"Chậc... làm cái gì mà ồn ào vậy?" Liên Vũ Dục đi vào bếp lấy nước uống thì thấy cậu và bà quản gia đang nói chuyện thì khó chịu.
"Xin...Xin lỗi ông chủ.." Tử Yến giật mình vội cuối người xin lỗi.
"Còn cái thằng nghiệt chủng này! Còn không mau đi dọn dẹp đi! Hừ đã ngu ngốc rồi mà còn vô dụng! Tại sao Liên Vũ Dục này lại có thể có một đứa con ngu ngốc như vậy chứ!?" Liên Vũ Dục càng nhìn cậu lại càng thấy ngứa mắt.
"Hức... Tư nhi xin lỗi... ba ba đừng mắng.. Tư nhi đi dọn dẹp liền... hic.." Liên Hạo Tư run rẩy, đôi bàn tay nhỏ nhắn bấu lấu góc áo của Tử Yến mà núp đằng sau bà, nước mắt rơi lả tả.
"Nghiệt chủng! Mày hã.m y chang con m.ẹ mày! Hở tý là khóc! Không hiểu sao lúc đó tao lại đi cưới người phụ nữ đó về để rồi sinh ra cái thứ đầu óc ngu muội như mày nữa!" Liên Vũ Dục nhìn Liên Hạo Tư với ánh mắt khinh bỉ, miệng không ngừng mắng chửi một đứa trẻ tội nghiệp.
"Hức... C..Con đi dọn dẹp liền mà... hic hic... ba ba đừng mắng mẹ... hic... Tư nhi sợ..." Liên Hạo Tư nước mắt rơi không ngừng nhưng không dám khóc lớn chỉ có thể thút thít đến đáng thương.
"Nín đi! Tao không phải ba mày! Tao không có đứa con ngu xuẩn như mày!!" Liên Vũ Dục quát lớn.
"Ông chủ bớt giận... cậu chủ còn nhỏ ngài đừng..." Tử Yến thấy tình trạng không ổn liền muốn lên tiếng giải vây.
"Câm mồm! Tôi cần một người hầu như bà lên tiếng dạy đời à!?" Liên Vũ Dục lườm bà quản gia.
"Ông chủ.... tôi không có ý đó." Tử Yến vội vàng giải thích.
"Đúng là cái thứ nghiệt chủng vô dụng!" Liên Vũ Dục quát đứa con trai cả của mình chán chê rồi rời đi.
"Hic... bác ơi... Tư nhi vô dụng lắm sao ạ..?" Liên Hạo Tư khóc thút thít, đưa đôi mắt long lanh đẫm nước lên nhìn bà.
"Không có, con đừng để ý lời ông chủ nói... Bây giờ ta đưa Tư nhi đi mua bánh mochi nhé?" Tử Yến ngồi xuống nhẹ nhàng lau nước mắt cho cậu.
"Bánh... bánh... Tư nhi muốn ăn bánh." Liên Hạo Tư nghe thấy bánh liền cười vui vẻ.
Đúng là một đứa trẻ ngốc lại hiểu chuyện, vừa mới khóc bây giờ nghe được cho bánh liền cười tươi như vậy.... Lúc mẹ ruột của Liên Hạo Tư mất thì Liên Hạo Tư không hiểu sao lại trở lên ngốc nghếch, Tử Yến lo lắng liền lén đưa cậu lên bệnh viện khám thì bác sĩ chuẩn đoán rằng do cậu sinh non lại bị một cú sốc tinh thần lớn nên đầu óc trở lên không bình thường.
"Bà định đi đâu?" Trịnh Phương Nhã_vợ của Liên Vũ Dục cũng là mẹ kế của cậu đang ngồi trên sô pha xem phim cùng con gái của mình thì thấy Tử Yến định đưa cậu đi đâu thì lên tiếng hỏi.
"Tôi đi mua đồ thưa bà chủ..." Tử Yến cuối người nói với cô ta.
"Định mang theo cái thằng đầu óc ng.u muội này à? Mang nó vứt đi luôn cũng được!" Trịnh Phương Nhã nhìn cậu với ánh mắt khinh bỉ, không thể nào chán ghét hơn.
"Xin phu nhân đừng nói vậy, cậu ấy cũng là đại thiếu gia của nhà họ Liên..." Tử Yến vô cùng khó chịu người đàn bà trước mặt này nhưng vì phận người hầu nên cũng chỉ có thể cắn răng chịu đựng.
"Một con người hầu như bà cũng đòi lên mặt dạy đời tôi à? Đại thiếu gia nhà Liên gia mà mẹ mất sớm, đầu óc ng.u xuẩn đúng là làm mất mặt gia tộc!" Trịnh Phương Nhã mỉa mai, khinh bỉ.
"Xin lỗi phu nhân, tôi xin phép đi mua đồ để nấu đồ ăn tối ạ." Tử Yến hít sâu để nén cơn giận, cuối người chào cô ta rồi cầm tay cậu rời đi.
"Chậc... đi cho khuất mắt tao đi, toàn cái thứ dơ bẩn!"
"Mẹ ơi, mẹ đừng giận vì những thứ bẩn thỉu sẽ hại sức khỏe." Liên Ngọc Nhi_cô em gái khác cha khác mẹ thua Liên Hạo Tư một tuổi, thấy mẹ mình tức giận liền xoa dịu.
Bên đây, Tử Yến dẫn Liên Hạo Tư đi mua đồ ăn tối sẵn tiện dùng chút ít tiền của mình dành dụm để mua cho cậu một cái bánh mochi.
"Bà ơi, bóc... bóc.." Liên Hạo Tư cầm trên tay cái bánh, miệng cười toe toét giơ bánh ra muốn bà bóc cho.
"Ngoan, đợi bà tính tiền đã rồi bóc cho con ăn nha." Tử Yến dịu dàng xoa đầu cậu.
"Dạ vâng ạ." Liên Hạo Tư ngoan ngoãn đợi bà, mắt dán vào cái bánh cầm trên tay, miệng cười vui vẻ vì sắp được ăn chiếc bánh mochi mềm mềm dẻo dẻo.
Sau khi tính tiền xong thì Tử Yến dẫn Liên Hạo Tư ra ghế đá trong công viên và bóc bánh cho cậu ăn còn bà thì xem lại nguyên liệu vừa mua xem có đủ hay không.
"Thôi toang rồi, quên mua rau cải về luộc mất rồi... Tư nhi này, con ngồi đây đợi bà một tý nha, để bà quay lại siêu thị mua đồ rồi quay lại với con nha?" Tử Yến hoảng hốt vì mình mua thiếu nguyên liệu nên chỉ đành để cậu ngồi ở đây chờ rồi bà nhanh chóng rời đi.
Updated 20 Episodes
Comments
xờ lờ cày lv
Chỉ có bà quản gia Tử Yến là người duy nhất thật lòng thương cậu bé. Dù bị mắng, bị khinh thường, bà vẫn bảo vệ, vẫn dùng tiền riêng mua bánh cho cậu ăn. Trong ngôi nhà lạnh lẽo này, bà là ánh sáng duy nhất của Hạo Tư.
2026-07-22
0
xờ lờ cày lv
Liên Vũ Dục đúng là người cha tệ bạc nhất thế gian! Con trai mình thì mắng chửi, gọi là nghiệt chủng, vô dụng, còn con riêng thì nâng niu. Đứa bé còn nhỏ mà phải nghe những lời độc địa đó, đau lòng quá đi mất.
2026-07-22
0
xờ lờ cày lv
Hạo Tư dù ngốc nhưng rất ngoan, rất dễ thương, chỉ cần có bánh là vui vẻ ngay. Cậu bé không hề vô dụng, chỉ là không có được tình yêu thương mà thôi. Mong sau này có người đến bảo vệ và yêu thương cậu thật nhiều.
2026-07-22
0