[BL]Thương Si Cuồng

[BL]Thương Si Cuồng

Chương 1: Hồng y xuất thế

*LƯU Ý: những tình tiết kỳ lạ hay phi thực tế trong truyện dựa trên xây dựng và ý tưởng của tác giả không hoàn toàn giống và đúng với những gì các bạn đã biết trong thực tế!!!

...----------------...

Ở giữa lòng U Minh huyết hải một thân bóng đen huyền ngồi xếp bằng phía trên biển máu.

Hắn có đôi mày sắt bén đuôi mày hơi chếch lên, đôi mắt lạnh lùng ngày thường nhắm chặt, từ sống mũi cao thẳng đi xuống là đôi môi mím lại như đang nhẫn nhịn thứ gì đó.

Nhưng thứ nổi bật nhất là chiếc lông vũ đỏ thẫm hắn đeo bên tai phải kết hợp với mái tóc trắng dài buôn lơi càng làm tăng thêm chút quỷ dị khó tả.

Xung quanh hắn chợt có vô vàng khí đen vồ đến thổi tung mái tóc trắng, nam nhân áo đen thi pháp một luồng linh lực đánh ra phá tan khí đen kia, toàn thân hắn như bị chấn động miệng nôn ra toàn máu đen rồi dần đỏ thẫm một mảng lớn, đôi mắt hắn mở to đồng tử màu đỏ co rút không ngừng.

Sau giây lát hắn phi người bay vào bờ, ở mép vực có hai thiếu niên một người da trắng nhợt nhạt, ngũ quan tà mị, mái tóc trắng thả dài đến gót chân phía sau buộc một đóa Thiên Sơn tuyết liên, thiếu niên một thân bạch y xung quanh mơ hồ thấy hàn khí tên Hạ Băng.

(Hoa Thiên Sơn tuyết liên*minh họa*)

Thiếu niên kia gương mặt tuấn tú dương quang, màu da khỏe khoắn mái tóc đen dài được búi cao gọn gàng, cậu khoác áo vàng cả người như ánh ban mai tỏa sáng chói mắt tên Hạ Dương.

Cả hai cùng lúc hô với Thương Ngạo Tuyết người vừa bay tới: " Cha!"

Thương Ngạo Tuyết đáp xuống nhẹ nhàng đôi chân trần cách mặt đất một khoảng nhỏ, hai chiếc kiềng vàng ở chân khẽ kêu leng keng.

Hạ Dương vẻ mặt tức giận nói: " Thương Ngạo Tuyết! Người không biết đâu cái lũ thần tiên đã bày trận phong bế đánh lén người, ta và A Băng cũng bị lừa! Bọn ta vừa cảm nhận linh lực người thay đổi liền chạy đến. Cái lũ già đó sợ rằng bản thân sống lâu lắm chắt nếu muốn chết vậy sao không nói ta một tiếng để ông nội bọn chúng đến dạy lại cái cách sống hèn hạ đó, ta..."

Chợt tay áo hắn bị nắm lấy Hạ Băng nhìn hắn như cảnh cáo ngươi đừng có hỗn xược với cha. Hạ Dương quay qua nhìn đến sắt mặt của Thương Ngạo Tuyết lúc này cực kỳ khó coi còn có chút...hoảng sợ? Khoan đã hoảng sợ á Hạ Dương hoang mang nghĩ ta mắng người nhiều năm như vậy cuối cùng cha cũng sợ rồi hả.

Thương Ngạo Tuyết không để ý đến Hạ Băng và Hạ Dương hắn phi người hoá thành làn khí đỏ bay vút đi.

Thấy vậy Hạ Băng và Hạ Dương cũng lần lượt đuổi theo.

-

Lúc này ở nơi cao nhất của Thiên giới, chính giữa trung tâm của Cửu trùng Thiên 12 vị Thiên tôn cùng 35 vị thần cùng nhiều thần tộc khác đang lập kết trận.

Ở giữa trận một cột lửa màu xanh biếc phóng thẳng lên trời. Ngọn lửa này khác với tất cả những ngọn lửa khác xung quanh chỗ bị ngọn lửa đốt qua đều mang một tia linh khí tinh khiết nhất. Một ngọn lửa không bao giờ tắt, một ngọn lửa có thể hồi sinh, ngọn lửa mạnh mẽ nhất thế gian lửa niết bàn của Phượng Hoàng.

" ầm ầm" từng đợt rung chấn chẳng biết xuất hiện từ đâu làm lay chuyển cả một vùng trời Cửu trùng Thiên.

12 vị Thiên tôn vẻ mặt ai nấy đều bắt đầu đại biến, những vị thần khác thì ngơ ngác không biết chuyện gì vừa xảy ra.

Sự rung chấn ngày càng đến gần, từ trên cao một bóng người dần xuất hiện sau lớp sương đỏ.

Nam nhân hồng y đỏ thẫm, gương mặt tuấn mỹ kiêu ngạo, đôi mắt sắt bén lạnh lùng không thèm để ai vào mắt hắn chỉ chăm chú nhìn vào cột lửa xanh kia. Thương Ngạo Tuyết trên không từng bước đi đến gần cột lửa đôi kiềng ở chân reo vang, từng làn gió ấm từ cột lửa thổi đến làm mái tóc đen dài như thác bay tán loạn lộ ra đôi hoa tay lông vũ đỏ càng làm nổi bật làn da trắng của hắn, một thân hồng y bay như múa tựa yêu ma muốn câu hồn đoạt phách người ta.

Thương Ngạo Tuyết để mặt làn gió ấy xong đến, hắn như tận hưởng mà muốn khảm thật sâu khí tức của ngọn lửa đó, ánh mắt hắn đầy nhu tình nhìn ngọn lửa ấy sợ rằng sẽ như giấc mộng ngàn năm qua hắn vừa chớp mắt người kia liền biến mất.

Phía dưới những vị thần quan kia mỗi người đều có một biểu tình khác nhau có người thắc mắc, có người mơ hồ nhận ra gì đó, có người kinh hô nhưng đặc sắc nhất là vẻ mặt của 12 vị Thiên tôn kia bọn họ còn chẳng dám nhìn thẳng vào Thương Ngạo Tuyết.

Có tiểu thần quan nọ chợt hỏi: " Tên áo đỏ đó là ai vậy? Sao hắn lại xong vào Cửu trùng Thiên?"

Một vị thần dáng vẻ trong chừng 20, áo bào vàng kim nhíu mày nói: " Các ngươi nhìn xem cái hoa tai kia trong quen quen."

Nói đến đây tiếng xì xào chợt im bặt.

Hoa tai lông vũ đỏ, hai chiếc kiềng vàng ở chân trần, còn có hai thiếu niên một trắng một vàng phía sau...

" Ma tôn diệt thần Thương Ngạo Tuyết." một giọng nói rõ ràng mạnh mẽ vang lên làm chấn động tất cả các vị thần quan ở đây, người nói không ai khác chính là thiếu niên áo vàng trên kia.

Hạ Dương nhếch miệng kiêu ngạo nói:" Sao hả? Coi các ngươi run sợ kìa haha! để ta giới thiệu ta luôn nha, khụ khụ ta là Hạ ông nội của các con đây các cháu ngoan mau dập đầu với ông mấy cái nào hahahahahaha!"

Hạ Băng:"..." y không có quen tên ngốc này đâu đấy.

Các thần quan ở dưới:"..."

Hot

Comments

bichtrieu

bichtrieu

khxdl j dvjpvxou

2025-10-10

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Hồng y xuất thế
2 Chương 2: Phượng Hoàng niết bàn
3 Chương 3: Rơi vào Đài lịch kiếp
4 Chương 4: Vợ ơi! vợ ơi!
5 Chương 5: Vợ quyến rũ ta
6 Chương 6: Hôn gián tiếp
7 Chương 7: Em không bẩn
8 Chương 8: Phượng Hoàng bệnh nặng
9 Chương 9: Linh Sơn
10 Chương 10: Tạ Đình
11 Chương 11: Tâm cảnh đen tối
12 Chương 12: Phá giải huyễn hồn trận
13 Chương 13: Hiểm họa của hồ tộc
14 Chương 14: Là huynh bảo vệ ta sao?
15 Chương 15: Hồ tộc bị tấn công
16 Chương 16: Không thể nào là huynh ấy
17 Chương 17: Gặp được Mộc Lam
18 Chương 18: Lạc mất hồn phách
19 Chương 19: Tâm ma của Nữ Vương Hồ tộc
20 Chương 20: Sứ mệnh ràng buộc
21 Chương 21: Tuyết trắng cùng lệ ngọc
22 Chương 22: Trốn tránh
23 Chương 23: Chìm vào tuyết trắng
24 Chương 24: Tương liên không thành
25 Chương 25: Lời nói nơi đầu tim
26 Chương 26: Đứa con của Thiên Đạo
27 Chương 27: Kiếm Tông phái
28 Chương 28: Mở đầu dối trá
29 Chương 29: Ai đó
30 Chương 30: Luân trong Hoạn, Hoạn trong Luân
31 Chương 31: Dùng huyết đổi mạng
32 Chương 32: Lần đầu gặp gỡ
33 Chương 33: Ta tên Thương Ngạo Tuyết
34 Chương 34: Mai đỏ bung nở trên Tuyết
35 Chương 35: Ghen với chính ai?
Chapter

Updated 35 Episodes

1
Chương 1: Hồng y xuất thế
2
Chương 2: Phượng Hoàng niết bàn
3
Chương 3: Rơi vào Đài lịch kiếp
4
Chương 4: Vợ ơi! vợ ơi!
5
Chương 5: Vợ quyến rũ ta
6
Chương 6: Hôn gián tiếp
7
Chương 7: Em không bẩn
8
Chương 8: Phượng Hoàng bệnh nặng
9
Chương 9: Linh Sơn
10
Chương 10: Tạ Đình
11
Chương 11: Tâm cảnh đen tối
12
Chương 12: Phá giải huyễn hồn trận
13
Chương 13: Hiểm họa của hồ tộc
14
Chương 14: Là huynh bảo vệ ta sao?
15
Chương 15: Hồ tộc bị tấn công
16
Chương 16: Không thể nào là huynh ấy
17
Chương 17: Gặp được Mộc Lam
18
Chương 18: Lạc mất hồn phách
19
Chương 19: Tâm ma của Nữ Vương Hồ tộc
20
Chương 20: Sứ mệnh ràng buộc
21
Chương 21: Tuyết trắng cùng lệ ngọc
22
Chương 22: Trốn tránh
23
Chương 23: Chìm vào tuyết trắng
24
Chương 24: Tương liên không thành
25
Chương 25: Lời nói nơi đầu tim
26
Chương 26: Đứa con của Thiên Đạo
27
Chương 27: Kiếm Tông phái
28
Chương 28: Mở đầu dối trá
29
Chương 29: Ai đó
30
Chương 30: Luân trong Hoạn, Hoạn trong Luân
31
Chương 31: Dùng huyết đổi mạng
32
Chương 32: Lần đầu gặp gỡ
33
Chương 33: Ta tên Thương Ngạo Tuyết
34
Chương 34: Mai đỏ bung nở trên Tuyết
35
Chương 35: Ghen với chính ai?

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play