Chương 3. “Tại ta thích ngươi!”

Bàn chuyện một lúc thì trời đã xế chiều, tất cả đều thống nhất sẽ tiếp tục đi chiêu mộ vào ngày hôm sau.

"Các ngươi đã đói chưa? Mau vào nếm thử thức ăn ở Tây Sơn đi"

Tống Á Hiên lớn tiếng gọi Mã Gia Kỳ và Đinh Trình Hâm đến thưởng thức ẩm thực của người dân ở núi Thái Khí.

Cả bàn ăn có một đĩa màn thầu, một đĩa Kim Ngọc Mãn Đường lớn, một đĩa gà kho riềng và bánh quế hoa rễ sen.

"Người ở đây luôn ăn uống như vậy sao?" Mã Gia Kỳ ngạc nhiên tò mò hỏi Tống Á Hiên

"Cũng không hẳn, công lực của bọn ta có thể đem lại mùa màng nên người ở đây trữ rất nhiều lương thực. Cứ thi thoảng bọn họ lại đem đến đây tế lễ để cảm tạ thôi. Vừa hay hôm nay còn có các ngươi nên làm nhiều hơn một chút chứ bình thường bọn ta chỉ ăn uống đơn giản thôi"

Nghiêm Hạo Tường lên tiếng giải đáp hộ Tống Á Hiên.

"Ngày mai chúng ta phải dậy sớm để đến Bắc Sơn. Quãng đường sẽ rất dài nên tốt nhất hôm nay nên ngủ sớm". Trên bàn ăn, Đinh Trình Hâm nhắc nhở những người còn lại về chuyến đi

Sau khi ăn uống xong xuôi, tất cả đều lên chiếc giường gỗ ở sâu trong động để nằm nghỉ ngơi khi chỉ mới canh Dậu.

Không biết có phải lần đầu tiên được ngủ trên giường gỗ nên cảm giác lạ lẫm hay do trải qua ngày đầu xuyên không khiến tâm trạng cậu có hơi phức tạp. Cứ nằm trằn trọc như vậy cũng không được nên Mã Gia Kỳ quyết định ra ngoài ngắm sao, hy vọng sau khi ngắm xong sẽ dễ ngủ hơn.

"Ngươi không ngủ được à?". Cậu đang ngơ ngẩn nhìn trời thì Đinh Trình Hâm đi đến.

"Ừm, có chút khó ngủ! Ngươi cũng không ngủ được à?" Mã Gia Kỳ hơi thắc mắc. Cả ngày nay anh trông vẫn bình thường mà, có gì gọi là phiền muộn giống cậu đâu. Sao lại khó ngủ?

"Ta đang nghĩ tới chuyện tìm ra tên đã hại ngươi bằng cách nào? Chưa biết cả giang sơn này rộng lớn đến đâu, muốn tìm được hắn e là có đến chân trời góc bể!" Đinh Trình Hâm thở dài . "Còn chưa biết có bao nhiêu tên giống hắn ở ngoài kia. Không chừng tên này chưa diệt được đã có tên khác nhảy ra."

"Vậy thì càng phải tìm cho bằng được." Mã Gia Kỳ bĩu môi đánh giá Đinh Trình Hâm. Chưa gì đã lo ngại rồi.

Nhưng mà nếu là cậu thì cậu cũng sẽ lo sợ giống anh thôi…!

"Bắt được yêu đã khó, diệt được yêu còn khó hơn. Nếu có người bị thương thì sẽ như thế nào? Nếu vết thương đó để lại biến cố lớn thì sẽ ra sao? Nếu ngươi cũng bị thương thì ta biết làm thế nào?" Đinh Trình Hâm bất ngờ quay sang hỏi dồn dập cậu.

Vẻ mặt của anh khiến cậu nhớ lại cái đêm hôm qua, cái đêm trước khi cậu xuyên không anh đã nói thích cậu. Lồng ngực cậu bỗng nhiên đập mạnh.

Nói sao nhỉ? Ngại quá đi? Tiểu Mã ngại rồi!

Trong đêm tối khiến tầm nhìn bị hạn chế, cũng vì vậy mà anh không nhìn thấy gương mặt đang dần đỏ lên của cậu.

"Này, trả lời đi chứ? Nếu ngươi gặp chuyện thêm lần nữa thì ta phải làm sao? Ngươi cứ suy nghĩ đơn giản như vậy khiến ta bận tâm lắm có biết không?" Đinh Trình Hâm vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh nhưng giọng nói có hơi tức giận

"Ngươi lo cho ta à?" Mã Gia Kỳ ôm gương mặt nóng bừng của mình hỏi Đinh Trình Hâm

Anh im lặng không nói gì. Cả hai vẫn ngồi nhìn nhau, cảm tưởng như thể nhìn lâu thêm chút nữa có lẽ sẽ bị hút vào mắt nhau mất.

Một lúc sau anh mới quay mặt đi trả lời cậu:"Ừm".

Câu nói này thành công khiến gương mặt vừa dịu xuống của Mã Gia Kỳ nóng bừng trở lại.

"Không cần lo cho ta! Ta có thể tự bảo vệ mình mà! Ta nghiêm túc đó."

"Thật sự không cần?"

"Ừm, không cần!" Cậu khẳng định chắc nịch. Vẻ mặt nghiêm túc của cậu trong mắt anh chả khác nào trò cười.

Mới hôm trước người này còn nhào vào lòng ôm chặt lấy anh khóc òa lên trong hoảng sợ, bây giờ thì dùng biểu cảm ngược lại để nói chuyện với anh.

Cũng đáng yêu đó chứ!

"Ta có chút buồn ngủ rồi. Ta vào trước đây!" Một hồi hàn huyên tâm sự với Đinh Trình Hâm khiến cậu mệt mỏi.

Có là Đinh Trình Hâm ở hiện đại hay cổ đại thì vẫn làm cho cậu xấu hổ đến ôm mặt thôi!

Không còn ai ở lại để đàm đạo, mà ngồi đây không thôi cũng chả làm gì nên anh cũng đi theo cậu vào hang.

Đến sáng hôm sau khi mới canh Dần, tất cả đã thức dậy.

"Dùng bữa sáng trước đã rồi hẳn lên đường. Phải có sức mới đi được chứ!" Tống Á Hiên vừa dọn đồ ăn ra bàn gỗ vừa nói.

Bữa sáng của bốn người khá đơn giản, gồm một đĩa Khâu Nhục, một đĩa xôi Bát Bửu và một đĩa sủi cảo.

Sau khi ăn xong, tất cả cùng chuẩn bị và bàn bạc sẽ đi đến đâu ở Bắc Sơn

"Đến núi Quắc đi, ta có quen biết một người ở đó". Nghiêm Hạo Tường đề nghị.

Núi Quắc nằm ở phía Bắc của Bắc Sơn. Quãng đường dài 10000 dặm, phải nói là rất xa.

"Chúng ta về dạng chân thân đi, nếu ở dạng người sẽ phải đi rất lâu mới đến nơi". Đinh Trình Hâm đề xuất cách đi dễ dàng hơn

"Cũng đúng." Tống Á Hiên cũng không phản đối ý kiến của anh. Chỉ có Mã Gia Kỳ còn ngơ ngơ ngác ngác.

Hả? Chân thân á? Hình dạng này chưa phải chân thân à? Biến về chân thân bằng cách nào?

Khi bước ra khỏi hang, cả ba người kia đồng loạt hoán đổi hình dạng. Nghiêm Hạo Tường biến về chân thân của mình là một con vật nhìn giống như loài chó nhưng có lông báo, còn có hai cái sừng.

Tống Á Hiên thì nhảy xuống sông rồi đột nhiên ngoi lên trong hình dạng một con cá chép, môi đỏ, phần đầu chuyển thành màu trắng, vảy cá có chỗ xanh chỗ đỏ nhìn đến là bắt mắt, hai bên còn mọc ra hai cánh chim.

Đinh Trình Hâm thì biến thành một con cáo, toàn thân trắng buốt, hai cái sừng trên đầu còn có thêm hoa văn.

Trong cả bốn người chỉ có mình Mã Gia Kỳ vẫn bình chân như vại, nghệch mặt nhìn cảnh tượng thần kì trước mắt.

Ba người còn lại nhìn cậu đang thừ người ra, còn cậu thì đang thầm hoảng loạn làm sao để biến về dạng chân thân thì Đinh Trình Hâm bước đến.

"Ngươi leo lên lưng ta, ta chở ngươi đi!" Đinh Trình Hâm bình tĩnh nói chuyện với Mã Gia Kỳ mặc kệ hai thần thú kia đang nhìn.

Lần này đến lượt Tống Á Hiên và Nghiêm Hạo Tường sửng sốt.

Đùa à? Cưỡi được trên lưng của Thừa Hoàng khó lắm đấy! Đây còn là Đại yêu Thừa Hoàng chủ động muốn người khác cưỡi lên, phúc lợi này phải dùng bao nhiêu công đức mới đổi được vậy?

"Thôi, ta không dám đâu!" Mã Gia Kỳ cũng bất ngờ trước câu nói của Đinh Trình Hâm

Anh từng nói nếu cưỡi được trên lưng anh thì sẽ thọ đến 2000 tuổi mà, nhưng chưa có ai làm được chuyện đó cả. Cậu thì lại không có cái gan để ngồi lên lưng anh, mà nếu không ngồi thì sẽ không đi được.

Cậu nhỏ giọng hỏi anh cách biến về hình dạng thật của mình:" Anh về hình dạng thật bằng cách nào vậy?"

"Dễ thôi mà, chỉ cần nghĩ trong đầu hình dạng thật của mình là gì thì nó sẽ tự biến về dạng đó thôi. Yêu thú nào cũng sẽ làm được!"

Mã Gia Kỳ đang rối rắm nghĩ về hình dạng thật của mình thì một hình ảnh lóe lên trong đầu. Có thể là bản năng của cơ thể chủ khi muốn về chân thân thì phải!

Vài giây sau Mã Gia Kỳ cũng biến về chân thân của mình là một con ngựa với hoa văn hổ, đầu chuyển sang màu trắng, đuôi màu đỏ. Lúc này cậu mới dám thở phào nhẹ nhõm.

Dọa chết cậu rồi!

Cả bốn người phi nước đại đến Bắc Sơn. Nghiêm Hạo Tượng và Mã Gia Kỳ mang thể chất của ngựa và chó nên chạy rất nhanh trên mặt đất. Đinh Trình Hâm và Tống Á Hiên dùng cánh để bay trên trời.

Có lẽ vì là yêu thú nên tất cả đều bay chạy nhanh hơn những loài chim ngựa bình thường. Nhưng 10000 dặm cũng không phải con đường ngắn. Có là thần thú đi chăng nữa thì cũng phải mất cả ngày trời mới đến nơi.

Đi được nửa đoạn đường thì tất cả cùng ngồi xuống để nghỉ ngơi lấy lại sức. Lúc đi là canh Mão mà bây giờ là canh Thân, tức là bọn họ phải đi đến sáng ngày hôm sau mới đến núi Quắc, nơi bọn họ dừng chân hiện tại là núi Nghiêm Từ.

"Chúng ta đã đi được bao nhiêu dặm rồi?" Mã Gia Kỳ hỏi Tống Á Hiên

"Đã đi được gần 6000 dặm rồi. Sao vậy? Mệt lắm à?" Tống Á Hiên nhìn cậu đang ngồi trên mỏm đá thở phì phò thì hỏi thăm

Bọn họ cũng chỉ ngồi nghỉ được một, hai khắc liền đứng dậy đi tiếp.

Cả ngày trời ngoại trừ bữa sáng ra thì cả bốn người đều không ăn gì để tiết kiệm thời gian đi chuyển.

Đi tiếp thêm bốn canh giờ nữa thì tới núi Trác Quang, lúc này chỉ còn cách núi Quắc vài chục dặm. Bọn họ ngồi nghỉ thêm lần nữa rồi đi bộ.

Lúc đến đã là giờ Sửu, Nghiêm Hạo Tường dẫn cả nhóm dừng trước một cây đại thụ, cạnh cây đại thụ đó là một ngôi đình nhỏ, đủ để hai người sống.

"Trương Chân Nguyên, anh đâu rồi?" Nghiêm hét thẳng vào trong đình tìm người

Vài giây sau, có người bước ra. Nói đúng hơn là có hai người bước ra khỏi đình.

"Trương ca, nhà anh có thêm người từ khi nào vậy?" Nghiêm Hạo Tường thắc mắc hỏi người tên Trương Chân Nguyên kia

"Đây là Hạ Tuấn Lâm, nơi ở của em ấy bị hung thú xâm nhập nên đến trú tạm ở chỗ anh. Tiểu Hạ! Đây là Nghiêm Hạo Tường, người anh đã kể với em hôm trước đó!"

Thiếu niên mang cổ phục màu xanh nhẹ giới thiệu về Nghiêm Hạo Tường cho người họ Hạ kia, cũng là giới thiệu cho ba người còn lại biết.

"Ta là Hạ Tuấn Lâm, núi Đan Huân bị dã thú làm hại nên ta đến đây!"

Tuấn Lâm đỏ mặt giới thiệu bản thân với Nghiêm Hạo Tường. Trước đây cậu có nghe Chân Nguyên kể về người này. Lúc nghe kể đã thích, lúc gặp mặt còn thích hơn.

Nghiêm Hạo Tường nhìn gương mặt nhỏ nhắn đáng yêu đang nhìn chằm chằm mình. Trong vô thức đã cười một cái. Cả thế giới dường như chỉ còn lại hai người này đứng nhìn nhau.

"Được rồi, nhìn nhau như vậy là được rồi!" Đinh Trình Hâm không khỏi ngứa mắt nhìn cảnh tượng đằm thắm này.

Lặn lội cả ngày trời đến đây chỉ để chứng kiến hai người này nhìn nhau thôi à? Không!

"Nghiêm Hạo Tường nói muốn giới thiệu hai người cho bọn ta". Mã Gia Kỳ cũng lên tiếng cắt ngang khung cảnh này

"À đúng rồi! Đây là Trương Chân Nguyên, người mà ta muốn cho vào Duật Vân Hội của chúng ta đó!" Nghiêm Hạo Tường lúc này mới hoàn hồn

"Ngươi có công lực gì vậy? Có thể nói cho bọn ta biết được không?" Tống Á Hiên từ nãy đến giờ mới cất giọng

"Ta không có khả năng gì nhiều, ta là Ngụ điểu. Ta đi theo ai thì người đó đao thương bất nhập!" Trương Chân Nguyên cũng tự giới thiệu bản thân

"Ngươi có muốn vào Duật Vân Hội với bọn ta không?" Đinh Trình Hâm điềm tĩnh hỏi, mắt cáo nhìn thẳng vào người trước mặt

"Duật Vân Hội? Là gì vậy?" Hạ Tuấn Lâm cố tình hỏi Nghiêm Hạo Tường

"Là hội do bọn ta lập ra để bắt yêu thú, vừa nãy các ngươi có nói vị họ Hạ này cũng bị hung thú làm hại nên bọn ta mới muốn các ngươi gia nhập". Tống Á Hiên bước tới đứng cạnh Mã Gia Kỳ

"Có thể tên đã tấn công Tuấn Lâm và tên đã tấn công người của ta là một. Nếu các ngươi có thể tham gia thì thật tốt! Càng có thêm người thì càng nhanh tóm được tên đó!" Đinh Trình Hâm nói một mạch rồi im lặng để hai người kia quyết định

"Vậy được! Dù sao thì khả năng của ta cũng có thể giúp các ngươi phần nào được an toàn. Ta tham gia!" Trương Chân Nguyên nhanh chóng đồng ý.

"Còn Tiểu Hạ thì sao? Ngươi có muốn gia nhập không?" Chưa kịp để Mã Gia Kỳ hỏi xong, Hạ Tuấn Lâm trực tiếp chấp nhận.

"Được chứ, ta cũng sẽ tham gia!"

Cậu chính là muốn tham gia chết đi được. Có tên họ Nghiêm ở đó, cậu nhất định sẽ tham gia

Vậy là Duật Vân Hội đã có thêm hai người nữa. Cả nhóm ngoại trừ Trương Chân Nguyên và Hạ Tuấn Lâm ra, tất cả đều sang cánh rừng đối diện để nghỉ ngơi

Nhưng Tuấn Lâm nằng nặc muốn đi theo vì có Nghiêm Hạo Tường. Vậy nên Á Hiên qua nghỉ ở đình của Chân Nguyên.

Trương Chân Nguyên thầm nhủ trong lòng Hạo Tường có cái gì mà lại thu hút Tuấn Lâm quá vậy?

Còn Nghiêm Hạo Tường bên này đang dí sát mặt mình vào mặt Hạ Tuấn Lâm: "Sao ngươi cứ đi theo ta hoài vậy?"

Hạ Tuấn Lâm tim không đập mạnh, tay không run trả lời lại anh: "Tại ta thích ngươi!"

Chapter
1 Chương 1. “Cậu có thích tôi không, trợ lý nhỏ?”
2 Chương 2. Duật Vân Hội
3 Chương 3. “Tại ta thích ngươi!”
4 Chương 4. “Không xin được, thì ta cướp!”
5 Chương 5. “Ngươi chắc chưa?”
6 Chương 6. Thẩm Cẩn Duệ
7 Chương 7. “Nếu vậy thì ta sẽ làm ngươi muốn kết bạn với ta!”
8 Chương 8. Cộng sự mới
9 Chương 9. Tiếp cận
10 Chương 10. Vấn đề xuất hiện
11 Chương 11. Duật Vân Hội tái xuất
12 Chương 12. Đêm đầu tiên
13 Chương 13. Nơi có người dung thân là ở đâu?
14 Chương 14. Tình huống lặp lại?
15 Chương 15. Giấc mơ của Mã Gia Kỳ
16 Chương 16. Thái nhân cách
17 Chương 17. Tam mộng thành tín
18 Chương 18. Nỗi lo của Đinh Trình Hâm
19 Chương 19. Người của mình bị để ý thì phải làm gì?
20 Chương 20. Trấn yểm thuồng luồng
21 Chương 21. Hoắc Đằng ra tay
22 Chương 22. Sinh thần
23 Chương 23. Bế Khí Hoàn
24 Chương 24. Hồi tưởng
25 Chương 25. Người quen cũ
26 Chương 26. Kiếm bạt nỗ trương
27 Chương 27. Người đầu tiên
28 Chương 28. Nghi thức
29 Chương 29. Nhị nhân vong-song hồn tán
30 Chương 30.
31 Chương 31. Quay về
32 Chương 32.
33 Chương 33.
34 Chương 34.
35 Chương 35. Đôi tình nhân trẻ
36 Chương 36. Khăn quàng cổ
37 Chương 37. Mẹ của Đinh Trình Hâm
38 Chương 38. Ra mắt
39 Chương 39. Anh trai và anh dâu
40 Chương 40.
Chapter

Updated 40 Episodes

1
Chương 1. “Cậu có thích tôi không, trợ lý nhỏ?”
2
Chương 2. Duật Vân Hội
3
Chương 3. “Tại ta thích ngươi!”
4
Chương 4. “Không xin được, thì ta cướp!”
5
Chương 5. “Ngươi chắc chưa?”
6
Chương 6. Thẩm Cẩn Duệ
7
Chương 7. “Nếu vậy thì ta sẽ làm ngươi muốn kết bạn với ta!”
8
Chương 8. Cộng sự mới
9
Chương 9. Tiếp cận
10
Chương 10. Vấn đề xuất hiện
11
Chương 11. Duật Vân Hội tái xuất
12
Chương 12. Đêm đầu tiên
13
Chương 13. Nơi có người dung thân là ở đâu?
14
Chương 14. Tình huống lặp lại?
15
Chương 15. Giấc mơ của Mã Gia Kỳ
16
Chương 16. Thái nhân cách
17
Chương 17. Tam mộng thành tín
18
Chương 18. Nỗi lo của Đinh Trình Hâm
19
Chương 19. Người của mình bị để ý thì phải làm gì?
20
Chương 20. Trấn yểm thuồng luồng
21
Chương 21. Hoắc Đằng ra tay
22
Chương 22. Sinh thần
23
Chương 23. Bế Khí Hoàn
24
Chương 24. Hồi tưởng
25
Chương 25. Người quen cũ
26
Chương 26. Kiếm bạt nỗ trương
27
Chương 27. Người đầu tiên
28
Chương 28. Nghi thức
29
Chương 29. Nhị nhân vong-song hồn tán
30
Chương 30.
31
Chương 31. Quay về
32
Chương 32.
33
Chương 33.
34
Chương 34.
35
Chương 35. Đôi tình nhân trẻ
36
Chương 36. Khăn quàng cổ
37
Chương 37. Mẹ của Đinh Trình Hâm
38
Chương 38. Ra mắt
39
Chương 39. Anh trai và anh dâu
40
Chương 40.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play