chương 2: xuyên qua

15 năm trước

- Thái tử gia, cậu về rồi. Lão phu nhân đã đợi cậu lâu lắm rồi.

- Cái gì, bà nội về nước từ khi nào? sao không gọi điện báo với tôi một tiếng?

- Là hồi sáng thưa cậu.

Lăng Hiên vừa từ công ty về thì quản gia cùng các người hầu ra chào đón cậu trở về. Họ đứng xếp hàng hai bên trông rất long trọng, đứng đầu ở giữa là quản gia của cậu. Vì cậu là tổng tài của công ty Lăng thị cũng như là công ty đứng hàng đầu thế giới trên nhiều lĩnh vực. Cậu là người giàu nhất thế giới nên được gọi là thái tử gia đã là khiêm tốn lắm rồi.

Quản gia vừa thông báo về việc lão phu nhân trở về thì cậu đã không để ý gì đến họ mà lao thẳng vào nhà. Đã 3 năm rồi cậu chưa được gặp bà nội của mình, đối với cậu bà nội là người thân duy nhất của cậu vì cha mẹ cậu vì tai nạn mà mất năm cậu lên 10 tuổi. Từ nhỏ đã được huấn luyện để trở thành người thừa kế của tập đoàn Lăng thị nên cậu rất lạnh lùng, không thích tiếp xúc với người khác đặc biệt là phụ nữ. Không hiểu vì sao cậu lại có phản ứng bài xích mãnh liệt đối với phụ nữ, chỉ cần gần họ 1 chút xíu thôi là cậu đã cảm thấy buồn nôn rồi.

Nhưng cậu lại không có phản ứng như vậy với bà của cậu vì bà đã chăm sóc cậu từ lúc cậu còn bé cho đến bây giờ. Bà đã là điểm tựa duy nhất, người thân duy nhất, người mà cậu yêu thương, kính trọng nhất từ trước đến giờ.

- Bà nộiiii..

Cậu từ ngoài cửa lao vào bất chấp ánh nhìn của mọi người mà hét um lên gọi bà. Đối với những người làm việc lâu năm ở đây đã quá quen với hành động này của cậu. Chỉ cần nhìn thấy bà thì cậu cứ như là 1 đứa trẻ lâu rồi không có ấm áp mà lao về phía tia ấm áp đó mà cầu được ôm ủ ấm. Cậu lao sang ôm trầm lấy bà của mình mà dụi dụi mặt vào ngực bà. Đã 3 năm rồi cậu không được cảm nhận sự ấm áp của bà mình. Trước mặt người khác cậu như một tảng băng đi động biết đi biết nói thôi, khiến ai thấy cậu cũng phải khiếp sợ mà không giám ngẩng mặt nhìn cậu. Cậu mặc dù là 1 soái ca có 1 không 2, Còn là 1 tổng tài bá đạo giàu nhất thế giới khiến cô gái nào cũng phải ao ước, chỉ là ao ước thôi cũng được 1 lần được nói chuyện cùng cậu. Nhưng giấc mộng mãi chỉ là mộng, cậu dị ứng với phụ nữ còn rất ghét phụ nữ nữa nên không ai dám lại gần cậu. Lại gần thì không chết cũng bị cậu cho người vứt đi châu Phi hay đảo hoang nào đó cho tự sinh tự diệt.( nghe cứ như nào nào ý)

- Thôi nào, 25 tuổi rồi mà còn như 1 đứa trẻ vậy!

Bà cất lên cái chất giọng dịu dàng cũng như đã biến chất vì tuổi già. Nhưng nó vẫn rất ấm áp như ngày nào. Mặc dù bà đã khá già nhưng nụ cười của bà như tràn đầy sự tươi trẻ cũng như có mùa xuân trong đó. Bà vuốt mái tóc đen ngắn của cậu xoa xoa đầu và dần đẩy cậu ra.

- A Hiên, cháu đi làm cũng mệt rồi. mau lên phòng đi tắm đi để ăn cơm không có đói.

- Vâng, bà đợi con 1 lúc. Con xong ngay.

Khi thấy cậu đã đi về phòng của mình thì bà thở dài ra 1 hơi rồi nói.

- Đứa trẻ này, 3 năm rồi mà chả cao được mét nào, vẫn m83, người vẫn nhỏ nhắn như thế.

Sau khi xong thì cậu cùng bà dùng cơm. Hôm nay không khí ấm hơn mọi hôm vì có bà. Mọi hôm chỉ có 1 mình cậu dùng cơm với lại căn biệt thự cũng rộng lại lạnh lẽo vô cùng. Mặc dù người hầu cũng làm nhưng đến tối cậu cho họ về hết chỉ còn mỗi mình quản gia ở lại với cậu. vì trong đám người hầu có con gái nên cậu sợ đêm khuya họ lẻn vào phòng leo lên giường cậu thì chết.

Hôm nay cậu ăn nhiều hơn mọi hôm, cười và nói cũng nhiều hơn mọi hôm. Kì thực là thường ngày cậu cũng chẳng cười lại chẳng nói quá 3 câu.

Sau khi ăn cơm xong thì 2 bà cháu lại ngồi nói chuyện cùng nhau. Thật ra cậu cũng không biết nói gì cho cam nên chỉ hỏi thăm sức khỏe của bà và sống ở nước ngoài có tốt không. Đang nói chuyện thì bà lấy từ đâu ra 1 cái hộp gỗ nói là quà cho cậu. Cậu thì vui đến nỗi biểu hiện ra cả mặt luôn rồi, chỉ cần là quà của bà thì cậu đều nhận.

Mở hộp gỗ ra thì trong đó là 1 miếng ngọc bội màu xanh nhạt rất đẹp. Nó có hình trăng khuyết rất đẹp và còn như đang tỏa sáng. Không hiểu sao khi nhìn thấy nó thì cậu đờ người ra 1 lúc, hình như cậu nhìn thấy nó ở đâu rồi. Sau cậu không nhìn nữa mà vẫn vui vẻ nhận lấy. Có thể là cậu nhìn thấy mấy cái thứ giống như này ở trên tivi hay mấy buổi bán đấu giá chẳng hạn.

- Bà ơi, cái này bà mua đâu vậy? trông rất đẹp.

- Cái này bà không mua? Nó là từ tổ tiên chúng ta truyền lại từ hàng ngàn năm nay rồi.

- Nó đã đi theo bà mấy trăm năm rồi, bà luôn cất nó cho đến một ngày tìm được chủ nhân đời kế tiếp.

- Bà ơi, bà nói gì con nghe không hiểu? Cái gì mà mấy trăm năm, lại cái gì mà đời kế tiếp?

- Suốt 500 năm, cuối cùng cũng có thể đi rồi. Ta đã đợi ngày này lâu lắm rồi.

Bà nói câu này cứ như đang độc thoại nội tâm vậy. khiến chi Lăng Hiên nghe mà không hiểu gì cả. Cậu chỉ nhíu mày nhưng không nói.

- Hiện giờ thời cơ cuối cùng cũng đến rồi. Lăng Hiên à, con phải đi thôi.

Cậu rất ngạc nhiên vì lời nói này của bà. Bà không bao giờ gọi cả tên của cậu cả, cho dù có lúc bà cũng tức giận nhưng bà không bao giờ làm thế cả. Ấy vậy mà giờ đây khi bà từ nước ngoài về lại nói mấy câu khó hiểu cũng như nói với cậu gì đó mà cậu thì chẳng hiểu mô tê gì.

- Lăng Hiên, khi đến đó ,việc gì cũng phải cẩn trọng từng li từng tí. Không được xem thường cũng như dại dột làm bất cứ việc gì. Sẽ khổ lắm đấy.

- Bà nói cái gì thế? Đi đâu cơ? con làm gì có chuyến công tác nào đâu? con sẽ ở đây với bà mà.

Lăng Hiên bắt đầu cảm thấy không đúng lắm. Cậu nhìn bà chằm chằm với vẻ mặt nghi ngờ đủ điều. Nhưng ánh mắt của bà không nhìn cậu, bà nhìn ra nơi nào đó rất xa rất xa mà chỉ mình bà nhìn thấy được thôi.

- Hazz... ý trời khó trái.

Bà thở dài 1 hơi rồi nói. Ngay sau câu nói của bà thì cậu đột nhiên cảm thấy đầu mình như tê dại. Mắt bắt đầu hoa không còn nhìn thấy rõ được gì. Chỉ lờ mờ nghe được câu nói tiếp theo của bà thì cả không gian là 1 mảng đen tối không nhìn thấy gì nữa.

- Lăng Hiên, bà giao lại tu vi cả đời này của bà lại cho cháu. Mong cháu ở bên đấy sống thật tốt và bảo vệ bản thân thật tốt.

___________ ^£^&#&@&£@£#*#

Trong mắt là một không gian đen tối tựa như vô tận. Đột nhiên trước mặt cậu hiện lên 1 tia ánh sáng nhỏ nhoi le lói giữa màu đen tối. Cậu chạy thật nhanh về phía ánh sáng đó để tìm cho mình 1 tia hi vọng. Chạy xuyên qua thì đột nhiên cậu mở mắt ra, đập vài mắt cậu không phải là gương mặt phúc hậu của bà nội cậu. Cũng không phải là căn phòng khách đèn điện sáng như ban ngày ở biệt thự của cậu. Mà trước mắt là một căn phòng khá tối, nhưng vẫn nhìn ra được cách bài trí cùa căn phòng này là theo 1 cách cổ đại. Tường phòng cột chống đều làm từ gỗ và ánh nến le lói như sắp tắt.

Cậu ngồi ngẩn người 1 lúc thì định xuống giường nhưng khi nhìn thấy đôi giày bé tý thì cậu nhíu mày 1 cái. Cậu đưa tay ra trước mặt lật đi lật lại rồi lại nắm rồi lại mở như là 1 con rô bốt muốn làm quen với từng động tác của mình. Cậu xỏ luôn đôi giày này vào và cậu thật ngạc nhiên khi thấy nó rất vừa chân cậu. Cậu chạy luôn sang cái gương rồi hình như là vì thấp nên cậu phải trèo lên ghế thì mới nhìn được. Đập vào mắt cậu là khuân mặt của 1 tiểu hài tử chắc chỉ khoảng 5-6 tuổi. Làn da của đứa bé này vậy mà lại trắng như tuyết vậy. Ngũ quan vì chưa lớn nên không rõ mấy. Đôi mắt là 1 màu xanh của bầu trời nhìn rất đẹp và mang vẻ thuần túy, trong sáng và ngây thơ. 2 cái má thì khá phúng phính cùng với cái miệng hơi đỏ và căng mọng nhìn rất đáng yêu và khá là xinh đẹp.

Cậu đờ người ra hồi lâu rồi mới lấy lại ý thức.

- Mình vậy mà lại xuyên không rồi?!

Hot

Comments

K.Ngan

K.Ngan

....

2024-07-11

0

pónk trúa có koo 8=>

pónk trúa có koo 8=>

1m68 cũng thấy bị xúc phạm

2023-11-17

0

Lam Nguyệt - 蓝月亮

Lam Nguyệt - 蓝月亮

bà ơi cháu chỉ mới m49 thôi 🥲

2022-08-10

1

Toàn bộ
Chapter
1 chương 1: Đại hôn
2 chương 2: xuyên qua
3 chương 3: Phong chủ nhỏ tuổi nhất
4 Chương 4: Ta xuống núi chơi
5 Chương 5: Đồ đệ lớn hơn 5 tuổi
6 Chương 6: Về núi
7 Chương 7: Lăng Hải Minh
8 Chương 8: Vũ Nguyệt phong
9 chương 9: Tu luyện
10 Chương 10 : Chuẩn bị
11 Chương 11 : Khảo hạch ( 1 )
12 Chương 12 : Khảo hạch (2)
13 Chương 13 : Đồ đệ chính thức
14 Chương 14 : Đệ tử thứ 2
15 Chiong 15 : Sư tôn ta say rượu rồi.
16 Chương 16 : Căn cứ bí mật của sư tôn.
17 Chương 17 : Suối nước nóng.
18 chương 18 : Sư tôn bệnh rồi.
19 Chương 19 : Chữa bệnh
20 Chương 20 : Cách ăn thịt bò cho đúng..
21 Chương 21 : Trúc cơ
22 Chương 22 : Nhiệm vụ đầu tiên.
23 Chương 24 : Lý gia trang
24 Chương 25 : Dị ứng
25 Chương 26
26 Chương 27
27 Chương 28
28 Chương 29
29 Chương 30
30 Chương 31
31 Chương 32
32 Chương 33
33 Chương 34
34 Chương 35
35 Chương 36
36 Chương 37
37 Chương 38
38 Chương 39
39 Chương 40
40 Chương 41
41 Chương 42
42 Chương 43
43 Chương 44
44 Chương 45
45 Chương 46
46 Chương 47
47 Chương 48
48 Chương 49
49 Chương 50
50 Chương 51
51 Chương 52
52 Chương 53
53 Chương 54
54 Chương 55
55 Chương 56
56 Chương 57
57 Chương 58
58 Chương 59
59 Chương 60
60 Chương 61
61 Chương 62
62 Chương 63
63 Chương 64
64 Chương 65
65 Chương 66
66 Chương 67
67 chương 68
68 Chương 69
69 Chương 70
70 Chương 71
71 Chương 72
72 Chương 73
73 Chương 74
74 Chương 75
75 Chương 76
76 Chương 77
77 chương 78
78 Chương 79
79 Chương 80
80 Chương 81
81 Chương 82
82 Chương 83
83 Chương 84
84 Chương 85 : Hồi ức
85 Chương 86 : Không hiểu
86 Chương 87 : Người bí ẩn
87 Chương 88 : Đại Hôn
88 Chương 89 : Động phòng
89 Chương 90 : Xiếc thú
90 Chương 91 : Tiểu Nguyên Anh
91 Chương 92 : Làm phản
92 Chương 93 : Ám sát
93 Chương 94 : Khôi lỗi
94 Chương 95 : Chuông cơm
95 Chương 96 : Lấy lòng
96 Chương 97 : Hỉ mạch
97 Chương 98 : Nổi loạn
98 Chương 99 : Phế nhân
99 Chương 100 : Điên x Ngốc
100 Chương 101 : Ở đây không có internet
101 Chương 102 : Ma khí tràn lan
102 Chương 103 : 5 tuổi cũng ăn !
103 Chương 104 : Ta có bảo bảo a
104 Chương 105 : Nguyền rủa
105 Chương 106 : Cẩm Y Hạ ! không thể nào ?
106 Chương 107: Thân phận Cẩm Y Hạ
107 Chương 108 : Quá khứ của Lăng Hiên (1)
108 Chương 109 : Quá khứ của Lăng Hiên (2)
109 Chương 110 : Quá khứ của Lăng Hiên (3)
110 Chương 111 : Quá khứ của Lăng Hiên ( kết )
111 Chương 112 : Cuộc sống yên bình
112 Chương 113 : Sinh rồi
113 Chương 114 : Ghen
114 Chương 115 : Thanh Nhi !!!
115 Chương 116
116 Chương 117 : Bắt đi
117 Chương 118 : Vì sao lại lừa hắn
118 Chương 119 : Như thế nào mới gọi là diễn xuất đỉnh cao.
119 Chương 120 : Lăng Thịnh Nam
120 Chương 121 : Quá khứ của Lăng Thịnh Nam
121 Chương 122 : Quá khứ của Lăng Thịnh Nam (2)
122 Chương 123
123 Phiên ngoại : Năm mới xum vầy
124 Chương 124
125 Chương 125 : Bí mật
126 Chương 126
127 Chương 127 : Xây nhà.
128 Chương 128
129 Chương 129 : Hỗn chiến
130 Chương 130 : Ca phu
131 Chương 131 : Ta sẽ không để ngươi chết
132 Chương 132
133 Chương 133 : Đánh ghen
134 Chương 134 : Nhớ ta không ?
135 Chương 135 : Về cung.
136 Chương 136 : Tu ân tú ái
137 Chương 137 : Trở về Lục Sơn
138 Chương 138
139 Chương 139
140 Chương 140
141 Chương 141
Chapter

Updated 141 Episodes

1
chương 1: Đại hôn
2
chương 2: xuyên qua
3
chương 3: Phong chủ nhỏ tuổi nhất
4
Chương 4: Ta xuống núi chơi
5
Chương 5: Đồ đệ lớn hơn 5 tuổi
6
Chương 6: Về núi
7
Chương 7: Lăng Hải Minh
8
Chương 8: Vũ Nguyệt phong
9
chương 9: Tu luyện
10
Chương 10 : Chuẩn bị
11
Chương 11 : Khảo hạch ( 1 )
12
Chương 12 : Khảo hạch (2)
13
Chương 13 : Đồ đệ chính thức
14
Chương 14 : Đệ tử thứ 2
15
Chiong 15 : Sư tôn ta say rượu rồi.
16
Chương 16 : Căn cứ bí mật của sư tôn.
17
Chương 17 : Suối nước nóng.
18
chương 18 : Sư tôn bệnh rồi.
19
Chương 19 : Chữa bệnh
20
Chương 20 : Cách ăn thịt bò cho đúng..
21
Chương 21 : Trúc cơ
22
Chương 22 : Nhiệm vụ đầu tiên.
23
Chương 24 : Lý gia trang
24
Chương 25 : Dị ứng
25
Chương 26
26
Chương 27
27
Chương 28
28
Chương 29
29
Chương 30
30
Chương 31
31
Chương 32
32
Chương 33
33
Chương 34
34
Chương 35
35
Chương 36
36
Chương 37
37
Chương 38
38
Chương 39
39
Chương 40
40
Chương 41
41
Chương 42
42
Chương 43
43
Chương 44
44
Chương 45
45
Chương 46
46
Chương 47
47
Chương 48
48
Chương 49
49
Chương 50
50
Chương 51
51
Chương 52
52
Chương 53
53
Chương 54
54
Chương 55
55
Chương 56
56
Chương 57
57
Chương 58
58
Chương 59
59
Chương 60
60
Chương 61
61
Chương 62
62
Chương 63
63
Chương 64
64
Chương 65
65
Chương 66
66
Chương 67
67
chương 68
68
Chương 69
69
Chương 70
70
Chương 71
71
Chương 72
72
Chương 73
73
Chương 74
74
Chương 75
75
Chương 76
76
Chương 77
77
chương 78
78
Chương 79
79
Chương 80
80
Chương 81
81
Chương 82
82
Chương 83
83
Chương 84
84
Chương 85 : Hồi ức
85
Chương 86 : Không hiểu
86
Chương 87 : Người bí ẩn
87
Chương 88 : Đại Hôn
88
Chương 89 : Động phòng
89
Chương 90 : Xiếc thú
90
Chương 91 : Tiểu Nguyên Anh
91
Chương 92 : Làm phản
92
Chương 93 : Ám sát
93
Chương 94 : Khôi lỗi
94
Chương 95 : Chuông cơm
95
Chương 96 : Lấy lòng
96
Chương 97 : Hỉ mạch
97
Chương 98 : Nổi loạn
98
Chương 99 : Phế nhân
99
Chương 100 : Điên x Ngốc
100
Chương 101 : Ở đây không có internet
101
Chương 102 : Ma khí tràn lan
102
Chương 103 : 5 tuổi cũng ăn !
103
Chương 104 : Ta có bảo bảo a
104
Chương 105 : Nguyền rủa
105
Chương 106 : Cẩm Y Hạ ! không thể nào ?
106
Chương 107: Thân phận Cẩm Y Hạ
107
Chương 108 : Quá khứ của Lăng Hiên (1)
108
Chương 109 : Quá khứ của Lăng Hiên (2)
109
Chương 110 : Quá khứ của Lăng Hiên (3)
110
Chương 111 : Quá khứ của Lăng Hiên ( kết )
111
Chương 112 : Cuộc sống yên bình
112
Chương 113 : Sinh rồi
113
Chương 114 : Ghen
114
Chương 115 : Thanh Nhi !!!
115
Chương 116
116
Chương 117 : Bắt đi
117
Chương 118 : Vì sao lại lừa hắn
118
Chương 119 : Như thế nào mới gọi là diễn xuất đỉnh cao.
119
Chương 120 : Lăng Thịnh Nam
120
Chương 121 : Quá khứ của Lăng Thịnh Nam
121
Chương 122 : Quá khứ của Lăng Thịnh Nam (2)
122
Chương 123
123
Phiên ngoại : Năm mới xum vầy
124
Chương 124
125
Chương 125 : Bí mật
126
Chương 126
127
Chương 127 : Xây nhà.
128
Chương 128
129
Chương 129 : Hỗn chiến
130
Chương 130 : Ca phu
131
Chương 131 : Ta sẽ không để ngươi chết
132
Chương 132
133
Chương 133 : Đánh ghen
134
Chương 134 : Nhớ ta không ?
135
Chương 135 : Về cung.
136
Chương 136 : Tu ân tú ái
137
Chương 137 : Trở về Lục Sơn
138
Chương 138
139
Chương 139
140
Chương 140
141
Chương 141

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play