- Love you -

NovelToon
✧❁❁❁✧✿✿✿✧❁❁❁✧
007n7
007n7
“…ITrapped.”
Em gọi tên gã, rất khẽ.
Không phải như đang tìm người, mà như đang chọn gọi một vị vua từ ngai vàng bước xuống chỉ vì một ánh nhìn của riêng em.
Gã ngẩng đầu.
Người đàn ông tóc vàng, trong bộ đồ vest quý tộc được may đo kỹ lưỡng, đang ngồi tựa lưng vào ghế da thuộc gần lò sưởi.
Ly rượu đỏ còn vơi một nửa trong tay khựng lại giữa không trung khi nghe thấy tiếng gọi ấy.
Gã nhìn em, và thế giới dường như tắt tiếng.
Em đứng đó, dưới ánh sáng ấm áp của đèn chùm pha lê, tỏa ra một thứ ánh sáng mềm mại.
Quyến rũ. Nhưng không thô thiển.
Dịu dàng. Nhưng không yếu mềm.
Chiếc áo sơ mi trắng em mặc lỏng lẻo, vài cúc nơi ngực bung hờ, để lộ vùng da cổ, xương quai xanh, và một phần ngực lấp ló — vừa đủ để trí tưởng tượng gã bắt đầu mất kiểm soát.
Tóc em búi cao sau đầu, nhưng vài lọn buông rơi trước trán như cố tình — vẻ gọn gàng pha chút bất cần.
Gã đặt ly rượu xuống bàn, đứng dậy. Ánh mắt chẳng chớp một giây khỏi em.
Giọng gã trầm xuống, mượt như nhung, nhưng sắc như dao cạo:
ITrapped
ITrapped
“Em gọi ta, tình nhân của ta, chỉ bằng mỗi một chữ tên thế thôi sao?”
Em không trả lời, chỉ nghiêng đầu, môi nhếch nhẹ thành nụ cười.
Gã bước lại gần, từng bước dứt khoát vang vọng khắp nền gỗ.
Bàn tay hắn chạm lấy cằm em, nâng nhẹ lên. Mùi hương rượu nhẹ thoảng qua.
Gã cúi đầu, hôn lên khóe môi em — một nụ hôn vừa thoáng qua, vừa cố tình để lại dư vị.
ITrapped
ITrapped
“Đẹp đến tàn nhẫn.”
Gã khẽ nói, ánh mắt lướt từ mắt em xuống cổ, rồi dừng ở vùng da mịn giữa ngực áo mở.
ITrapped
ITrapped
“Em định tra tấn ta thế này bao lâu nữa, hm?”
007n7
007n7
“Cho đến khi anh thừa nhận rằng mình bị điều khiển hoàn toàn.”
007n7
007n7
“Gã quý tộc lạnh lùng à, không phải đang run đấy chứ?”
Gã bật cười khẽ, nhưng đôi mắt vẫn không rời em nửa giây.
ITrapped
ITrapped
“Run? Em nghĩ ta là loại người yếu tim đến mức run trước vài chiếc cúc áo bung ra sao?”
007n7
007n7
“Còn bao nhiêu lần nữa anh sẽ ngẩng đầu lên khi nghe em gọi tên?”
Em hỏi, bước một bước về phía hắn.
007n7
007n7
“Bao nhiêu lần nữa anh sẽ bỏ cả thế giới chỉ vì một cái nhíu mày của em?”
Gã im lặng, rồi bất ngờ kéo mạnh em sát vào người.
ITrapped
ITrapped
“Bao nhiêu lần nữa? Còn tùy vào việc em có còn gọi ta bằng cái giọng đó hay không.”
Gã cúi đầu, lần này môi chạm thẳng xuống cổ em.
Mỗi nụ hôn hắn để lại nơi cổ, nơi xương quai xanh, như một dấu ấn — quyền sở hữu, lòng ham muốn, và lời thề không buông tay.
ITrapped
ITrapped
“Em làm gì với ta thế này, hửm?”
Gã thì thầm, giọng nghẹn.
ITrapped
ITrapped
“Mỗi lần ta nghĩ mình đang nắm quyền, em lại nhìn ta — và ta quên sạch. Quên mình là ai. Quên phải kiểm soát.”
007n7
007n7
“Vậy thì...”
Em luồn tay lên gáy gã, kéo hắn lại gần hơn.
007n7
007n7
“...hôm nay, thử quên tiếp xem sao.”
Gã cười, nhưng lần này nụ cười đậm chất khao khát.
ITrapped
ITrapped
“Cẩn thận với lời mời gọi, Nam hoàng của ta.”
ITrapped
ITrapped
“Một khi ta sa vào, em đừng mong thoát.”
Em nhìn thẳng vào mắt gã.
007n7
007n7
“Ai bảo em muốn thoát?”
Gã không nói gì nữa.
Chỉ tiếp tục cúi xuống, đôi môi lướt qua da em — chậm, sâu, và mang theo cả những lời chưa nói thành tiếng:
Ta thuộc về em. Và em, sẽ không thể thuộc về ai khác.
. . .
007n7
007n7
“Ugh…”
007n7 nín một tiếng, tay khẽ xoa vùng eo vẫn còn ê ẩm.
Trên người em là chiếc áo phông của gã — cái áo rộng đến mức che gần hết thân hình mảnh mai — và còn đó những vết đỏ hằn, dấu cắn của đêm qua.
Cảm giác vừa đau vừa… ấm, khiến em nửa muốn chửi, nửa muốn ôm chặt lại.
Em lảo đảo bước về phía cầu thang, từng bậc đá lạnh lướt qua dưới gót chân.
Chưa kịp thở ra một câu than nữa thì một lực mạnh bạo bất ngờ quật tới — gã đã chụp lấy em, nhấc bổng như bế một đứa con nhẹ tênh.
007n7
007n7
“Uwaa—”
Em kêu lên nho nhỏ, hai tay vòng qua cổ gã, hơi hoảng hốt nhưng không thực sự chống cự.
ITrapped
ITrapped
“Đang đau hông mà còn muốn tự lết xuống?”
Gã cằn nhằn, giọng lún xuống một tông vừa trách vừa thích thú.
Cách gã bế em là kiểu công chúa, ngực em ép vào ngực hắn, mùi rượu pha hương thuốc lá thoang thoảng cùng mùi da người mạnh mẽ.
Gã cúi xuống, đặt một nụ hôn thật nhẹ lên má em — nụ hôn có vẻ như xin lỗi, có vẻ như đoạt đoạt — rồi tiếp tục đi xuống cầu thang từng bước vững chãi.
Em úp mặt vào cổ hắn, nghe tim hắn đập mạnh bên dưới lồng ngực.
Cảm giác bị nâng đỡ, bị che chở, khiến em vừa tức lại vừa ấm lòng.
Gã thì thầm vào tai em, tiếng khàn khàn:
ITrapped
ITrapped
“Xin lỗi. Anh biết anh hôm qua quá tay. Anh… anh xin lỗi, thật đấy.”
Em nhíu mày, vừa đủ tỏ vẻ khó chịu:
007n7
007n7
“Quá tay kiểu gì… anh có biết em sắp… sắp té mấy lần không?”
Gã cau mày, vẻ hối lỗi tràn đầy trên nét mặt khô cứng:
ITrapped
ITrapped
“Anh thấy em kêu mà vẫn không muốn buông. Anh… anh ngu. Anh xin lỗi. Anh sẽ bù lại, được chứ?”
007n7
007n7
“Bù lại bằng gì?”
Em hỏi, nửa giận nửa cưng.
Gã dừng lại giữa bậc thang, lắc đầu như tự trách mình, rồi bật cười mỉm, móng vuốt khẽ nhào vào lưng em như hành động xin xỏ:
ITrapped
ITrapped
“Bằng cả đống bánh em thích, bằng cả tuần rảnh rỗi chỉ để em bày đặt. Hoặc… anh sẽ làm em quên đau bằng cách không cho ai được nhìn em nữa, chỉ để anh nhìn thôi.”
Em bật cười—một tiếng cười nhỏ, dễ tan—và đánh nhẹ vào vai hắn một cái:
007n7
007n7
“Đừng dọa người ta bằng thứ vũ lực ghê gớm đó nữa.”
ITrapped
ITrapped
“Anh chỉ biết bảo vệ em bằng cách của anh. Nếu em không thích kiểu đó, dạy anh cách khác đi. Em là bé cưng của anh, anh sẽ học.”
Em cảm thấy một thứ gì đó mềm mại chảy trong lòng: vừa giận, vừa muốn dụi đầu.
Tay em quờ vào cổ gã, vuốt nhẹ, rồi thì thầm:
007n7
007n7
“Được. Nhưng anh phải thật lòng. Và mai mua cho em một chiếc gối mới nhé, cái gối bị vết răng của em làm rách rồi.”
Gã nhíu mũi, vẻ mặt như bị tổn thương nặng:
ITrapped
ITrapped
“Gối? Cái gối đó… anh sẽ đổi cả dịch vụ giặt giũ cho em nữa.”
Gã tiếp tục đi xuống, bước xuống sảnh, qua hành lang lặng lẽ chỉ còn ánh đèn vàng.
Cửa phòng đóng nhẹ sau khi hắn đưa em vào trong, đặt em lên ghế sô-pha, rồi cúi xuống thăm dò từng vết đỏ, cẩn thận như người sửa chữa món đồ quý giá.
ITrapped
ITrapped
“Đau chỗ nào hơn nữa không?”
Em nghiêng người, đưa tay ra chỉ điểm mấy vệt đỏ:
007n7
007n7
“Chỗ này còn hơi nhói. Và bên sườn trái nữa.”
Gã hít một hơi sâu, dùng ngón tay đầu tiên chạm nhẹ vào vết thương, mặt biểu lộ sự ân cần lạ thường.
Hắn rồi quay đi, lấy khăn ấm, nước ấm — hành động chăm sóc đơn giản mà ấm lòng.
Gã không nói, chỉ cúi xuống hôn nhẹ trên chóp đầu em, vừa như một lời xin lỗi, vừa như một lời hứa:
ITrapped
ITrapped
“Từ giờ, anh sẽ học cách kiềm chế. Nhưng đừng thử thách anh quá nhé, bé cưng.”
✧❁❁❁✧✿✿✿✧❁❁❁✧
Tác.
Tác.
Skibidi
Tác.
Tác.
Đoán xem cp tiếp theo là gì nè
Tác.
Tác.
Mà sốp dự định sẽ lập 1 gr mess chuyên về All007n7 í
Tác.
Tác.
Ae nào muốn tham gia thì kb face nhó
Tác.
Tác.
NovelToon
Hot

Comments

Iyaru Oshizu~✦

Iyaru Oshizu~✦

=)))) nghe bé cưng mà ngọt sớt vậy anh zai 🤓

2025-08-05

5

Minh Tử(trai đẹp bị điên)

Minh Tử(trai đẹp bị điên)

e tới đây sốp ơi há hahshahahsha

2025-08-05

0

👑Jasly^~^💚

👑Jasly^~^💚

ngon, em vào với sốp😍😍

2025-08-21

0

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play