Chap 3: Cứu Nạn

———
Cậu ngồi im lặng trên chiếc ghế phụ của chiếc xe ô tô sang trọng, tay khẽ đặt lên đầu gối, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ. Con đường phố lớn trước mặt đông đúc xe cộ, nhưng không khí lại tràn ngập sự bình yên. Những chiếc xe ô tô, xe máy, và người đi bộ di chuyển nhịp nhàng, không vội vã, như thể mọi thứ đều đang ở đúng chỗ của mình.
Ánh sáng mặt trời buổi sáng chiếu rọi qua những tán cây xanh mướt, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên mặt đường. Anh ngồi bên cạnh, tay vẫn giữ vô lăng, ánh mắt tập trung vào con đường phía trước. Cậu không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát mọi thứ qua khung cửa kính. Cảm giác như mọi thứ đều đang diễn ra một cách tự nhiên, như thể cậu đã thuộc về nơi này từ lâu.
Không gian trong xe ấm áp, ánh sáng mặt trời xuyên qua cửa kính, chiếu lên làn da cậu một màu vàng nhạt. Mùi thơm nhẹ của cà phê từ quán ven đường thoảng vào, khiến cậu cảm thấy thư thái. Cậu khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, để cảm nhận trọn vẹn khoảnh khắc này.
Titan Cameraman-Gideon
Titan Cameraman-Gideon
// khẽ liếc nhìn //
Titan Cameraman-Gideon
Titan Cameraman-Gideon
Yên bình nhỉ ?.. // bỗng cất lời //
Titan Speakerman [Quin]
Titan Speakerman [Quin]
Ừ…// trầm tư //
Titan Speakerman [Quin]
Titan Speakerman [Quin]
Lâu lắm rồi mới thấy được nó..// ngã người về sau //
Anh và cậu ngồi trong xe, không gian im lặng chỉ còn tiếng quạt gió đều đều vang lên. Cậu nghiêng người, tựa nhẹ vào thành ghế phụ, mắt khép hờ, vẻ mặt lặng lẽ như đang chìm vào một dòng suy nghĩ sâu xa.
Titan Cameraman-Gideon
Titan Cameraman-Gideon
// Lái xe nhưng lâu lâu vẫn nhìn sang cậu //
Ánh sáng từ ngoài hắt vào qua cửa kính, lấp lánh trên hàng mi khẽ rung của cậu. Anh liếc nhìn, nhưng không nói gì, chỉ im lặng để khoảng lặng ấy trôi đi, như tôn trọng những điều cậu đang giữ trong lòng. Không gian giữa họ không hề nặng nề, mà bình yên, như một khoảnh khắc hiếm hoi giữa dòng đời vội vã.
…..
Titan Cameraman-Gideon
Titan Cameraman-Gideon
Ngươi có thấy giống ta không ?
Titan Cameraman-Gideon
Titan Cameraman-Gideon
Ở đây khác với thế giới của chúng ta, mọi thứ dường như là thật
Titan Cameraman-Gideon
Titan Cameraman-Gideon
Đây giống như một thế giới ảo, nó thực thực, ảo ảo
Titan Speakerman [Quin]
Titan Speakerman [Quin]
Không biết nữa
Titan Cameraman-Gideon
Titan Cameraman-Gideon
Cốt truyện tự chạy như thế sẽ khó đoán được tình tiết phía sau, càng khó đối phó với những tai nạn
Titan Speakerman [Quin]
Titan Speakerman [Quin]
Coi bộ game này cũng không dễ // cười khẽ //
Titan Cameraman-Gideon
Titan Cameraman-Gideon
Mà ta hỏi này
Titan Cameraman-Gideon
Titan Cameraman-Gideon
Lúc ngươi chết ngươi có biết chuyện gì xảy ra của phe đồng minh không ?
Titan Speakerman [Quin]
Titan Speakerman [Quin]
Thời gian sẽ quên lãng tất cả, không ai có thể khiến nó dừng lại, kể cả khi cố hết sức
Titan Cameraman-Gideon
Titan Cameraman-Gideon
Coi như đây là phép màu đi
Chiếc xe lắc lư nhẹ, âm thanh bánh xe nghiến trên đường đá phát ra đều đều, làm nền cho cuộc trò chuyện vang vang trong xe
Titan Speakerman [Quin]
Titan Speakerman [Quin]
Chúng ta đang đi đâu vậy?
Titan Cameraman-Gideon
Titan Cameraman-Gideon
Đến nhà ta theo lời hệ thống
Cậu gật đầu cho lời thông báo một cách bâng quơ, mắt vẫn dán vào khung cảnh bên ngoài cửa kính. Thành phố này dù quen mà lạ, kiến trúc như thể một bản pha trộn kỳ lạ giữa hiện đại
Chiếc xe vừa rời khỏi con đường, lăn bánh vào khu trung tâm thành phố thì điện thoại anh đổ chuông. Anh liếc nhìn màn hình, một dòng chữ
“Khẩn – Hội đồng cổ đông” hiện lên cùng tên trợ lý.
Titan Cameraman-Gideon
Titan Cameraman-Gideon
Tôi nghe // khẽ nhíu mày, bật loa ngoài //
Nhân vật phụ
Nhân vật phụ
Trợ lý: Chủ tịch!!, có biến. Họp khẩn, toàn bộ cổ đông đều đã vào phòng chờ. Vấn đề liên quan đến quyền điều hành hệ thống máy tính phân tích liên kết có người cố truy cập trái phép ăn cắp thông tin tư liệu mật quan trọng của công ty!
Titan Cameraman-Gideon
Titan Cameraman-Gideon
Được rồi cúp máy đi ta sẽ đến giải quyết nhanh.
Titan Speakerman [Quin]
Titan Speakerman [Quin]
Chuyện gì vậy ? // ngồi dậy quay sang, ánh mắt đầy nghi hoặc //
Titan Cameraman-Gideon
Titan Cameraman-Gideon
Ta phải đến công ty. Không kịp về nhà. // nhanh chóng rẽ xe, đổi hướng //
Titan Speakerman [Quin]
Titan Speakerman [Quin]
Ta đi cùng với ngươi. // bất mãn vì quy định của Hệ thống nên phải đi theo //
Titan Cameraman-Gideon
Titan Cameraman-Gideon
Ừ.
Chỉ sau mười phút, chiếc xe dừng lại trước một tòa nhà kính cao vút biểu tượng của tập đoàn Antrix Corp, một cái tên mà cậu chưa từng nghe đến ở thế giới cũ, nhưng ở đây, nó giống như một thế lực.
Bảo vệ lập tức cúi chào khi anh bước vào. Cậu theo sát phía sau, cảm giác như mình vừa đi lạc vào nói không thuộc về mình, không ai hỏi cậu là ai họ chỉ nhìn cậu không nói gì
Titan Cameraman-Gideon
Titan Cameraman-Gideon
Ngươi ở dưới sân ngồi chờ ở băng ghế đá đi, ta vô trong đấy một lát chút ta sẽ quay lại // cúi xuống nói nhỏ cho mình cậu nghe thấy //
Nhưng ngay khi cậu định gật đầu, anh bất ngờ cúi xuống, ghé sát tai cậu, thì thầm đủ cho một mình cậu nghe thấy
Titan Cameraman-Gideon
Titan Cameraman-Gideon
Nếu có chuyện gì lạ xảy ra… hãy gọi cho ta
Nói xong, anh đứng thẳng dậy, quay người rảo bước vào toà nhà. Dáng anh nhanh gọn, dứt khoát như thể luôn sẵn sàng cho mọi biến cố.
Titan Speakerman [Quin]
Titan Speakerman [Quin]
* Mình ghét chờ đợi *
Cậu ngồi xuống băng ghế đá dưới bóng một tán cây lớn. Trời bắt đầu nóng lên, ánh nắng đổ qua kẽ lá, in bóng lung linh lên mặt đất lát đá xám. Xung quanh yên tĩnh đến lạ quá, yên tĩnh cho một công ty lớn
Cậu đưa tay chạm vào điện thoại của mình vẫn không có sóng, từ lúc xuyên qua công nghệ nhìn như hiện đại, nhưng tất cả đều lạ lẫm với cậu, đây là những thiết bị bản gốc chính sau này của thiết bị liên lạc thế giới cũ
Titan Speakerman [Quin]
Titan Speakerman [Quin]
* Chán chết * // ngồi vắt chéo chân nhìn trời //
Một cơn gió nhẹ lướt qua. Trong làn gió, cậu bỗng nghe thấy một âm thanh nhỏ như tiếng kim loại va chạm rất khẽ.
Leng keng…*
Titan Speakerman [Quin]
Titan Speakerman [Quin]
// Cậu quay đầu lại, ánh mắt vô thức quét qua các tầng lầu đối diện //
Trên tầng cao một ban công nhỏ bằng sắt, chênh vênh giữa hai toà nhà một bé gái đang bám chặt vào lan can, hai chân lơ lửng giữa không trung
Cô bé không la hét. Gương mặt nhỏ xíu tái nhợt, chỉ có đôi mắt hoảng sợ nhìn xuống khoảng không bên dưới.
Titan Speakerman [Quin]
Titan Speakerman [Quin]
// đứng bật dậy kinh ngạc //
Khoảng cách từ vị trí cậu tới tòa nhà đó không xa, nhưng lối vào bị khóa bằng hệ thống quét thẻ. Cậu chạy nhanh về phía cửa, tay siết nắm cửa sắt khóa.
Titan Speakerman [Quin]
Titan Speakerman [Quin]
“ Hệ thống!! “
Zina [Hệ thống]
Zina [Hệ thống]
“Khẩn cấp!! Hệ thống xin nghe!!!”
Zina [Hệ thống]
Zina [Hệ thống]
“Kích hoạt quyền can thiệp khẩn cấp mở khóa truy cập tầng địa phương ?”
Titan Speakerman [Quin]
Titan Speakerman [Quin]
“Đồng ý!”
Zina [Hệ thống]
Zina [Hệ thống]
“Chấp nhận yêu cầu thành công của kí chủ!”
Tách!*
Titan Speakerman [Quin]
Titan Speakerman [Quin]
// chạy lại bấm nhanh vào bảng điều khiển //
Cậu phóng nhanh vào thang máy, tay đập liên tục vào nút tầng 15 nơi bé gái đang bám trụ từng chút một trên lan can rỉ sét. Thang máy chạy, mỗi giây trôi qua như dài vô tận.
Titan Speakerman [Quin]
Titan Speakerman [Quin]
// lao ra hành lang men theo lối dẫn ra ban công cuối hành lang //
Cánh cửa nhỏ dẫn ra ngoài chỉ khép hờ. Gió mạnh hơn. Cậu nhìn thấy cô bé một tay đã tuột khỏi thanh sắt.
Titan Speakerman [Quin]
Titan Speakerman [Quin]
Đừng sợ!
Titan Speakerman [Quin]
Titan Speakerman [Quin]
Đừng nhìn xuống, nhìn anh này!
Đôi mắt nhỏ mở to, ầng ậc nước. Nhưng khi bắt gặp ánh mắt cậu bình tĩnh và kiên định cô bé như tìm được chút hy vọng cuối cùng.
Cậu bò sát tới mép ban công, cẩn trọng từng bước. Một tay bám chắc vào khung sắt, tay còn lại vươn ra.
Titan Speakerman [Quin]
Titan Speakerman [Quin]
Đưa tay cho anh!
Cô bé run rẩy, ngón tay dần tuột khỏi thanh sắt. Trong khoảnh khắc đó cậu chộp được tay cô bé, kéo mạnh về phía mình. Cả hai ngã nhào xuống nền xi măng lạnh toát.
Titan Speakerman [Quin]
Titan Speakerman [Quin]
// bế cô lên //
Cậu bế bé gái trong tay ánh mắt đầy khó hiểu nhìn bé gái trong lòng mình. Bé gái ấy vẫn còn sốc lắm nhưng hơi thở đã ổn định hơn.
Đột nhiên, anh từ đâu chạy lại, hình như đã họp xong, khuôn mặt anh đầy vẻ lo lắng nhìn cậu
Titan Cameraman-Gideon
Titan Cameraman-Gideon
Này Quin ngươi làm gì vậy ? // xem tình hình //
Titan Speakerman [Quin]
Titan Speakerman [Quin]
Ta cứu cô bé này. Cô ấy cần giúp đỡ.
Titan Cameraman-Gideon
Titan Cameraman-Gideon
Được rồi mang đến cảnh sát đi báo với người nhà vào nhận con // thở dài đỡ cậu đứng lên //
Titan Speakerman [Quin]
Titan Speakerman [Quin]
// Đi đến sở cảnh sát gần đấy //
Titan Cameraman-Gideon
Titan Cameraman-Gideon
// Theo sau cậu //
..
——————
End tại 1441 chữ
T/g [Peo]
T/g [Peo]
:D
T/g [Peo]
T/g [Peo]
Viết nhiều dữ vậy nhỉ 🤡
T/g [Peo]
T/g [Peo]
Đăng vội để sạt pin đây
T/g [Peo]
T/g [Peo]
Bái baiiiii
Hot

Comments

titan tv woman>^<

titan tv woman>^<

tại sao lại biết được đó là tầng 15

2025-06-04

1

Toàn bộ
Chapter

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play