[DoGav - DuongAn] Vẫn Yêu Và Mãi Yêu

[DoGav - DuongAn] Vẫn Yêu Và Mãi Yêu

LỜI HỨA CỦA TUỔI TRẺ

nhỏ này thíc An
nhỏ này thíc An
Làm lại hooiiiii
--
Mở đầu tại một quán cà phê sang trọng. Đặng Thành An đang ngồi trước laptop, trên bàn là một cuốn sổ tay cũ. Gương mặt cậu trầm tư. Đối diện, Hoàng Đức Duy vừa nhấp một ngụm cà phê, vừa quan sát người bạn thân của mình.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
*Cười nhẹ* Này An, mày lại xem cái ảnh cũ đó nữa à? Mấy năm rồi chứ?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
[ Không ngước lên, tay vẫn lướt nhẹ trên màn hình ] Ngày mai là ngày phỏng vấn ở công ty Domic rồi. Tao chỉ muốn chuẩn bị thật tốt thôi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chuẩn bị gì nữa? Tao đã bảo rồi, mày là sinh viên kiến trúc xuất sắc, vừa tốt nghiệp đã có ngay cơ hội làm việc cho Domic, một công ty lớn.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quá ổn. Nhưng mà...
Đặng Thành An
Đặng Thành An
*ngước lên, ánh mắt thoáng buồn* Mày đừng nhắc nữa. Dù có là công ty nào, tao cũng chỉ muốn thử sức.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Đặt tay lên vai An// 5 năm rồi đấy, An. Mày cứ mãi giữ cái lời hứa đó.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nếu Dương thực sự yêu mày, nó đã không bỏ đi không một lời nói như vậy. Tao biết mày vẫn chờ.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
//siết chặt cuốn sổ// Anh ấy có lý do riêng. Tao tin là vậy. Anh ấy đã hứa sẽ thi cùng trường với tao.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Lời hứa của anh ấy... tao vẫn luôn giữ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Lắc đầu, thở dài//Tao mong là mày không quá hi vọng. Dù sao thì... chúc mày phỏng vấn thành công.
An nhìn vào cuốn sổ tay. Trang đầu tiên là bức ảnh chụp chung của hai cậu bé ngày xưa. Phía dưới là dòng chữ viết tay: "Cùng nhau vào đại học nhé, An!". Cậu khẽ mỉm cười, nhưng nụ cười ấy nhanh chóng tan biến.
.
Tại sảnh chính của tập đoàn Domic. An mặc bộ vest phẳng phiu, đứng chờ với vẻ lo lắng. Pháp Kiều, thư ký riêng của giám đốc, đi ra.
Pháp Kiều
Pháp Kiều
*Mỉm cười* Chào cậu, cậu là Đặng Thành An, ứng viên cho vị trí trợ lý giám đốc đúng không? Mời cậu đi lối này. Giám đốc đang chờ.
An đi theo Pháp Kiều. Hai người bước vào một hành lang dài, cuối hành lang là cánh cửa lớn. Bên trong, một người đàn ông quay lưng về phía họ, đang đứng nhìn ra thành phố. An có cảm giác vô cùng quen thuộc.
Cốc cốc cốc
Pháp Kiều
Pháp Kiều
*Gõ cửa*Thưa sếp, ứng viên Đặng Thành An đã đến.
???
???
Vào đi
Người đàn ông quay lại. Gương mặt sắc nét, ánh mắt lạnh lùng, không còn sự ấm áp của cậu thiếu niên ngày xưa. Chính là Trần Đăng Dương. An chết lặng, tim cậu đập mạnh, tất cả mọi thứ trong cậu như ngưng lại. Còn Dương, ánh mắt anh lướt qua An một cách vô cảm, như thể đó là một người xa lạ.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
*sững sờ, thì thầm* Dương? Anh... sao...
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
*giọng lạnh lùng, dứt khoát* Ở đây, cậu gọi tôi là sếp Trần. Mời cậu ngồi.
An run rẩy ngồi xuống. Dương lật hồ sơ của cậu, đọc to từng dòng.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Đặng Thành An. Học lực giỏi, sinh viên Đại học Kiến trúc. Kinh nghiệm làm thêm tại một vài công ty nhỏ. Khá ấn tượng.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
//Cố gắng giữ bình tĩnh//Cảm ơn... sếp Trần.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Tốt... nhưng cậu thiếu một thứ.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Thiếu?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Thiếu gì ạ?
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Trung thành
An chết lặng. Từ "trung thành" như một mũi dao đâm thẳng vào tim cậu.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
//cố gắng nén cảm xúc//Tôi... tôi không hiểu.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
*Cười khẩy, đặt hồ sơ xuống* Nhưng Domic chúng tôi rộng lượng.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Cậu có thể vào thử việc một tháng. Sau một tháng, tôi sẽ quyết định có nên giữ cậu lại hay không.
An sững sờ. Anh không phỏng vấn, không hỏi han, chỉ buông ra một lời nhận việc đầy mỉa mai. An đứng dậy, cúi đầu chào rồi bước ra ngoài. Khi cánh cửa đóng lại, Dương ngồi xuống ghế làm việc. Anh nhìn vào tấm ảnh của An trong hồ sơ, vuốt nhẹ lên gương mặt cậu, rồi siết chặt lại. Ánh mắt đầy sự dằn vặt và đau khổ
.
An trở về căn hộ cũ. Cậu ngồi bệt xuống sàn, cả người như mất hồn. Hoàng Đức Duy chạy ra, đưa cho cậu một lon bia
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thế nào rồi? Căng thẳng lắm à? Hay bị từ chối rồi?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
*giọng run run* Tao... tao được nhận rồi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hay quá! Tao đã bảo mà!//vui vẻ vỗ tay//
Đặng Thành An
Đặng Thành An
//Nhìn Duy, hai mắt đỏ hoe// Duy à... giám đốc... là Dương.
Lon bia trên tay Duy rơi xuống sàn, tạo ra một tiếng động lớn. Cả hai chìm vào im lặng. An nhìn ra cửa sổ, bóng dáng của một người con trai với nụ cười ấm áp của 5 năm trước lại hiện lên trong tâm trí cậu.
Cậu thầm nghĩ: "Dương... tại sao anh lại bỏ đi không một lời từ biệt? Và bây giờ, tại sao anh lại đối xử với tôi như người xa lạ?". Ở một nơi khác, Dương ngồi trong căn phòng làm việc rộng lớn của mình, ánh mắt đầy sự dằn vặt. Anh đưa tay vuốt nhẹ lên tấm ảnh cũ của cả hai, rồi siết chặt lại.
Hot

Comments

Winter._t21

Winter._t21

ủa ê^^

2025-08-05

0

Đu otp hết mìnhhh

Đu otp hết mìnhhh

Nhớ mồm

2025-08-05

1

Đu otp hết mìnhhh

Đu otp hết mìnhhh

Em lạy chị

2025-08-05

0

Toàn bộ
Chapter

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play