Hạ Tuấn Lâm được đưa vào một toà nhà cao tầng, đi thẳng lên tầng cao nhất. Họ dẫn cậu tới một căn phòng rộng lớn. Cánh cửa thép nặng nề mở ra với âm thanh ken két chói tai. Cậu bước vào, lập tức bị ánh sáng mờ nhạt và mùi máu tanh nồng xộc thẳng vào mũi làm nghẹt thở.
Căn phòng rộng nhưng lạnh lẽo như hầm đá, có đầy đủ dụng cụ y tế để chữa trị, xem ra người này không hề tầm thường, có cho mình một căn phòng đầy đủ thiết bị cứu trợ như thế này, chắc hẳn rất quan trọng.
Ở chính giữa là một chiếc giường bệnh lớn, nơi có người đàn ông nằm im bất động. Làn da trắng tái nhợt, đôi môi mỏng nhàn nhạt mím chặt, ngũ quan hài hoà, có thể nói là rất đẹp trai. Lông mày hắn nhíu lại, ánh mắt hờ hững lướt qua cậu như đang đánh giá một món đồ mới. Hạ Tuấn Lâm quan sát hồi lâu, hắn ta cao lớn, phần thân trần quấn băng sơ sài, máu vẫn rỉ qua lớp gạc trắng.
Nghiêm Hạo Tường
Cậu là bác sĩ?
Hắn hỏi, giọng trầm khàn nhưng vẫn toát lên uy lực.
Hạ Tuấn Lâm
Đúng. Nếu anh không muốn chết trong vòng 12 tiếng nữa thì ngậm miệng vào để tôi làm việc.
Sự thẳng thắn khiến căn phòng như đóng băng thêm lần nữa. Mấy người vệ sĩ đứng bên cạnh sững sờ, nhưng hắn lại nhếch môi nở một nụ cười lạnh lẽo.
Nghiêm Hạo Tường
To gan đấy.
Hạ Tuấn Lâm
Tôi đến để cứu mạng, không phải cúi đầu.
Hạ Tuấn Lâm không nói thêm lời nào, anh đeo găng, kiểm tra nhanh.
Hạ Tuấn Lâm
Một viên đạn xuyên gần đến cuống tim, tôi khâm phục anh vì sự chịu đựng này đấy. Thật sự rất nguy hiểm, chút nữa là anh đã chết rồi. Rồi, lấy thuốc gây mê đến đây để tôi tiêm. Giờ sẽ phẫu thuật lấy viên đạn ra.
Nghiêm Hạo Tường
Không được tiêm thuốc gây mê. Anh mổ luôn cũng được.
Hạ Tuấn Lâm
Anh có bị điên không, không gây mê là anh sẽ chết đấy.
Hạ Tuấn Lâm gần như quát lên.
Người đàn ông mím môi chịu đựng, hắn đã rất đau rồi, đành buông tay cho Hạ Tuấn Lâm chữa trị.
Sau 12 tiếng đồng hồ phẫu thuật thì viên đạn cũng được lấy ra, tình hình hiện tại có thể nói là khá tốt. Hạ Tuấn Lâm bắt tay vào thay đồ cho người đàn ông nọ.
Phúc Thịnh
Việc đó để chúng tôi làm. Bác sĩ, cậu nghỉ ngơi đi, chúng tôi sẽ dẫn cậu đến phòng nghỉ.
Hạ Tuấn Lâm
Được, nhưng phải cẩn thận, cậu ta vẫn chưa hoàn toàn hồi phục đâu.
Phúc Thịnh
Vâng, thật sự cảm ơn cậu, bác sĩ Hạ.
Hạ Tuấn Lâm
À, giờ tôi hỏi được chứ?
Phúc Thịnh
Vâng cậu cứ hỏi.
Hạ Tuấn Lâm
Hắn ta là ai vậy?
Phúc Thịnh
Người mà không ai dám gọi tên.
Hạ Tuấn Lâm bật cười.
Hạ Tuấn Lâm
Tôi không chữa trị cho bóng ma, tôi cần biết thân thế bệnh nhân của mình.
Phúc Thịnh
Cậu không cần biết nhiều thế đâu, cậu chỉ cần giữ anh ấy sống là được rồi.
Hạ Tuấn Lâm
Là lão đại của các anh hả?
Hạ Tuấn Lâm vẫn dai dẳng.
Phúc Thịnh
Đúng, anh ấy là sếp của chúng tôi.
Hạ Tuấn Lâm
Các anh làm nghề gì?
Phúc Thịnh
Anh không cầm biết đâu.
Hạ Tuấn Lâm
Hừm, các anh thật bí ẩn.
Hạ Tuấn Lâm được đưa tới một căn phòng rất sạch sẽ và rất đẹp nữa. Trong đầu thật nhiều câu hỏi, lòng ngập tràn lo âu. Nằm vật xuống giường, cậu thiếp đi trong những băn khoăn dang dở.
Comments