cảnh mình đâm sầm vào người Bảo Dương. Nhẹ thôi, nhưng đủ để cô cảm nhận rõ mùi hương nhạt thoang thoảng từ áo anh, mùi mưa hòa với mùi gì đó sạch sẽ, quen quen nhưng không biết gọi tên.
Thảo Như khẽ cắn môi, rồi lại nhìn sang chiếc ô trên bàn. Chiếc ô anh đưa, còn vương vài giọt nước trên cán.
Cô thở một hơi dài.
"Không biết anh có bị lạnh không… Nhìn anh chạy dưới mưa mà mình thấy… thấy sao sao á."
Rồi đến câu hỏi lớn nhất bật ra trong đầu:
"Mà khoan… sao anh lại đứng ngay đó đúng lúc mình chạy ra?"
Cô ngẩn người.
Trùng hợp? Hay… không phải trùng hợp?
Tim Thảo Như lại đập nhanh.
Cô kéo chăn trùm lên mặt, giọng nghẹn nghẹn trong lớp vải:
"Trời ơi… mình bị gì vậy nè…"
Nhưng dù trùm chăn bao nhiêu thì hình ảnh Bảo Dương cũng không chịu biến mất. Cái cách anh nhìn cô, cái cách anh chìa ô, cái lưng ướt mưa chạy đi…
Và món đồ anh để lại trên bàn, như một dấu ấn nhỏ trong lòng cô.
Updated 77 Episodes
Comments
Nhật Quang
Cho t nữ 9 đi
2025-06-15
3
Thiên Ân
hoi hok ấy nhường na9 tui ik
2025-06-13
7
H.M.NHIE🇻🇳✨
/Drool//Drool//Smile//Smile/
2025-05-21
8