Chương 3: Lần Đầu Gặp Mặt

Liên Hạo Tư ngoan ngoãn ngồi trên ghế ăn bánh.

"Ể? Bé con, sao em lại ngồi đây một mình vậy?" Từ đâu một cậu nhóc khoảng mười tuổi đi lại chỗ cậu và ngồi xuống kế bên.

"A...Anh là ai?" Liên Hạo Tư đang nhâm nhi chiếc bánh ngọt thì bị anh làm cho giật mình.

"Hửm? Anh là chồng tương lai của em\~" Cậu bé ấy chống cằm nhìn cậu.

"Chồng tương lai là gì vậy ạ?" Liên Hạo Tư nghiêng đầu nhìn cái người cao hơn mình này.

"Hừm... Thôi không giỡn với nhóc nữa, anh là Tiêu Trạch Minh năm nay mười tuổi." Tiêu Trạch Minh phì cười trước vẻ đáng yêu của cậu.

"Dạ... em là...ờm... Tư nhi, bà bà bảo em năm tuổi rùi." Liên Hạo Tư xòe năm ngón tay ra, nghiêng đầu thích thú nhìn anh.

Lúc cậu xòe tay và làm động tác đó thì chiếc áo rộng phùng phình của cậu vô tình trượt nhẹ xuống và để lộ một bên vai trắng nõn của cậu, trên vai cậu có một vết bớt hình bông hoa đào màu hồng hồng khiến cho nó trở lên nổi bật trên làn da trắng như sữa của cậu, không chỉ vậy mà cả người cậu toàn là mùi kẹo sữa giống như là được làm từ kẹo sữa vậy đó.

Chiếc vai nhỏ và trắng lộ ra khiến cho Tiêu Trạch Minh ngơ người: 'Trắng quá... chắc cũng sẽ rất mềm mịn...'

"Anh ơi? Anh sao vậy ạ?" Liên Hạo Tư vừa nhăm nhi chiếc bánh vừa khó hiểu nhìn anh.

"À..kh...không sao. Vết bớt này..?" Tiêu Trạch Minh bừng tỉnh nhưng ánh mắt vẫn dán lên vết bớt hình hoa đào trên vai cậu.

"À... đây là mẹ của Tư nhi bảo nó có từ lúc Tư nhi mới sinh ra rồi." Liên Hạo Tư ngây thơ nói.

"Vậy sao... mà mẹ em đâu? Sao lại để em ngồi một mình ở đây? Nguy hiểm lắm." Tiêu Trạch Minh xoa đầu cậu.

"Mẹ... mẹ bỏ Tư nhi đi rồi... Mẹ ngủ mãi không chịu tỉnh... ba thì mang dì cùng em gái về, ngày nào họ cũng đánh Tư nhi đau lắm..." Liên Hạo Tư ánh mắt cụp xuống, hai tay bấu chặt vào nhau, nước mắt không tự chủ được mà thi nhau lăn dài.

"Ấy... đừng khóc, anh không biết dỗ trẻ con đâu." Tiêu Trạch Minh thấy cậu đang định khóc thì giật mình cùng hoảng loạn, tay chân không biết nên làm gì cho tốt.

"Hức... Oaaaa..." Liên Hạo Tư không nhịn được mà òa khóc.

"Ấy bé ơi, đừng khóc mà... Tư nhi ngoan không khóc, lát anh mua bánh mochi đền cho em nhé?" Tiêu Trạch Minh vụng về lau nước mắt cho cậu.

"Thật ạ? Anh mua bánh mochi cho Tư nhi thật ạ?" Liên Hạo Tư liền ngưng khóc, ngây ngô nhìn anh.

"Ừm, thật mà nên là bé nín đi nhá." Tiêu Trạch Minh sát lại gần lấy hai tay mình áp lên đôi má phúng phính và chằm chằm vào đôi môi đỏ mọng đang bị mình làm cho chu lên kia rồi một lúc... một lúc sau đó.... anh áp môi mình lên môi của cậu, nụ hôn chỉ nhẹ nhàng chạm lên và lướt qua như chuồn chuồn gặp nước.

"A... Sao anh lại hun hun môi của Tư nhi?" Liên Hạo Tư ngây thơ nhìn anh.

"Ờm... Sao anh lại hun hun em nhỉ? Chắc tại môi của em bé mềm\~." Tiêu Trạch Minh cũng ngơ ngác, không hiểu tại sao lúc ấy mình lại làm ra hành động đó nữa.

"Bắt đền anh đó! Mẹ bảo môi xinh của Tư nhi chỉ được để cho người Tư nhi yêu hôn thôi!" Liên Hạo Tư bĩu môi bất mãn nói.

"Thế em bé Tư nhi có yêu anh không?" Tiêu Trạch Minh có chút mong chờ nhìn cậu.

"Tư nhi không biết nữa... yêu là gì ạ?" Liên Hạo Tư ngơ ngác.

"Haizz... đúng là ngốc mà..." Tiêu Trạch Minh bất lực nói.

"Tư nhi không có ngốc mà!!" Liên Hạo Tư đôi mắt rưng rưng như sắp khóc đến nơi.

"Ơ... Tư nhi không ngốc, ngoan không khóc nhé?" Tiêu Trạch Minh vội vàng dỗ dành.

Hai đứa, một đứa mười tuổi và một đứa năm tuổi ngồi nói chuyện vui vẻ với nhau, có vẻ như hai người họ rất hợp và ăn ý.

"Tư nhi ơi!" Tử Yến đi mua nguyên liệu xong nên đã quay lại tìm cậu.

"Aa... bác ơi!" Liên Hạo Tư nhìn thấy bà liền vui vẻ chạy lại.

"Cảm ơn cháu đã trông thằng bé nhé." Tử Yến nhìn thấy anh liền lên tiếng cảm ơn, bà đi mua đồ mà cứ lo sợ cậu sẽ bị bắt cóc.

"Vâng ạ, không có gì đâu... mà bác với em ấy..." Tiêu Trạch Minh muốn hỏi gì đó nhưng lại ấp úng không nói được.

"Bác là quản gia của Liên gia, còn đây là đại thiếu gia của Liên gia tên Liên Hạo Tư..." Tử Yến hiểu anh đang muốn hỏi gì nên nhanh chóng trả lời.

"À... Con là nhị thiếu gia của Tiêu gia, con có thể thường xuyên sang Liên gia chơi với em ấy không ạ?" Tiêu Trạch Minh chính là mê bé con trắng trắng mềm mềm này rồi đó nha.

"Chuyện này... e là không được rồi thưa Tiêu thiếu gia..." Tử Yến nghe thấy anh là người của Tiêu gia cũng rất bất ngờ, Tiêu gia tiếng tăm lừng lẫy ai mà không biết chứ.

"Sao vậy ạ?" Tiêu Trạch Minh có chút hụt hững.

"Hoàn cảnh của thiếu gia nhà tôi khó nói lắm..." Tử Yến cười trừ.

"À vâng, vậy thì có duyên sẽ gặp lại nhé bé con?" Tiêu Trạch Minh cười cười rồi đưa tay xoa đầu cậu.

"Dạ, Tư nhi nhớ gòiii!!" Liên Hạo Tư ngơ ngác không hiểu hai người đang nói gì nhưng cũng vui vẻ gật đầu.

Hot

Comments

xờ lờ cày lv

xờ lờ cày lv

Hai đứa trẻ một giàu có, thông minh, một đáng thương, ngốc nghếch nhưng lại hợp nhau đến lạ. Dù hoàn cảnh khác biệt, dù khó khăn phía trước, nhưng chỉ cần có nhau, mọi thứ sẽ trở nên tốt đẹp hơn. Mong chờ ngày họ gặp lại nhau!

2026-07-22

0

xờ lờ cày lv

xờ lờ cày lv

Tiêu Trạch Minh dùng bánh mochi để dỗ Tư Nhi, một lời hứa đơn giản mà lại làm cậu bé ngừng khóc ngay lập tức. Đối với Tư Nhi, những điều nhỏ bé, đơn giản đó lại là hạnh phúc lớn lao nhất mà cậu chưa từng có được.

2026-07-22

0

xờ lờ cày lv

xờ lờ cày lv

Lần đầu gặp mặt mà Tiêu Trạch Minh đã dịu dàng, quan tâm và bảo vệ Tư Nhi đến vậy. Cậu bé ngốc nghếch, đáng thương lại được anh chăm sóc như bảo bối, thật sự là một khởi đầu đẹp đẽ giữa bao nhiêu đau thương.

2026-07-22

0

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play