Ta Ở Dị Giới Làm Giàu

Ta Ở Dị Giới Làm Giàu

Chương 1: Xuyên không

"Bíp, bíp."

- Gọi bác sĩ trưởng tới đây mau, bệnh nhân sắp không qua khỏi rồi.

Một nữ y tá hốt hoảng hô to, tiếng người hớt hải chạy vào phòng cũng ngày một nhiều.

Ánh sáng trong mắt cô đang dần lòe đi để lại là bóng tối nhấn chìm tất thảy mọi thứ xung quanh.

Tay chân bắt đầu lới lỏng, hồn như muốn lìa khỏi xác, cảm giác đau đớn của bệnh tật cũng không còn bao trùm lấy thân thể cô nữa.

"Oe, oe."

"Đau, đầu tôi đau quá. Chuyện gì vậy? Đây là đâu?"

"Oe, oe."

"Bảo bảo không đau, không đau."

"Kí ức của ai đây?"

"Xui xẻo, xui xẻo a... Mới sinh ra đã ngã rồi, chỉ mong không ngã thành kẻ ngốc."

Bà đỡ khẽ giọng kêu thương, người đàn bà ôm lấy đứa trẻ nước mắt đã lăn dài trên má.

"Không đâu, bảo bảo của ta sẽ không ngốc. Bảo bảo là đứa trẻ thông minh nhất."

Tiếng khóc cứ kéo dài, bóng tối lại ập đến, mở mắt ra một lần nữa những mảnh kí ức vụn vặn cứ bao quanh cô.

"Bảo bảo, mau lại đây với a nương nào."

Chỉ thấy trong bong bóng kí ức là người đàn bà với mái tóc được búi cao, đang giơ vòng tay ra đỡ lấy một đứa trẻ khoảng 2 đến 3 tuổi. Bà cười mỉm trông vô cùng hiền hậu.

"Bảo bảo, không được ăn bốc. Phải dùng đũa."

Vẻ mặt bà nghiêm nghị nhìn đứa trẻ, rồi lại lấy một đôi đũa đặt lên bàn tay mũm mĩm của đứa trẻ trong bong bóng kí ức.

"Bảo bảo, a nương. Gọi a nương nào."

"Aaa... aaa"

Sang bong bóng khác là hình ảnh bà đang dạy đứa trẻ cách nói chuyện.

Cô trầm mặc nhìn các bong bóng kí ức bao vây lấy mình, có chút hoảng hốt.

"Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy? Đây rốt cuộc là kí ức của ai?"

Cơn sợ hãi ập đến, hai mắt mở bừng ra. Mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo, rõ ràng là vẫn chưa hết kinh hãi.

"Đây, đây là... Chuyện, chuyện gì vậy?"

Vội giơ hai bàn tay mình lên xem, chỉ thấy đôi bàn tay ngắn cũn cỡn, rõ ràng là của một đứa trẻ khoảng 4, 5 tuổi.

Cô vội ngồi dậy, bò tới cái mương trước mặt. Soi mình vào dòng nước, chỉ thấy khuôn mặt bụ bẫm, trắng trẻo trong mặt nước động.

Trên mặt bé gái là vết bớt màu đỏ che gần nửa khuôn mặt, có chút giật mình, vội lùi lại.

"Gì đây? Đây, đây là ai?"

"Không phải ta chết rồi sao? Chết vì căn bệnh ung thư?"

Chưa kịp để cô chấn tĩnh, một người phụ nữ đã hớt hải chạy lại, bà nói lớn.

- Bảo bảo, sao lại bò đến gần mương vậy? Ngã xuống thì sao? Mau, mau lại đây với a nương.

Đến chỗ cô ngồi, bà vội ngồi thụp xuống đất kiểm tra tay chân cô.

- Để nương xem nào, có bị thương ở đâu không?

- Không, không sao rồi. Chỉ là chút bụi bẩn thôi. Để a nương lau cho con sạch sạch nhé!

Bà ngước mặt lên nhìn cô, nở một nụ cười dịu dàng chấn an, rồi lấy một cái khăn sạch, nhẹ nhàng lau tay cho cô.

- Con xem, có phải là sạch sạch rồi phải không?

- Hửm? Con sao vậy? Sao không có động tĩnh gì? Có phải bị thương ở đâu không?

Bà ngước lên nhìn cô, ánh mắt có phần lo lắng. Rồi lại vội vã kiểm tra tay chân cô một lượt nữa.

"Không, không có. Ta không có bị đau."

- Hả? Con nói gì cơ?

- Ta, ta... khô..ng... đau.

- Con, con biết nói rồi?

Bà bấu chặt lấy bả vai cô, có chút kích động.

- Bảo bảo biết nói rồi! Nào, bảo bảo của ta ngoan, gọi một tiếng a nương, a nương xem nào.

- Nươ..ng... nương... A...

- Đúng rồi, là nương là nương.

Bà ôm chầm lấy cô, khóc òa vì xúc động.

Nước mắt tuôn ra ào ạt, thấm đẫm cả mảnh áo chấp vá của cô.

Ôm cô một lúc lâu, bà cũng ổn định lại được cảm xúc, vội lau khóe mắt.

- Bảo bảo đói rồi phải không? Đi, a nương đưa con về ăn cơm.

Hot

Comments

☆Phong☆

☆Phong☆

hay đấy, khá mong chờ những chương tiếp theo

2025-07-09

4

•#JillPeony🧸

•#JillPeony🧸

ủa z là nhỏ bị chậm hẻ
tầm đấy tuổi ms bt nói:)

2025-07-27

1

Nguyễn Trường

Nguyễn Trường

nu9 trước đây là một con ngốc hả;-;

2025-07-10

1

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play