Không biết qua bao lâu, ánh nắng bên ngoài chiếu qua khung cửa sổ lớp học, đôi mắt Đức Duy nhíu lại vì chói. Cậu chầm chậm mở mắt, cả người mỏi nhừ vì nằm sai tư thế.
Lớp học im ắng, có lẽ cậu không chợp mắt được lâu. Chuông vào lớp có vẻ chưa reo.
Bỗng cửa lớp mở ra, Đức Duy theo phản xạ nhìn về phía cánh cửa, đôi mày khẽ chau lại khi thấy người bước vào lớp.
Đình Nhân Bảo
Đức Duy ?
Đình Nhân Bảo
Cậu không xuống căn tin à ?
Hoàng Đức Duy
T..tớ ngủ một chút
Đình Nhân Bảo - trong trí nhớ của cậu, cậu ta không có ấn tượng cho lắm. Nhưng thái độ kiêu ngạo nhìn đời, coi trời bằng vung sau Quang Anh thì cõ lẽ phải gọi tên gã này.
Đình Nhân Bảo
Xuống căn tin cùng tôi, tôi mua sữa cho cậu
Hoàng Đức Duy
Cảm ơn..nhưng tớ không có nhu cầ-
Chưa kịp nói hết câu, tay cậu đã bị gã nắm chặt kéo về phía căn tin. Đức Duy cau mày, cảm giác bị ép bức khiến cậu khó chịu vùng vẫy.
Hoàng Đức Duy
Buông ra, tớ đã nói là không muốn!
Trái với vẻ phản kháng của Đức Duy, Nhân Bảo chỉ ngoáy đầu lại, dùng ánh mắt khinh thường nhìn cậu. Giống như, gã chỉ hỏi ý kiến cậu cho có lệ, còn quyền quyết định, nắm hoàn toàn ở gã.
Hoàng Đức Duy
Tớ không muốn, buông ra!
Đứng trước cửa căn tin, gã cười khẩy, sau đó dùng giọng điệu cợt nhả cất tiếng. Âm thanh vang lên như lời thì thầm của ác quỷ dưới địa ngục.
Đình Nhân Bảo
Tao có quà cho mày, Đức Duy
Giọng nói vừa cất lên, cả cơ thể Đức Duy bị gã đẩy mạnh vào cánh cửa căn tin không biết lúc nào đã bật mở. Cậu mất thăng bằng, ngã xuống nền sàn lạnh, đôi tay ma sát với mặt đất bỏng rát, đau đến chảy nước mắt.
BỐP
BỐP
BỐP
Đức Duy cúi đầu, đôi mắt nhắm chặt, cảm nhận từng hộp sữa bị ném về phía mình vỡ tung, dòng sữa trắng lạnh buốt chảy dọc xuống cổ áo. Tiếng cười chế giễu vang lên xung quanh khiến tim cậu thắt lại. Cậu siết chặt tay, nhưng vẫn không dám ngẩng mặt lên, chỉ mong cơn ác mộng này mau chóng kết thúc.
Áo đồng phục bị sữa làm ướt, bết vào cơ thể cậu, lạnh đến mức khiến cậu run rẩy.
Đa nhân vật
Học sinh:Hahaha, nhìn mày đi Đức Duy
Đa nhân vật
Thảm hại đến mức tao còn kinh tởm luôn đấy!
Tiếng cười dần biến mất, dòng người lũ lượt theo nhau trở về lớp, giống như việc họ vừa làm chỉ là một trò chơi nhỏ giải khuây giữa tiết học căng thẳng.
Đức Duy cắn chặt môi, cố gắng giữ những giọt lệ trong khoé mắt. Từng nụ cười khinh bỉ lẫn những ánh mắt coi thường đều khắc sâu trong tâm trí cậu, chưa bao giờ cậu cảm thấy cuộc đời mệt mỏi đến như vậy.
Bỗng một tiếng cười khẽ vang lên, giữa không gian im lặng nhưng đầy áp lực. Đức Duy theo bản năng quay đầu lại, đôi mắt ươn ướt mở to nhìn về phía cửa chính của căn tin.
Nguyễn Quang Anh
Đức Duy..nếu em ngoan, mọi chuyện sẽ không xảy ra như thế
Hắn cất tiếng, giọng nói nhẹ như thể việc hắn làm không đáng để lo ngại. Đức Duy cắn môi, một lúc sau, cậu cất tiếng.
Hoàng Đức Duy
Ngoan ?
Hoàng Đức Duy
Là tôi phải ở bên cạnh anh, im lặng, phục tùng sao ?
Hắn không trả lời, chỉ cười khẩy một cái sau đó hướng cậu đi đến. Khoảng cách bị thu hẹp khiến Đức Duy cảm thấy cơ thể như sắp bị ép cho nát ra.
Quang Anh đứng trước mặt cậu, chầm chậm cúi xuống, đôi mắt sâu hút nhìn thẳng vào đôi mắt ánh lên chút lo sợ của Đức Duy.
Nguyễn Quang Anh
Không
Nguyễn Quang Anh
Với tôi, ngoan không phải im lặng hay phục tùng
Nguyễn Quang Anh
Ngoan..là phải yêu tôi
Hoàng Đức Duy
Tôi không yêu anh!
Cậu đáp lại, giọng nói khẽ nhưng mang đầy vẻ chắc chắn. Trước sự chắc chắn kia của Đức Duy, Nguyễn Quang Anh chỉ khẽ cười, đôi tay nâng cằm cậu, ép cậu phải đối diện với đôi mắt của mình.
Nguyễn Quang Anh
Không sao, nếu em không thể, tôi sẽ dạy em
Nguyễn Quang Anh
Nhớ cho kĩ Đức Duy, cả đời này của em. Nếu không phải thuộc về tôi, thì sẽ mãi mãi không là ai khác
Hắn nói, giống như buông một lời nguyền. Một lời nguyền giam cầm cậu trong chính thứ tình yêu mà hắn cưỡng ép đặt lên cậu.
Nguyễn Quang Anh
Thế giới này không có chỗ dành cho em. Trừ khi, em ở cạnh tôi
Quang Anh cúi xuống, đặt một nụ hôn lên trán cậu. Một nụ hôn không phải sự an ủi sau những gì hắn đã làm với cậu, mà là để đánh dấu quyền sở hữu. Rằng cậu thuộc về hắn, không có sự lựa chọn, không thể quay đầu.
Cả cuộc đời cậu, cứ thế, dựa vào hắn mà sống, dựa vào hắn mà tồn tại.
Comments
almira🥀
ê t ghét đức duy này ghê kiểu ko bt lo cho bth á cứ nhẫn nhịn mãi thôi 🤬
2025-06-15
1
MeiPw
thích lắm, ngược nặng lên cô hai
2025-05-30
1
bongggggiu say hiiii✌️✌️
cứ bị cấn cấn kiểu j á 🤣🤣
2025-06-17
0