"Sếp?"
"Hửm? Cái gì cơ? Sếp cái gì? Ngươi đang nói cái gì vậy?"
Mã Gia Kỳ nhìn người trước mắt mang gương mặt giống hệt sếp của mình, chỉ khác là người này đang mặc cổ phục trắng, tóc xõa dài đến gần hết lưng, trên đầu còn có thêm hai cái sừng không dài cũng không ngắn:" Sếp cũng xuyên đến đây đúng không? Chúng ta đang ở đâu vậy?"
Lời chưa kịp dứt thì cằm đã bị một bàn tay nắm lấy. Đinh Trình Hâm vừa nâng cằm Mã Gia Kỳ lên vừa nói:" Ngươi là đang bị làm sao vậy? Chẳng lẽ ngủ một giấc, thức dậy liền quên mất bản thân là ai à? Lại còn gọi ta cái gì sếp này sếp nọ, rồi xuyên không là cái gì nữa? Trong mộng có ai dạy ngươi mấy từ đó sao?"
Cậu có hơi sửng sốt một chút. Cứ nghĩ nếu cả hai cùng xuyên không thì tốt rồi, có thể cùng tìm hiểu xem bản thân đang làm gì ở đây, cuối cùng lại phát hiện chỉ có mình mình.
"Vậy hiện tại ta là ai vậy? Đây là chỗ nào?". Ổn định suy nghĩ một chút, thôi vậy, nếu đã đến đây rồi thì phải tìm hiểu bản thân đã mới sống được chứ.
"Ta không có nhã hứng để đùa giỡn với ngươi, mau dậy đi! Hôm nay chúng ta phải đến Tây Sơn đó!". Đinh Trình Hâm có chút khẩn trương giục Mã Gia Kỳ.
"Nếu ngươi không chịu trả lời cho ta biết thì có đánh chết, ta cũng không dậy". Cậu lúc này cũng không còn quan tâm người kia có phải sếp mình hay không, cố tình này ra bộ dạng bướng bỉnh, ngứa đòn để buộc người kia giải đáp thắc mắc cho mình
Quả nhiên là có tác dụng. Anh chỉ hừ nhẹ rồi ngồi xuống giải thích cho cậu:
"Ngươi nghe cho kĩ đây! Chúng ta hiện tại đang ở gần núi Thái Khí. Ngươi là Mã Gia Kỳ, thần thú của Nam Sơn, còn ta là Đinh Trình Hâm, linh thú ở Bạch Dân quốc. Chính ta là người đã cứu ngươi thoát chết vì bị quái thú tấn công trên núi Nữu Dương nên ngươi phải đi theo ta để trả ơn. Còn giờ thì đi chuẩn bị được chưa?"
Mã Gia Kỳ nghe xong cứ cảm thấy hiểu mà lại không hiểu. Cái gì mà thần thú, linh thú chứ? Rồi núi Nam, núi Tây. Lại còn phải đi theo Đinh Trình Hâm để trả ơn nữa.
Nhưng mà thôi, ít ra không cần phải một thân một mình ở đây tự sinh tự diệt. Đi theo anh cậu còn được bảo vệ, không phải lo chuyện ăn uống ngủ nghỉ, thế thì tội gì không theo!
Vẫn là sếp Đinh tốt nhất!
"Được!" Sau khi được giải đáp thắc mắc, cậu liền ngoan ngoãn đi chuẩn bị đồ lên đường
Trong lúc mặc cổ phục, Mã Gia Kỳ khổng khỏi cảm thán. Trước đây chỉ toàn mặc những bộ đồ thoải mái, nào có ngờ đến việc bản thân có một ngày lại phải mặc đồ cổ trang.
Bộ cổ phục đầu tiên của Mã Gia Kỳ sau khi xuyên không có màu cam vàng. Lớp áo ngoài cùng màu đen với tay áo màu cam đậm thêu đường sóng. Lớp thứ hai màu vàng cam làm bằng vải lụa. Phía trong cùng là trung y màu trắng. Trên eo đeo thắt lưng màu nâu có treo một miếng ngọc bội. Tóc được búi một búi nhỏ và cố định bằng trâm gỗ hình vân mây.
"Bây giờ chúng ta sẽ đi đâu vậy?" Mã Gia Kỳ vừa đi vừa hỏi Đinh Trình Hâm
"Đến Tây Sơn tìm sông Quan, ta cần gặp một người." Anh không nóng không lạnh đáp lại cậu
"Người đó là ai vậy? Có phải cũng là thần thú giống chúng ta không? Ngươi cần gặp người đó để làm gì vậy?" Cậu không nhịn được tò mò liền hỏi anh
Đinh Trình Hâm chỉ liếc nhẹ cậu một cái. Hừ…sao hôm nay cái tên này lắm lời thế không biết
"Tống Á Hiên, ta cần hắn hợp lực để bắt tên quái thú đã tấn công ngươi lúc trước"
"Ta nghĩ là chắc không cần đâu. Dù sao thì hắn cũng không làm gì được ta nữa rồi mà!"
"Ngươi không cần nhưng người khác cần. Quái thú ở cùng một vùng sẽ không làm hại nhau, vậy mà hắn lại tấn công ngươi, chứng tỏ hắn từ nơi khác đến. Ai mà biết được những người khác có may mắn thoát chết được như ngươi không!"
Đinh Trình Hâm trực tiếp giải thích cho Mã Gia Kỳ hiểu. Đầu óc tên này sao lại đơn giản như vậy. Thật là tức chết bổn Đại yêu ta rồi!
"Với lại hắn là thần ngư, không phải thần thú". Nghĩ đi nghĩ lại, vẫn là nên nói cho cậu biết, tránh hiểu lầm
"Hả? Còn có loại thần thú này luôn sao?"
"Ừm, có rất nhiều thần thú, dị thú ở khắp nơi.mỗi nơi lại có rất nhiều loại."
Đại khái anh cũng nhận biết được nên giải thích cặn kẽ cho cậu nghe. Nếu không sẽ bị hỏi đến đầu óc mơ hồ. Vốn nghĩ cậu chỉ đang đùa giỡn, nhưng hành động cả buổi sáng nay của cậu làm anh không khỏi nghi ngờ. Còn giờ thì chắc chắn người đi cạnh mình không phải là người mình đã cứu nữa rồi
Vì sao lại biết à?
Nếu là lúc trước, chắc chắn Mã Gia Kỳ sẽ hiểu rõ lý lẽ quái thú sống cùng một nơi sẽ không xâm nhập lãnh thổ nhỏ của nhau. Nhưng người này thì lại nghĩ quá đơn giản. Dù gì cũng là thần thú, đáng nhẽ phải nhận thức được việc cơ bản này.
"Vậy ngươi là gì vậy?"
Cuối cùng vẫn là bị hỏi đến.
"Ta là linh thú của Bạch Dân quốc, thuộc loại Thừa Hoàng. Nếu có ai cưỡi được trên lưng ta sẽ được thọ đến 2000 tuổi đó, nhưng mà không dễ đâu!"
"Còn ta! Ta thì sao?" Nghe Đinh Trình Hâm nói xong, cậu cũng muốn biết pháp lực của bản thân mạnh đến đâu…
"Ngươi chắc cũng biết bản thân là thần thú rồi nhỉ! Ngươi thuộc loài Lộc Thục. Pháp lực của ngươi có thể khiến cho người ta con đàn cháu đống đó, mà nói đúng hơn là đường sinh nở sẽ rất thuận lợi!"
Đinh Trình Hâm có chút buồn cười khi thấy nụ cười trên môi Mã Gia Kỳ dần dần méo mó. Cũng đúng thôi, làm gì có tên nam nhân nào lại muốn sở hữu loại pháp lực này.
"Thôi bỏ đi, vậy còn tên họ Tống kia thì sao?" Cậu nhanh chóng đem chuyện pháp lực của mình quẳng ra sau đầu
"Hắn thuộc loại Văn Dao, nghe nói pháp lực của hắn có thể chữa được bệnh điên nên ta mới muốn gặp. Với lại, bản thân hắn cũng có thể đem đến mùa màng bội thu tươi tốt ở nơi mình trú ngụ nên người ở đó chưa bao giờ phải lo chuyện có thiếu lương thực hay không! Có thể nói là loại thần ngư đem lại điềm lành."
"Pháp công của tên đó còn chữa được bệnh điên sao? Sao lại mạnh như vậy? Chả bù cho ta gì cả!" Vừa nghe đến có thể chữa được bệnh điên, Mã Gia Kỳ liền dám chắc nếu người này ở thời hiện đại sẽ giàu nứt đố đổ vách trong thời gian ngắn cho xem
...----------------...
Sau gần một canh giờ đi bộ liên tục không ngừng nghỉ, anh và cậu cũng đến thượng nguồn sông Quan.
Một thiếu niên mặt mày thanh tú xinh đẹp ngồi cạnh mỏm đá, vừa thấy người đến liền đứng dậy, một thân lục y tiến đến chỗ cả hai:" Đến tìm ta có đúng không? Hai người các ngươi, ai là Đại yêu Thừa Hoàng?"
Đinh Trình Hâm không nhanh không chậm thừa nhận:"Là ta, Đinh Trình Hâm "
"Ngươi là Tống Á Hiên?" Mã Gia Kỳ từ nãy đến giờ luôn im lặng cất tiếng hỏi
"Không sai. Ngươi là…?" Tống Á Hiên trả lời ngắn gọn rồi vặn ngược lại cậu
"À, ta là Mã Gia Kỳ. Ngươi đẹp thật đó!" Lời này của cậu cũng không sai. Tống Á Hiện thật sự rất đẹp
Mắt thanh mày tú, môi hồng mũi cao. Chính là kiểu nhan sắc khiến người đối diện cảm thấy hổ thẹn.
"Ta cảm ơn nhưng mà ngươi cũng quá lời rồi". Tống Á Hiên có hơi khách sáo với lời khen của Mã Gia Kỳ. Cả hai cứ đứng khen ngợi nhau khiến cho Đinh Trình Hâm cảm thấy không được tự nhiên, liền tiến đến tách cả hai ra.
"Thật ra ở đây vẫn còn một người nữa." Tống Á Hiên vừa nói vừa cười. "Nghiêm Hạo Tường, ngươi mau tới đây!"
Từ chỗ hang động gần đó có một thân ảnh khoác hoàng bào chậm rãi bước ra.
"Ta là Nghiêm Hạo Tường, là thần thú của Tây Sơn". Anh bình tĩnh cất giọng giới thiệu bản thân
"Ngươi thuộc loài gì vậy?" Từ lúc được Đinh Trình Hâm phổ cập kiến thức, Mã Gia Kỳ cứ gặp ai liền muốn biết người đó có khả năng gì.
Ai bảo cái chủ đề này thu hút cậu chứ!
"Ta là Giảo thú, khả năng của ta cũng giống như A Tống thôi, đem lại mùa màng bội thu". Nghiêm Hạo Tường bật cười trước sự ngô nghê của cậu
"Được rồi, bây giờ nói đến vấn đề chính đi. Đinh Đại yêu, ngươi muốn gặp ta để làm gì?" Tống Á Hiên quay người lại hỏi Đinh Trình Hâm
"Ta muốn ngươi hợp lực với bọn ta để bắt một tên quái thú. Nó đã từng tấn công và làm hại Gia Kỳ, ta nghĩ hắn là quái thú từ nơi khác đến. Có thể sẽ tiếp tục gây họa ở những nơi khác".
"Nếu vậy thì một mình ngươi cũng có thể làm được mà. Chẳng lẽ pháp công của một Đại yêu như ngươi lại yếu đến độ không đấu lại được một tên dị thú hay sao?"
Tống Á Hiên có chút không tin tưởng lời giải thích của Đinh Trình Hâm. Thế lý nào lại cần sự giúp đỡ trong khi bản thân đã là Đại yêu?
"Chuyện tên dị thú đó tấn công thần thú khác có thể gây bạo phát lan rộng ra nhiều nơi, ta không yên tâm! Nếu các quái thú khác cũng làm theo thì một mình ta không thể đấu lại được! Nên ta mới cần sự giúp đỡ từ ngươi!"
"Cũng hợp lý đó, nếu tin này mà lan rộng thì có mười Đại yêu cũng không làm gì được!" Nghiêm Hạo Tường cũng đồng tình với Đinh Trình Hâm.
"Vậy được, ta sẽ hợp tác với ngươi. Nhưng mà chỉ có ba người chúng ta thì cũng sẽ không ăn nhằm gì, cần phải tìm thêm vài người nữa." Nói xong, Tống Á Hiên quay sang nhìn Nghiêm Hạo Tường.
"Ta cũng sẽ tham gia". Không cần Tống Á Hiên cậu hỏi, Nghiêm Hạo Tường liền xin gia nhập
"Nếu vậy thì đặt một cái tên cho chúng ta đi." Tiểu Mã cuối cùng cũng tìm được tiếng nói của bản thân rồi!
"Nhưng mà đặt tên gì?" Nghiêm Hạo Tường vấn ngược lại cậu
"Đặt là Duật Vân Hội đi. 'Duật Vân' có nghĩa là màu sắc mang điềm lành. Chúng ta đi đến đâu thì nơi đó sẽ bình yên đẹp đẽ, có được không?"
"Ừm, được, hay đó!"
"Vậy thì tối nay các ngươi cứ ngủ lại đây đi. Sáng mai chúng ta sẽ lên đường chiêu mộ tiếp!"
Updated 40 Episodes
Comments