[DoGav - DuongAn] Vẫn Yêu Và Mãi Yêu
Ngày Đầu Tiên Làm Việc
nhỏ này thíc An
hồi sinh bộ này mà flop chắc .....
Tiếng chuông báo thức vang lên. An giật mình tỉnh giấc, gương mặt đầy vẻ lo âu. Cậu gấp gáp chuẩn bị, mặc lên mình bộ vest đã chuẩn bị từ trước. An đứng trước gương, tự nhủ..:
Đặng Thành An
"Cố lên, Đặng Thành An. Chỉ là công việc thôi mà."
Tại công ty Domic, An được Pháp Kiều dẫn đến bàn làm việc. Vị trí của cậu ngay đối diện văn phòng của sếp Trần. Chiếc bàn làm việc sạch sẽ, gọn gàng nhưng không có bất kỳ máy tính hay tài liệu nào
Pháp Kiều
Chào mừng cậu đến với Domic. Đây là bàn làm việc của cậu.
Pháp Kiều
Tất cả công việc của cậu sẽ được sếp giao trực tiếp. Cậu chuẩn bị tinh thần đi nhé.
An khẽ gật đầu, ngồi xuống. Cánh cửa văn phòng của Dương mở ra. Dương bước ra, trên tay là một xấp tài liệu dày cộp. Ánh mắt anh lướt qua An, rồi dừng lại
Trần Đăng Dương
*Giọng lạnh lùng* Cậu theo tôi vào trong.
An đứng dậy, bước vào văn phòng. An nhìn quanh, văn phòng vẫn như ngày phỏng vấn, lạnh lẽo và xa cách.
Trần Đăng Dương
//Quăng xấp tài liệu xuống bàn// Đây là dự án "Skyline" của công ty.
Trần Đăng Dương
Tôi muốn cậu nghiên cứu toàn bộ hồ sơ, phân tích thị trường và đưa ra bản báo cáo chi tiết vào sáng mai.
An sững sờ. Xấp tài liệu dày đến mức cậu không thể cầm hết bằng hai tay.
Đặng Thành An
Duo...- À..Sếp... sếp Trần. Dự án này... liệu có hơi nhiều không?
Trần Đăng Dương
*Khoanh tay, cười mỉa* Nhiều? Một sinh viên xuất sắc như cậu lại thấy nhiều?
Trần Đăng Dương
Hay là cậu sợ? Tôi tưởng cậu đã sẵn sàng cho mọi thử thách.
Đặng Thành An
*Nắm chặt tay* Không... tôi sẽ làm.
Trần Đăng Dương
Tốt. Tôi không thích những người vô dụng.//quay lưng//
An ôm xấp tài liệu ra ngoài. Cậu ngồi vào bàn làm việc, bắt đầu công việc. Pháp Kiều đi ngang qua, thấy An vùi đầu vào đống giấy tờ, khẽ lắc đầu thương hại
Thời gian trôi đi. An liên tục làm việc, đôi mắt mỏi mệt nhưng vẫn cố gắng tập trung. Cậu mở laptop của mình ra để tra cứu thông tin, nhưng Dương gọi cậu vào
Trần Đăng Dương
//thấy An mang theo laptop// Cậu đang làm gì?
Đặng Thành An
*giật mình* Tôi... tôi tra cứu thông tin dự án.
Trần Đăng Dương
*lạnh lùng* Công ty có máy tính riêng. Cậu không được phép sử dụng đồ cá nhân trong giờ làm. Đó là quy định.
Dương chỉ tay về một chiếc máy tính cũ kĩ, màn hình đã ố vàng, đặt ở góc phòng. An lặng lẽ cất laptop vào túi, đi đến chiếc máy tính cũ.
Cậu bật lên, nhưng máy chạy rất chậm, liên tục bị treo. An cố gắng kiềm chế sự khó chịu trong lòng, từng chút một gõ phím. Cánh cửa văn phòng của Dương khép hờ, anh luôn nhìn ra ngoài, quan sát từng cử chỉ của An. Anh nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt đầy sự phức tạp.
Trần Đăng Dương
Này, nếu mệt thì nghỉ đi. Đừng cố quá.
Trần Đăng Dương
Thật là ngốc. Tớ thương cậu nhất.
Quay lại hiện tại, Dương đột ngột đứng dậy, đi đến chỗ An. An giật mình, lúng túng
Trần Đăng Dương
Cậu xong chưa? Tôi chỉ cho cậu một đêm. Nếu ngày mai không có báo cáo, thì đừng mơ đến ngày thứ hai.
Đặng Thành An
//Ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy sự kiên định// Tôi biết.
Dương quay đi, khóe môi khẽ nhếch lên, nhưng ánh mắt anh lại đầy vẻ đau khổ. Anh đóng cửa lại, tiếng "cạch" vang lên trong văn phòng vắng lặng. An nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính cũ, nắm chặt tay đến mức móng tay in hằn trên da thịt
Comments
Winter._t21
từ từ rồi mình sẽ xây lại nó thành công mà, chỉ có bà dễ nản lòng mới khiến nó mất đi sức hút thôi
2025-08-11
1