- Định Mệnh - [Titan Cameraman X Titan Speakerman] —Skibidi Toilet—
Chap 2: Làm quen
Titan Speakerman [Quin]
Ưm..
Cậu tỉnh dậy với đầu óc mơ hồ, mí mắt nặng trĩu như thể vừa trồi lên từ một giấc ngủ sâu kéo dài hàng thế kỷ. Âm thanh máy móc lạnh lùng vang lên bên tai vô cảm, đều đặn rồi tắt lịm, để lại trong không gian một sự im lặng ngột ngạt. Cậu chớp mắt vài lần, cố lấy lại nhận thức.
Từng cử động như chống lại trọng lực; cậu nhăn mặt, gượng dậy từng chút một. Hai tay chống xuống bề mặt cứng lạnh bên dưới, cơ thể run rẩy, rồi từ từ ngồi dậy. Ánh sáng nhạt nhoà đập vào mắt khiến cậu nheo lại. Hơi thở chậm, nặng nề, như thể phổi cũng vừa được đánh thức sau thời gian dài ngủ yên. Không gian xung quanh vẫn mờ ảo, và cậu chưa biết mình đang ở đâu chỉ biết, mình vừa bị đánh thức, và thế giới này không còn như cũ.
Titan Speakerman [Quin]
?.. // lờ mờ //
Titan Speakerman [Quin]
Ugh nhức đầu quá..!
Titan Speakerman [Quin]
Má nó..tên gì ấy nhỉ ?..
Titan Speakerman [Quin]
Hệ thống!
Cậu vừa dứt lời thì bầu không khí chợt trầm xuống, mọi thanh âm như bị hút cạn. Rồi từ một hướng không xác định phía trên, phía dưới, hay có lẽ là từ chính giữa những khe hở trong không gian một luồng ánh sáng lạnh lẽo bất chợt bật ra, xé toạc bóng tối xung quanh, là Hệ thống
Zina [Hệ thống]
Ngài cho gọi ?
Titan Speakerman [Quin]
Ta đang ở đâu đây ? // nhìn xung quanh //
Zina [Hệ thống]
Ngài đang ở nhà của nguyên chủ gốc-
ANH HAI ƠI XUỐNG ĂN SÁNG!!
Zina [Hệ thống]
Ngài đi xuống lầu trước đi tôi sẽ đi theo phổ cập thêm thông tin hữu ích cho ngài
Titan Speakerman [Quin]
Ngươi không sợ bị phát hiện sao ?
Zina [Hệ thống]
Không, chức năng tàn hình ẩn từ bản thể cài đặt vào lập trình và sẽ không ai có thể thấy được cơ thể tôi ngoài hai kí chủ cả
Titan Speakerman [Quin]
Nhưng nói chuyện như vậy thì lộ hết
Zina [Hệ thống]
Chúng ta sẽ dùng thần giao cách cảm để giao tiếp-
Zina [Hệ thống]
Em của ngài gọi ngài kìa, ngài đi xuống đi họ đang đợi đấy
Titan Speakerman [Quin]
Chậc, nghe rồi!! // chạy xuống cầu thang //
Titan Speakerman [Quin]
… // nhìn mọi người cơ thể hơi khựng lại chút //
Speaker Woman [Jun]
Xuống ăn nè anh ơi! // bày biện bữa sáng //
Dark Speakerman [Jyn]
Ăn đi mày // đẩy vai Uji //
Speakerman [ Uji ]
Ah! từ từ để em chơi hết ván game cái đã!! // bấm liên tục //
Large Speakerman [Ren]
Ăn đi mấy đứa // ngồi vào bàn //
Large Speakerman [Ren]
Quin, anh cũng ăn đi
Titan Speakerman [Quin]
Ờ..ừ..
Titan Speakerman [Quin]
“ Này Hệ thống, quan hệ của ta với các Speakerman ở đây là gì của nhau ?”
Zina [Hệ thống]
Quan hệ của ngài và họ là anh em ruột với nhau, cũng không hẳn đâu chỉ cùng cha khác mẹ hoặc mồ côi được nhận từ cô như viện nữa , theo phân giai ngài là anh cả trong gia đình còn mọi người là anh em từ lớn tới nhỏ ở sau, một trong số đó là hai anh em song sinh không phải em ruột của ngài, còn lại vẫn chưa cập nhật
Titan Speakerman [Quin]
“ Hơi rắc rối với lúc trước nhỉ”
Titan Speakerman [Quin]
“Mà tất cả mọi người đều tên và tính cách vẫn như thế giới cũ đúng không ?”
Zina [Hệ thống]
Đúng vậy, sẽ không có gì thay đổi trừ cốt truyện mà thôi
Zina [Hệ thống]
Ngài chờ tôi chút, tôi đi gặp ngài Gideon trước ngài ấy đang gọi tôi
Zina [Hệ thống]
Ngài đi ăn sáng với mọi người đi, hẹn chút nữa sẽ gặp lại ngài tại nhà ngài Gideon nhé
Zina [Hệ thống]
Tôi đi trước, tạm biệt // biến mất //
Titan Speakerman [Quin]
* Mấy giờ rồi ? * // xem đồng hồ treo tường //
Titan Speakerman [Quin]
* 7h sáng, 30 phút nữa tới nhà nó vậy, mình đi ăn trước tính sau *
Dark Speakerman [Jyn]
Em ăn đi
Speakerman [ Uji ]
Mời cả nhà!!
Titan Speakerman [Quin]
Công nhận nay sáng nhanh thật // ngồi xuống bàn ăn sáng //
Titan Speakerman [Quin]
* Đáng lẽ giờ này thế giới cũ của mình vẫn không thấy được ánh sáng mặt trời bao giờ *
Speakerman [ Uji ]
Ó Ờ Ơi Ẫn Ậy À // vừa ăn vừa nói // - Đó giờ trời vẫn vậy mà -
Large Speakerman [Ren]
Ui trời thằng bé này ăn hết đi rồi nói // vỗ vỗ lưng cho y //
Titan Speakerman [Quin]
* Lạ lẫm thật *
Titan Speakerman [Quin]
* Mọi thứ ở đây khác hơn trước nhiều *
Titan Speakerman [Quin]
// cúi mặt xuống bàn //
Speaker Woman [Jun]
Anh sao vậy ? Đồ ăn không ngon sao ? // thấy cậu im lặng từ nãy giờ //
Titan Speakerman [Quin]
// giật mình //
Titan Speakerman [Quin]
Ờ…không có gì đâu..tại anh còn buồn ngủ thôi ý mà
Titan Speakerman [Quin]
Ng-Em lo quá rồi đó.. // xua tay //
Speaker Woman [Jun]
Dạ // không để tâm mấy //
Buổi sáng hôm đó thật trong lành và yên tĩnh. Ánh nắng nhẹ nhàng xuyên qua tán lá, rọi những vệt sáng vàng ấm áp lên chiếc bàn ăn đặt ngoài hiên. Chiếc bàn gỗ dài được phủ một tấm vải trắng tinh, sạch sẽ, có những nếp gấp nhẹ như mới được là cẩn thận.
Cậu ngồi giữa bàn, nở nụ cười hiền hậu nhưng lại thấy hơi gượng miệng, tuy vậy bản thân lại nhẹ nhàng chia phần cho từng đứa em. Các em ríu rít kể chuyện, vừa ăn vừa cười đùa vui vẻ. Không khí buổi sáng thật đầm ấm, bình yên. Dường như mọi lo toan đều tan biến, chỉ còn lại sự sum vầy và yêu thương lan tỏa quanh chiếc bàn trải vải trắng ấy.
Sau đó cậu ngồi lặng lẽ giữa những tiếng nói cười của lũ trẻ, mắt nhìn xuống bát súp đang bốc khói nghi ngút trước mặt. Lần đầu tiên trong đời không, đúng hơn là lần đầu tiên trong hai đời cậu sắp ăn thật sự. Không phải tiếp nhận dữ liệu về hương vị, không phải mô phỏng cảm giác nếm qua các thuật toán phức tạp, mà là… thật sự ăn, bằng một cơ thể sống, bằng chiếc lưỡi thịt mềm và cái dạ dày biết đói.
Titan Speakerman [Quin]
// nhìn xuống đĩa đồ ăn //
Cậu cầm chiếc thìa, chậm rãi múc lên một thìa súp vàng nhạt thơm nhẹ mùi khoai tây nghiền phủ bên trên là ít hành boa rô và ngò rí trên mặt cùng và đưa lên miệng nếm thử. Khi chiếc thìa chạm vào đầu lưỡi, cậu sững người. Vị ngọt từ nhẹ thoang thoảng kèm chút hương hành đọng lại ấm ấm, một chút béo nhẹ của sữa, bùi bùi của khoai,… tất cả như một cơn sóng lạ lẫm ập đến với cậu. Mọi cảm nhận đều rõ nét và nó không thể giả lập bằng bất kỳ mã lệnh nào. Cậu nhắm mắt, để từng hương vị len lỏi qua từng tế bào, thứ mà ngày trước, dù có tải bao nhiêu tệp dữ liệu, cũng chẳng thể cảm nhận trân thật vậy được .
Titan Speakerman [Quin]
* Thì ra… đây là ăn *
Titan Speakerman [Quin]
* Ngon ghê *
Cậu tiếp tục thưởng thức, dù bên ngoài lặng im giữa mùi thơm và tiếng cười của các em nhỏ. Trong lòng dâng lên một niềm biết ơn kỳ lạ với cuộc sống này lần đầu tiên, cậu thấy mình sống thật sự, không còn là cỗ máy sắt lạnh giữa thế giới thực đầy rẫy hiểm và bi thương kia nữa. Và chỉ riêng một miếng ăn đơn giản buổi sáng thôi… cũng đã là một phép màu.
Large Speakerman [Ren]
Anh tính đi đâu vậy ?
Titan Speakerman [Quin]
À…, anh đi đến nhà bạn có chút công việc thôi mà // khoác áo vào //
Speakerman [ Uji ]
Hôm nay anh trầm tính thế, nhìn lạ ghê // rửa chén tiếp cô //
Titan Speakerman [Quin]
…. // hơi bối rối //
Titan Speakerman [Quin]
Ừ….
Titan Speakerman [Quin]
Mấy đứa đừng quá lo lắng..anh chỉ bận chút việc nhỏ nhặt cần xử lý, chút anh về nhé // nhanh chân gấp rút rời //
Dark Speakerman [Jyn]
Anh ấy lạ thật // đi từ sau vườn //
Speaker Woman [Jun]
Em nghĩ chắc anh ấy mệt thôi, không sao đâu
Speakerman [ Uji ]
Em hiểu rồi
Large Speakerman [Ren]
Chắc là vậy…
Cậu mở cánh cửa gỗ kẽo kẹt, từng bước chân chạm xuống hiên nhà lát đá vẫn còn ấm nhẹ vì nắng sớm. Ánh sáng dịu dàng của buổi sáng cuối xuân vẫn còn vương vất trên những tán cây, rơi xuống bậc thềm thành những đốm sáng lay động theo gió.
Gió nhẹ lùa qua tóc, mang theo hương hoa và thoáng chút mùi nắng còn sót lại trên vải áo phơi đêm qua. Cậu khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận từng làn gió lướt qua da mặt một cảm giác quá đỗi thật, quá đỗi sống động.
Chậm rãi, cậu bước xuống sân, đôi chân chạm lên mặt đất lấm tấm sỏi và những cọng cỏ non mát rượi. Ngôi nhà nhỏ sau lưng vẫn còn vọng lại tiếng nói cười của lũ trẻ, tiếng bát đũa lách cách, tiếng cuộc sống đang tiếp diễn. Còn cậu thì lặng lẽ bước đi, như tách mình ra khỏi khoảnh khắc yên bình ấy, rời xa nơi từng là khởi đầu của một cuộc sống mới. Mỗi bước chân mang theo một nỗi xúc động khó gọi thành tên một sự bỡ ngỡ, một chút tiếc nuối, và cả một khát vọng sâu kín được hiểu rõ hơn về cái thế giới mà cậu từng chỉ biết qua con số và dòng lệnh. Ánh nắng vàng mỏng như tơ rơi lên vai cậu, nhẹ đến nỗi cậu không biết đó là ánh sáng… hay là hồi ức.
Titan Speakerman [Quin]
* Không khí trong lành hơn trước kia thật * // hít thở //
Titan Speakerman [Quin]
* Thế giới hòa bình đẹp như chính những linh hồn đã bỏ đi *
Titan Speakerman [Quin]
Haizzz…
Cậu vừa bước đến rìa sân thì bỗng nghe thấy tiếng động cơ vang lên từ xa trầm, mạnh, và rõ ràng là của một chiếc xe không tầm thường. Âm thanh ấy mỗi lúc một gần, gằn lên như một con thú máy đang lao tới trong ánh nắng ban mai. Và rồi… tiếng phanh xe kéo dài, sắc gọn, dừng lại ngay trước cổng nhà.
Titan Speakerman [Quin]
Gì vậy ? // giật mình quay đầu lại //
Là một chiếc ô tô bóng loáng, nước sơn đen ánh kim phản chiếu cả bầu trời xanh nhạt, đứng lừng lững giữa con đường đất nhỏ, như một thứ gì đó không thuộc về nơi yên bình, quê mùa này. Cửa xe bật mở. Từ trong bước ra một người đàn ông trẻ tuổi, ăn mặc gọn gàng nhưng không quá phô trương, chỉ là ánh mắt và dáng đi lại toát ra khí chất mà cậu không thể nhầm l
Người đó đi ra nhìn từ trên xuống dưới rồi bật cười nhẹ.
Titan Cameraman-Gideon
Tưởng ngươi còn đang loay hoay học cách cầm đũa chứ // dựa người vào thành cửa xe //
Titan Speakerman [Quin]
Gì ? thích kiếm chuyện nữa à ?
Cái giọng này không thể nghe quen hơn được Dẫu đã thay hình đổi dạng, cậu nhận ra ngay. Là cậu ta, người bạn thân thiết nhất, người đồng hành trong vô số nhiệm vụ ở thế giới cũ. Kẻ duy nhất trong bọn máy có tâm trí ít nói và khó đoán có sức hút mọi nơi, chỉ luôn nghĩ xa bay với những gì vượt ngoài lập trình.
Titan Cameraman-Gideon
Đứng đó làm gì ?
Titan Cameraman-Gideon
Không lên xe ?
Titan Speakerman [Quin]
Biết rồi // đảo mắt //
Titan Cameraman-Gideon
Sáng sớm phải vui vẻ lên
Titan Cameraman-Gideon
Tức giận không tốt đâu // lắc lắc ngón tay //
Titan Speakerman [Quin]
Chuyện nhà ngươi chắc ?
Titan Cameraman-Gideon
Ta thích xen vô chuyện nhà ngươi vậy đó ?
Titan Cameraman-Gideon
Sao nào ? // cười khẩy//
Titan Speakerman [Quin]
Con m.ẹ mày!! Ý gì đây ?!!
Titan Speakerman [Quin]
Mày!-
Zina [Hệ thống]
Dừng dừng! Hai ngài dừng lại được rồi đó!!
Titan Cameraman-Gideon
Đâu ra vậy ?
Zina [Hệ thống]
Tôi phải biến ra đây để cản hai ngài lại nè, đừng có đ.ánh nhau nữa!!
Titan Speakerman [Quin]
Ra đây làm- // bị bịt miệng//
Titan Cameraman-Gideon
Để nó nói hết đã
Titan Cameraman-Gideon
Ngươi nói tiếp đi // bịt miệng cậu lại //
Zina [Hệ thống]
Chuyện là tôi định thông báo cái này, cấp trên bảo sẽ không bắt buộc nhưng khi đang bàn thì thấy hay ngài đang cãi nhau nên ngài ấy đã ra lệnh
Zina [Hệ thống]
Vì hai ngài bất đồng và khó hòa thuận nên theo chỉ tiêu của Hệ thống chủ sẽ đưa ra luật
Zina [Hệ thống]
Hai ngài sẽ phải ở cạnh nhau, phạm vi 3km nếu xa nhau quá phạm vị sẽ bị phát theo quy định đã đặt ra
Titan Speakerman [Quin]
B-buông ra coi!!.. // gạt tay anh ra //
Titan Cameraman-Gideon
Quy định kiểu gì vậy ??
Zina [Hệ thống]
Hệ thống chủ đã quyết, khó lòng thay đổi
Titan Speakerman [Quin]
Vãi cả c.ứt mày vừa nói gì cơ?! // kéo nó xuống //
Zina [Hệ thống]
Như đã nói ở trên
Zina [Hệ thống]
Ngài không thể cãi mệnh lệnh
Titan Cameraman-Gideon
Còn gì nữa không ? // tập trung lại để láy xe //
Titan Speakerman [Quin]
Gọi ra chỉ để thông báo cái tin ch.ết t.iệc đó thôi hả ?
Titan Cameraman-Gideon
Bớt lại đi Quin
Titan Speakerman [Quin]
Im lặng và quay lại láy xe của mày đi
Zina [Hệ thống]
Ngài cho hỏi ?
Titan Speakerman [Quin]
Ugh ta muốn hỏi
Titan Speakerman [Quin]
Tại sao cơ thể khác lạ quá vậy ?
Titan Speakerman [Quin]
Ngươi bảo không thay đổi gì mà
Zina [Hệ thống]
Có vẻ sau khi xuyên không đã có sự thay đổi của cốt truyện, trong truyện không có cập nhật nên không biết, ngài nói tôi mới để ý
Zina [Hệ thống]
Nhưng nhìn đẹp mà nhỉ ?
Titan Cameraman-Gideon
// liếc nhìn gương chiếu hậu trong xe //
Titan Cameraman-Gideon
Tạm ổn
Titan Speakerman [Quin]
Vậy là ở trong hình dạng con người thật sao ?
Zina [Hệ thống]
Vâng, ngài sẽ có cảm nhận, cảm xúc, trí tuệ, cơ thể y hệt như một con người thực thụ
Titan Cameraman-Gideon
Còn gì nữa không ?
Zina [Hệ thống]
Nếu cần giải đáp hoặc trợ giúp hãy gọi Zina, tôi sẽ đến
Titan Speakerman [Quin]
Rồi nói hết chưa ?
Titan Speakerman [Quin]
Xong rồi thì cút
Zina [Hệ thống]
Chừng nào có nhiệm vụ tôi sẽ báo sau, giờ hãy từ từ tập làm quen với mọi thứ nhé // biến mất //
Titan Speakerman [Quin]
Chậc! nhức hết cả đầu
Titan Speakerman [Quin]
Mà này ngươi đưa ta đi đâu vậy ?
Titan Cameraman-Gideon
Đi về nhà ta
Titan Cameraman-Gideon
Hiện tại ngươi sẽ phải ở chung nhà với ta
Titan Cameraman-Gideon
Chút về dọn đồ là kịp rồi đó
Titan Speakerman [Quin]
Mắc gì ta phải ở với ngươi // cau mày //
Titan Cameraman-Gideon
3km ?
Titan Speakerman [Quin]
Aisss…
T/g [Peo]
Sắp nghỉ hè ròi các bác ơi 🐒
T/g [Peo]
Nghỉ hè tới tôi sẽ chăm viết chap hơn nhé ☕️
Comments
Minh Vũ Võ(New)
ở tg cũ hai người bằng tuổi nhau đúng ko ạ?
2025-06-14
1
Halann
yeeee
2025-05-29
1