Tìm Lại Chính Mình(AllCap)
Chương 3:Tổn thương sau RapViet
Tác giả
Chương này sẽ thiên hướng về lời bộc bạch hơn ạ.
Đức Duy không còn nhớ rõ cảm giác lúc bước xuống bậc thềm sân khấu Rap Việt. Chỉ nhớ, ánh đèn chói chang ấy không ấm áp như cậu từng tưởng. Nó lạnh.
Như cái nhìn của ban giám khảo khi cậu kết thúc phần trình diễn mà không ai gật đầu.
Như cái nhíu mày khó hiểu của khán giả khi cậu cố gắng truyền tải câu chuyện cá nhân bằng chất giọng run run và flow chưa đủ chặt. Như từng bình luận đầy sắc nhọn xuất hiện chỉ vài giờ sau khi clip cậu tham gia vòng casting bị tung lên mạng.
💬:CaptainBoy? Cái tên nghe quê quê. Rap thì dở, biểu cảm thì như sắp khóc.
💬:Tưởng xúc động gì, hóa ra kể chuyện nghèo khó để lấy lòng thương.
💬:Đây là Rap Việt, không phải nơi chữa lành.
Cậu không lên sóng. Cậu không được trao cơ hội thứ hai. Không ai buồn nói lời an ủi. Mọi người bận bắt tay, chụp ảnh, cười nói với những gương mặt nổi bật hơn, chất hơn, đắt show hơn.
Kể từ hôm đó, cuộc sống của Đức Duy thay đổi — nhưng theo cái cách mà chẳng ai mong muốn.
Cậu từng hy vọng: “Dù không nổi tiếng, ít nhất cũng có người đồng cảm.”
Nhưng đời không cho cậu cơ hội ấy.
Một page chuyên bàn chuyện giới rap nhỏ đăng đoạn clip audition của cậu, đính kèm dòng chú thích mỉa mai:
> "Một gương mặt khá mới, nhưng flow lẫn lyrics đều nhạt. Gắng xem được hết không?"
Cộng đồng mạng chẳng cần chờ thêm lý do để buông lời ác ý.
💬:Chắc lại kiểu thí sinh bán hoàn cảnh.
💬:Mặt này mà làm rapper á?
💬:Tắt sau 10 giây, sorry.
Sự công kích lan nhanh như virus. Cậu không nổi tiếng, không có fandom bảo vệ, không ekip đỡ đầu. Những người từng khen cậu “dễ thương, ngoan, có tố chất” dần im lặng. Những người từng vỗ vai bảo: “Em cứ thi đi, biết đâu nên chuyện” cũng biến mất.
Một đêm khuya, Đức Duy mở điện thoại và thấy group anti đầu tiên mang tên mình. Mấy chục nghìn người tham gia. Họ đào lại video hồi nhỏ đi thi hát, chụp màn hình từ livestream Duy khóc trong một buổi tập và gán thêm chú thích: “Biểu cảm nặng mùi diễn xuất.”
Mỗi dòng chữ như một mũi kim.
Hoàng Đức Duy -06
"Trước đó đã không ai biết tới. Giờ được biết đến theo kiểu này còn khổ hơn."
Cậu thử lên tiếng một lần, đăng một story dài trên Instagram:
Kèm dòng caption:
Mình biết mình còn non, mình sai, nhưng mình đã cố gắng thật sự. Âm nhạc là tất cả những gì mình có.
Không ai thương cảm. Thậm chí người ta chụp lại, chế ảnh, đăng lên Tiktok với caption:
:'"Khi bạn không đủ giỏi nhưng muốn được thương."'
Lưu Ngọc Ly-87
Thôi con ơi, hay mình nghỉ hát đi... mẹ sợ quá. Sợ người ta làm con đau.
Mẹ của Duy — người phụ nữ đơn thân vất vả nuôi con trai đi thi này thi nọ, cũng bắt đầu rơi nước mắt.
Bà không hiểu về rap. Bà chỉ biết rằng con bà từng vui vẻ mỗi khi viết lời nhạc. Nhưng giờ, con trai bà câm lặng, tránh giao tiếp, khóa cửa phòng, đêm nào cũng mở laptop nhưng không hề đánh chữ. Đôi mắt cậu mờ đi, không vì thiếu ngủ, mà vì không còn muốn đối mặt với gì nữa cả.
Duy từng mở điện thoại, lặng lẽ đọc lại những lời bình luận cũ trong inbox:
💬:Khóc tiếp đi, biết đâu được lên sóng.
💬:Làm nhục cộng đồng rap.
💬:Nhìn mặt là biết diễn rồi.
Có lần, một nhãn hàng từng đặt lịch hợp tác với cậu gọi điện:
Nhân vật phụ
Xin lỗi em, phía truyền thông khuyên bên chị đổi người. Em đang bị dính phốt…
Cậu tắt máy. Không khóc. Nhưng trái tim như có ai bóp nghẹn.
Từng ngày, Duy như chiếc bóng trong căn phòng của chính mình. Thức dậy lúc 1 giờ trưa, ăn qua loa một gói mì, rồi ôm laptop suốt buổi. Không sáng tác,chỉ làm beat. Không lướt mạng. Không nhắn tin. Chỉ ngồi. Đôi khi gõ vài dòng lyric, rồi xóa. Mở beat cũ, rồi tắt. Mở Facebook, rồi khóa ngay vì sợ... một comment độc miệng nào đó bất ngờ bật ra trước mắt.
Cậu sống mà như không còn dám thở mạnh
Hoàng Đức Duy -06
“Chỉ cần mình im lặng, thế giới sẽ bỏ qua mình.”
“Chỉ cần không xuất hiện, thì sẽ không bị ghét nữa.”
Đó là những gì cậu tự nhủ mỗi ngày.
Email chương trình cậu cứ mở đi mở lại chỉ để đọc một dòng.
Tiêu đề dừng ngay ở đó. Nhưng cậu đã ngồi bất động suốt nửa tiếng chỉ để nhìn dòng chữ ấy.
Hoàng Đức Duy -06
Tìm lại chính mình?
Cậu cười — một kiểu cười méo mó. Có gì để tìm? Đến cả bản thân còn không biết mình có đang sống đúng hay không.
Cậu không trả lời ngay. Chỉ lưu email đó lại. Và đêm ấy, mở một file nháp beat đã để đó từ rất lâu.
Hoàng Đức Duy -06
Tao từng nghĩ giấc mơ là đôi cánh
Nhưng khi cất cánh, gió bẻ gãy rồi ném xuống đáy
Ai dạy tao cách đứng dậy khi cả thế giới muốn tao im?
Ai dạy tao cách tin, khi tao từng tin và bị cười vào mặt?
Ngày trước, chỉ cần một beat nhỏ thôi là đủ để cậu viết cả đêm. Nhưng bây giờ, chỉ cần mở laptop là cậu đã thấy ngột ngạt. Cảm giác như mỗi lần chạm phím là chạm vào vết thương đang rỉ máu.
Nhưng đêm ấy, sau gần ba tháng không viết nổi một dòng nào... Duy mở lại một bản beat cũ. Không phải để sáng tác, chỉ là để nghe. Để nhớ lại thời còn vô tư nhấn nút play mà không lo sợ thế giới ngoài kia đang chờ chực dập tắt mình.
Không hiểu sao, bàn tay lại trôi theo dòng beat ấy. Không gượng ép. Không mục tiêu. Chỉ là một câu đầu tiên bật ra khỏi cổ họng:
Tao từng nghĩ giấc mơ là đôi cánh
Nhưng khi cất cánh, gió bẻ gãy rồi ném xuống đáy
Ai dạy tao cách đứng dậy khi cả thế giới muốn tao im?
Ai dạy tao cách tin, khi tao từng tin và bị cười vào mặt?
Đó không phải là một bài hát. Cũng chưa phải một tác phẩm. Chỉ là vài câu... nhưng là những câu đầu tiên cậu viết bằng cảm xúc thật sau tất cả.
Con trỏ chuột nhấp nháy ở cuối đoạn rap dang dở. Đức Duy ngồi đó, không biết tiếp theo sẽ viết gì. Nhưng cậu cũng không đóng file lại. Không xóa như mọi lần trước. Cậu để màn hình sáng. Nhìn nó như một ngọn lửa nhỏ đang rụt rè cháy lại giữa đống tro lạnh
Ngoài cửa sổ, thành phố Sài Gòn chìm dần vào đêm. Còn bên trong căn phòng nhỏ của cậu, là một im lặng rất khác — không còn là sự im lặng của tuyệt vọng, mà là sự im lặng của... khởi đầu.
Một khởi đầu chưa rõ hình hài.
Cậu từng nghĩ, đứng ở đó, giữa ánh đèn, mic cầm trong tay và giai điệu vang lên, là khoảnh khắc của tự do. Là nơi một kẻ nhút nhát như cậu có thể bước ra khỏi chiếc vỏ bọc tự ti, trở thành một “CaptainBoy” đúng nghĩa. Nhưng đời thật thì tàn nhẫn hơn cả vần rap.
Đức Duy bị loại ngay từ vòng casting đầu tiên. Không được lên sóng, không có đoạn giới thiệu tử tế, không có chiếc áo team, càng không có nụ cười động viên từ ban giám khảo.
Nhân vật phụ
Em thiếu sắc thái.
Nhân vật phụ
Chưa đủ năng lượng để giữ sân khấu.
Nhân vật phụ
Câu chuyện cũ kỹ.
Chỉ vài lời phê bình ngắn gọn, ngữ điệu nhát gừng, ánh mắt hờ hững. Nhưng nó khiến cả một thế giới mộng mơ trong Duy sụp đổ.
Hôm đó, cậu bước ra khỏi phim trường trong im lặng.
Người khác có người đón, có bạn chờ. Cậu chỉ có một chiếc balo, một đôi giày trắng bám bẩn và một chiếc điện thoại không ai gọi tới. Cậu không khóc. Nhưng từng bước chân như dẫm vào một vùng ký ức bốc khói.
Một ước mơ vừa bị đốt thành tro.
Tối hôm đó, video audition của Duy bị một trang fanpage rap nhỏ đăng tải. Họ ghi caption:
Nhân vật phụ
Một thí sinh khá non, bài rap kể lể buồn ngủ. Anh em thấy sao?
Và thế là… những dòng bình luận bắt đầu trút xuống như một cơn mưa rào của ác ý.
Nhân vật phụ
Giọng như học sinh lớp 8 đọc thơ.
Nhân vật phụ
Tên ‘Captain’ mà rap như học sinh tiểu học.
Nhân vật phụ
Cái mặt buồn cười ghê, đòi làm nghệ sĩ.
Nhân vật phụ
Khóc trên sân khấu đi, biết đâu lại được thương.
Cậu đọc hết. Mỗi chữ như một viên đá ném vào ngực. Không phải lần đầu bị chê, nhưng chưa bao giờ cậu bị lột trần trước dư luận như vậy.
Một bình luận nổi bật vì có hàng ngàn lượt like:
Nhân vật phụ
Biến mẹ mày về làm TikTok đi, đừng phá hoại rap nữa.
Cậu không nhớ đã cầm điện thoại run bần bật bao lâu. Chỉ nhớ, màn hình tối dần vì nước mắt rơi lên. Nước mắt không bật thành tiếng, chỉ trào ra, nóng rát.
Ba ngày sau, Duy khóa hết tài khoản mạng xã hội. Không đăng gì. Không phản hồi ai. Không check inbox. Không mở messenger.
Sợ từng tiếng “ting” vang lên. Sợ một ai đó nhắn tin chỉ để bảo: "Tao cũng thấy mày không có tố chất."
Một buổi sáng nọ, khi cậu đang ngồi ở góc quán cà phê quen thuộc, một người bạn cũ trong giới gửi cho cậu một đoạn story. Trong đó là một đoạn chat được cắt ghép: Duy bị cho là “năn nỉ producer để được qua vòng”, “xài quan hệ để casting lại”, và “làm màu để lấy nước mắt”.
Không cần xác minh. Không ai quan tâm thật giả. Họ chỉ cần lý do để ghét, và họ đã có.
Nhân vật phụ
Hèn gì thấy nó khóc như diễn viên.
Nhân vật phụ
Lên sân khấu chỉ để làm trò.
Nhân vật phụ
Bé CaptainBoy lần này dính phốt nặng rồi nhỉ?
Họ không biết, buổi audition đó Duy đã viết nhạc xuyên đêm. Câu chuyện về người mẹ đơn thân nuôi con trai bằng gánh hủ tiếu gõ được Duy đưa thành lời rap, từng dòng đẫm mồ hôi, cả nước mắt. Vậy mà giờ nó chỉ là trò đùa.
Comments