Đùng đùng đùng - Âm thanh khi có người dùng lực đập mạnh vào cửa vang lên khiến Trương Chân Nguyên bất ngờ tỉnh dậy
Bà chủ nhà
Trương Chân Nguyên
Bà chủ nhà
Mở cửa
Bà chủ nhà
Mày có nghe thấy không ?
Bà chủ nhà
Nếu mày còn giả chết trong đấy tao sẽ kêu người phá cửa nhà mày
Tiếng la the thé không thể bị cánh cửa cũ kĩ và vách tường mục nát ngăn lại, âm ỉ đến mức cậu chẳng kịp nhận ra chuyện gì
Bà chủ nhà
Mày trốn kĩ đi
Bà chủ nhà
Tao đi rồi quay lại
Bà chủ nhà
Mày nghĩ mày im thì yên thân với tao à
Bà chủ nhà
Đợi đó
Cậu không rảnh lo người tới là ai, trong ánh mắt mờ mịt ánh lên vẻ kinh hoàng, không tin, còn có vui mừng sống sót sau tai nạn
Trương Chân Nguyên
Chuyện gì thế này ?
Trương Chân Nguyên
// lẩm bẩm //
Trương Chân Nguyên
Không thể nào
Trương Chân Nguyên
Sau cú va chạm đó, chắc chắn mình không thể sống được
Dù không hiểu ra sao. Nhưng rất nhanh cậu đã nhận ra đây là đâu
Bản năng của người sống sót trong ngày tận thế khiến cậu không thể không cảnh giác
Nhưng khung cảnh này quá mức chân thực
Trương Chân Nguyên
// đứng dậy đi quanh nhà //
Căn phòng bé đến mức liếc mắt đã thấy được hết từng ngóc ngách, giờ đây vừa quen thuộc lại vừa lạ lẫm trong mắt cậu
Quen thuộc là vì cậu đã sống ở đây cả nửa đời người, cái căn phòng bé xíu bằng lỗ mũi này là nhà của cậu
Bảy năm lăn lộn tìm đường sống từ chỗ chết đã khiến cậu quên nó từng có hình dáng thế nào
Ngay lúc cậu cần thời gian để sắp xếp suy nghĩ của mình thì nghe thấy tiếng nói lúc nãy lần nữa
Bà chủ nhà
Chỗ này
Bà chủ nhà
Tụi bây phá cửa cho tao
Bà chủ nhà
Nhẹ nhàng thôi, cánh cửa này mục nát lắm rồi
Bà chủ nhà
Mấy hôm nay không thấy nó, đồ đạc chắc còn bên trong, dọn sạch sẽ đi
Chưa kịp ra tay, cánh cửa đã tự động mở
Không
Là Trương Chân Nguyên đã mở nó ra
Bà chủ nhà
Á à ranh con, mày có ở trong, vậy mà nãy tao kêu mày không trả lời
Trương Chân Nguyên
// nhìn bà //
Bà chủ nhà
Mày nhìn tao bằng ánh mắt gì đấy
Bà chủ nhà
Trừng mắt với ai hả thằng láo toét
Bà chủ nhà
Không trả được tiền trọ thì cút khỏi đây
Trương Chân Nguyên
// ném cho bà một sấp tiền nhỏ //
Bà chủ nhà
// cầm đếm //
Bà chủ nhà
" Dư 20 tệ cơ đấy "
Bà chủ nhà
Ài ya, chị đã nói mà, làm sao cưng có thể không có tiền được
Bà chủ nhà
Phải mà cưng trả từ đầu thì có phải tốt hơn không
Bà chủ nhà
Cưng coi làm ra thế trận này cũng làm phiền đến hàng xóm chung quanh
Trương Chân Nguyên
Tiền dư
Trương Chân Nguyên
// đưa tay đòi tiền //
Bà chủ nhà
// khó chịu rút ra 20 tệ trả lại //
Bà chủ nhà
// thái độ thay đổi //
Bà chủ nhà
Hừ, mày tốt nhất biết điều đi
Bà chủ nhà
Tao nói lần này thôi, nếu còn không trả đúng hạn thì tao không cho mày thuê nữa
Bà chủ nhà
Mày nghĩ đi đâu tìm được chỗ ở vừa to vừa rẻ như tao
Bà chủ nhà
Được rồi, đi sang nhà Thập Tứ với tao. Thằng chó đấy cả tuần nay không trả, cũng không thấy mặt, tụi bây phải cho nó một bài học
// quay sang nói với đám tay sai //
Tiếng chửi văng vẳng từ từ biến mất sau ngã rẽ cầu thang, những người xung quanh thấy hết chuyện dần tản ra
Căn phòng trở lại vẻ im lìm vốn có của nó
Trương Chân Nguyên
// nắm chặt 20 tệ trong tay //
Trương Chân Nguyên
Mình sống lại rồi
Trương Chân Nguyên
// giọng nói thều thào //
Cậu cố gắng gượng đi đến cái nệm - nơi duy nhất có thể đặt lưng - sau đó gục xuống bất tỉnh nhân sự
Thần kinh căng chặt rốt cuộc thả lỏng, mí mắt thời gian dài không được ngơi nghỉ dường như đồng bộ với cơ thể hiện tại, nhắm nghiền suốt 1 ngày 1 đêm mới lờ mờ tỉnh dậy
Comments