Hoắc Tổng Chân Đạp Đất...Đầu Đội Vợ
Vào một đêm mưa gió bão bùng, trong căn biệt thự nọ, tiếng khóc thảm thiết của bé gái vang vọng khiến ai nghe thấy cũng đau xé lòng.
- "Mẹ ơi....mẹ đừng chết, mở mắt ra nhìn Nguyệt nhi đi....mẹ ơi.....mẹ đừng bỏ Nguyệt nhi mà....con sợ lắm....mẹ ơi"
Người phụ nữ nằm dưới sàn lạnh lẽo kia là Mộc Tô Giao, đại tiểu thư Mộc gia, còn đứa bé đang quỳ gối khóc lóc kế bên là Lý Thu Nguyệt con gái của Mộc Tô Giao và Lý Chính Đức, thiên kim đại tiểu thư Mộc gia, năm nay chỉ mới tám tuổi.
- "Thôi được rồi, Nguyệt nhi con đừng khóc nữa, mẹ con dù sao cũng đã đi rồi, đứng lên đi con, ngồi dưới đất lạnh lắm!"
Người đàn ông vừa cất lời là Lý Chính Đức, ba của Lý Thu Nguyệt.
- "Ba ơi...mẹ bỏ Nguyệt nhi rồi....mẹ không cần con nữa....ba ơi"
Ông ta xót xa ôm con gái vào lòng dỗ dành.
- "Nguyệt nhi ngoan, đừng khóc. Mẹ không bỏ con, con có muốn gặp mẹ không?"
Đứa bé gái nghe ba mình nói vậy thì ngừng khóc, ngước khuôn mặt đầm đìa nước mắt, đáng thương lên, trong mắt cô bé lóe lên một tia hi vọng.
- "Thật không ba, muốn....muốn....Nguyệt nhi muốn gặp mẹ"
Nhìn đôi mắt long lanh nước của con gái, Lý Chính Đức nở nụ cười hiền từ.
- "Thật mà con gái, ba có cách cho con gặp mẹ. Con có muốn không?"
- "Muốn...muốn, con muốn gặp mẹ"
Bỗng chốc, gương mặt Lý Chính Đức trở nên ác độc, nở nụ cười nham hiểm. Rút con dao từ phía sau lưng ra hướng thẳng vào tim cô bé mà đâm xuống, ông ta cười mang rợn, đáy mắt lóe lên tia sát khí.
- "Vậy thì mày hãy chết theo con mẹ của mày đi, xuống dưới đó là hai mẹ con mày có thể gặp nhau rồi...haha...."
[....]
Ánh nắng ban mai chiếu xuống làm lấp lánh những giọt sương đang còn động trên từng chiếc lá. Trên chiếc giường rộng lớn, xa hoa, một cô gái đang ngủ nhưng nước mắt cứ tuôn ra và không ngừng gọi.
- "Mẹ...mẹ...đừng bỏ con...mẹ ơi"
Giật mình bừng tỉnh, trên gương mặt xinh đẹp nhưng lạnh lùng ấy vẫn vương lại những giọt nước mắt chưa khô, hóa ra lại là mơ. Giấc mơ đáng sợ đó đã theo cô trong suốt mười hai năm trời.
Nhìn qua đồng hồ đã hơn sáu giờ sáng, cô ngồi dậy lấy hộp thuốc lá ở tủ đầu giường mở ra châm một điếu rồi bước xuống giường đi đến mở cửa ban công, tiến thẳng ra ngoài, ánh mắt không tiêu cự nhìn về xa xăm.
Một cô gái có dáng người nhỏ nhắn, chỉ cao 1m67 nhưng gương mặt vô cùng xinh đẹp, với đôi mắt to tròn, long lanh, chiếc mũi cao cùng đôi môi màu hồng nhạt, mái tóc đen dài xõa ngang lưng càng tôn lên làn da trắng hồng của cô.
Cô đứng đó, hòa mình vào không khí sớm mai và làn khói thuốc lá mờ ảo tạo nên một bức tranh rất đẹp nhưng cô đơn.
Bỗng, bên ngoài truyền vào tiếng gõ cửa kéo người con gái ấy về thực tại. Nhanh chóng dập tắt điếu thuốc còn dang dở trên tay, cô vẫn đứng đó không quay người, chỉ lên tiếng.
- "Mời vào!"
- "Con gái!"
Nghe tiếng gọi cô quay lại. Một người phụ nữ trung niên, cả người toát ra vẻ quý phái đang từng bước tiến đến.
- "Mẹ"
- "Tiểu Ninh, con lại hút thuốc sao?"
Vì không muốn bà lo lắng, cô khẽ lắc đầu, đáp.
- "Không có, mẹ"
- "Con đừng hòng qua mặt được mẹ"
Bà là Tiêu Y Liễu, mẹ nuôi của Giang Y Ninh tuy đã có tuổi nhưng bà vẫn còn rất xinh đẹp, tao nhã với nụ cười hiền dịu.
Cô mím môi, không đáp chỉ đứng đó với gương mặt lạnh lùng, đôi mắt long lanh pha lẫn chút đau buồn hướng thẳng về phía trước.
Liễu Y Ninh thở dài, đau lòng nhìn con gái.
- "Thôi được rồi, ba và anh hai đang đợi con ở dưới nhà cùng ăn sáng. Con chuẩn bị đi, mẹ xuống trước"
Cô khẽ gật đầu.
- "Vâng mẹ"
Thật ra cô cũng không hay hút thuốc, chỉ khi nào gặp chuyện buồn thì mới hút một điếu. Như vậy mới khiến tâm trạng bình tĩnh lại đôi chút.
Quay vào phòng tắm, vệ sinh cá nhân rồi mới bước xuống nhà, đi thẳng đến bàn ăn.
Trên bàn, đã có ba người đang chờ sẵn, cô bước đến ngồi vào vị trí của mình.
- "Ba, mẹ, anh hai. Chào buổi sáng!"
- "Chào buổi sáng em gái"
Anh hai cô–Giang Tư Niên, bang chủ bang Ninh Y chuyên buôn bán vũ khí, hoạt động trong thế giới ngầm, tuy chỉ mới hai mươi lăm tuổi nhưng anh ta đã là bang chủ khét tiếng được mọi người kính trọng.
Cũng là một tên cuồng em gái, nghe tên bang hội đủ biết hắn cuồng em gái đến mức nào.
Cả bàn ăn im lặng, không ai nói với câu chữ nào. Bỗng, người đàn ông ngồi ở vị trí chủ tọa lên tiếng.
- "Tiểu Ninh, đã mười hai năm rồi mà con vẫn chưa buông bỏ được quá khứ sao?"
Người đàn ông ấy là Giang Tư Nam ba của Giang Tư Niên, cũng là ba nuôi cô. Chủ tịch tập đoàn Giang thị, cũng là ông trùm buôn kim cương, đá quý lớn nhất cả nước.
Cô dừng động tác, ánh mắt sâu thẳm, đen láy lóe lên tia kiên định.
- "Tuy năm đó cảnh sát đã giám định là tự vẫn nhưng con vẫn thấy cái chết của mẹ còn có uẩn khúc, con muốn tìm lại sự thật để cho bà ra đi thanh thản"
Updated 76 Episodes
Comments
Khánh Nguyên Trần
.
2026-02-23
0
Nguyễn Thị Thủy Tiên
♥️
2025-09-13
0
Châu Nguyễn
.
2025-08-14
0