Chương 2

🌊 🩸 🌘
...
Cánh cửa phòng Chaeyoung bị đẩy mạnh, một tiếng ‘rầm’ khô khốc vang lên giữa đêm đông.
Chaeyoung bị xô mạnh vào trong căn phòng nhỏ tăm tối của mình.
Cánh tay nàng ê ẩm vì bị kéo suốt đoạn đường, đôi chân trần tím tái vì giá lạnh.
Chưa kịp đứng vững, một cái tát như trời giáng bất ngờ giáng xuống mặt nàng.
Gương mặt nàng lệch sang một bên, mái tóc ướt rũ xuống che khuất nửa khuôn mặt.
Park Areum
Park Areum
Ai cho mày ra ngoài hả?!
Park Areum
Park Areum
Tao đã nói thế nào rồi.
Park Areum
Park Areum
*bước tới, nắm lấy cổ tay nàng siết chặt*
Park Areum
Park Areum
Tao đã dặn là không được bước ra khỏi phòng nửa bước!
Park Areum
Park Areum
Mày không nghe được tiếng người, hay điếc rồi?!
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
*cúi đầu, giọng lí nhí* Con… chỉ định xuống bếp lấy chút đồ ăn…
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Con đói.
Park Areum
Park Areum
Đói?! *cười khẩy*
Park Areum
Park Areum
Mày nghĩ mày là ai mà đòi ăn lúc cả nhà đang tiếp khách hả?
Park Areum
Park Areum
Hay mày cố tình muốn ra ngoài, để thiên hạ nhìn thấy bộ dạng rẻ rách của mày, rồi tưởng là người nhà Park gia này?!
Bà giơ tay định tát thêm lần nữa, nhưng Chaeyoung theo phản xạ cúi đầu né tránh.
Không trúng, bà Areum càng thêm tức giận, liền vơ lấy chiếc móc áo gần đó.
Park Areum
Park Areum
Mày muốn làm xấu mặt tao trước cả Manoban gia đúng không?!
Park Areum
Park Areum
Muốn tao bị người ta cười vào mặt vì nuôi một đứa con rơi như mày à?!
Vút!
Chiếc móc áo quất mạnh vào vai Chaeyoung, để lại một vết hằn đỏ thẫm trên làn da trắng xanh.
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
*cắn răng chịu đựng*
Park Areum
Park Areum
Tao nuôi mày là đã quá nhân từ rồi.
Park Areum
Park Areum
Mày nghe cho rõ đây, Chaeyoung.
Park Areum
Park Areum
Mày không phải người của cái nhà này.
Park Areum
Park Areum
Mày chỉ là gánh nặng, là bằng chứng nhơ nhuốc mà ba mày để lại.
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
*im lặng*
Park Areum
Park Areum
*nhìn nàng khinh bỉ*
Park Areum
Park Areum
Tao không muốn thấy mày ló mặt ra ngoài cho đến khi tiệc kết thúc.
Park Areum
Park Areum
Và từ giờ, đừng mơ có phần ăn riêng.
Park Areum
Park Areum
Mày nên học cách quen với việc đói đi là vừa. *xoay người rời đi*
Cánh cửa vừa đóng lại, Chaeyoung như trút hết sức lực, đầu gối nàng mềm nhũn rồi ngã quỵ xuống nền nhà.
Chiếc áo ướt sũng bám chặt vào người khiến cơ thể nàng run lên bần bật.
Vai nàng rát buốt, cánh tay sưng tấy vì những cú đánh vừa rồi.
Nhưng Chaeyoung không kêu, không khóc bởi đau đớn thể xác từ lâu đã trở thành một phần trong nhịp sống của nàng, như việc phải thở, phải tồn tại.
Nàng đưa tay ôm lấy bụng, một lần nữa lại nghe rõ tiếng réo âm ỉ vang lên.
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Làm sao đây… mai có được ăn không…?
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Hay là lại… như hôm nay…
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Chỉ là chút đồ ăn thôi… mình đâu định ra ngoài lâu đâu…
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Cũng quen rồi mà… nhưng đói sao chịu được chứ?
Nàng khẽ nhắm mắt lại, cố gắng điều hòa hơi thở, nhưng từng cơn đau vẫn nhói lên từ những chỗ bị đánh, trộn lẫn cái lạnh ngấm vào tận xương.
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Nếu mai… nếu mai vẫn chưa có cơm… chỉ cần một cốc nước ấm thôi cũng được… *cười nhạt*
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Không cần ai thương cũng được… chỉ cần được ăn một chút thôi… là đủ rồi…
Căn phòng chìm vào im lặng.
Chỉ còn tiếng gió rít khe khẽ bên khung cửa sổ nhỏ, và bóng dáng co ro của một cô gái đang run lên giữa màn đêm.
Lúc này, tại biệt thự Manoban.
NovelToon
Lisa ngồi trên giường, ánh mắt vẫn đăm đăm nhìn ra ngoài cửa sổ.
Hình ảnh cô gái ấy với mái tóc ướt sũng, khuôn mặt tái nhợt, và đôi mắt buồn đến khó tả cứ mãi quanh quẩn trong tâm trí cô.
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Cô ấy… là ai chứ?
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Tại sao lại bị lôi đi như vậy?
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Tại sao… mình lại thấy có gì đó sai sai?
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Tại sao mình lại thấy… đau lòng đến vậy?
Lisa cứ ngồi đó, rồi tự đặt ra cho mình nhiều câu hỏi trong đầu mà cô vẫn chưa thể giải đáp được.
Thứ duy nhất cô kịp thấy từ cô gái ấy là ánh mắt, một ánh mắt như khẩn cầu, như muốn níu lấy một chút hy vọng, trước khi bị kéo đi trong im lặng.
Son Yejin - mẹ cô
Son Yejin - mẹ cô
*bước vào, nhẹ nhàng đóng cửa lại*
Son Yejin - mẹ cô
Son Yejin - mẹ cô
Lisa, trễ thế rồi mà con còn chưa ngủ à?
Son Yejin - mẹ cô
Son Yejin - mẹ cô
Mai còn phải đến trường nữa đó.
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
*giật mình, vội quay lại* Con không ngủ được
Son Yejin - mẹ cô
Son Yejin - mẹ cô
*ngồi xuống mép giường* Sao vậy? Có chuyện gì à?
Son Yejin - mẹ cô
Son Yejin - mẹ cô
Hay vì hôm nay bị rơi xuống hồ nên giờ vẫn còn sợ?
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
*chần chừ một lúc, rồi ngước lên* Mẹ ơi, Park gia… có mấy người con gái ạ?
Son Yejin - mẹ cô
Son Yejin - mẹ cô
*hơi ngạc nhiên* Chỉ có một thôi.
Son Yejin - mẹ cô
Son Yejin - mẹ cô
Là Park Nari, con cũng biết rồi mà.
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Không còn ai khác thật hả mẹ?
Son Yejin - mẹ cô
Son Yejin - mẹ cô
Không có ai khác cả. Sao con hỏi vậy?
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
*lắc đầu* Không có gì đâu ạ.
Hyun-bin Manoban - ba cô
Hyun-bin Manoban - ba cô
*nói vọng vào* Yejin à, đi ngủ thôi nào.
Son Yejin - mẹ cô
Son Yejin - mẹ cô
*đứng dậy, vừa quay ra cửa không quên dặn con* Ngủ sớm đi nha con.
Son Yejin - mẹ cô
Son Yejin - mẹ cô
Nghĩ nhiều quá không tốt đâu.
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
*gật đầu nhẹ* Vâng ạ.
Cánh cửa vừa khép lại, căn phòng trở về với sự yên tĩnh tuyệt đối.
Lisa vẫn chưa nằm xuống.
Không biết vì sao, Lisa cảm thấy mình không thể làm ngơ được.
Cô bắt đầu lục lấy một quyển sổ nhỏ và ghi lại mọi chi tiết mà cô nhớ được về cô gái đó.
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
“Tóc dài… gầy gò… đôi mắt to, buồn… không mặc đồng phục giúp việc…”
Cô viết, từng nét chữ cẩn thận như thể sợ bỏ sót bất kỳ manh mối nào.
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
“Park gia… chỉ có một người con gái"
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
“Nếu là người ngoài… sao lại bị kéo đi như thế?”
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
“Thật khó hiểu.” *chống cằm suy nghĩ*
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
*khép cuốn sổ lại* Đi ngủ nào, Lisa.
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Chỉ là một cô gái thôi mà, mai rồi cũng sẽ quên.
🌊 Dòng nước mang đến sự hồi sinh và trừng phạt, 🩸 nhưng chẳng xóa được nỗi đau, 🌘 và bóng tối giữ hộ những điều chưa rõ.
Kết thúc chương 2
Hot

Comments

Ly Phùng

Ly Phùng

bà có tin t cho bà từ đầu vàng sang đầu hói ko

2025-08-27

2

Xoài🥭💦

Xoài🥭💦

ê thấy fic này nhìn bả tội quá v🥺

2025-08-28

2

🐥🐿🥀

🐥🐿🥀

tên độc đáo ta bắt suy nghĩ nữa thông mênhhh

2025-08-12

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93
94 Chương 94
95 Chương 95
96 Chương 96
97 Chương 97
98 Chương 98
99 Chương 99
100 Chương 100
101 MÓN QUÀ SỐ 101
Chapter

Updated 101 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
MÓN QUÀ SỐ 101

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play