Mở mắt ra thấy Mẹ, hình ảnh người mẹ gầy nhom tiều tụy ngồi ở trước mặt với đôi mắt đắm lệ, Tư Hạ liền bật khóc nhưng cổ họng cô không thể phát ra âm thanh nào ngoài những giọt nước mắt, rơi lả tả xuống chiếc gối trắng sữa trên giường bệnh.
Cô gắng gượng phát ra âm thanh nhưng cổ họng cứng ngắc phế quản như bị ai cắt lìa khỏi cổ, dù cố gắng nhưng mọi thứ đều biến mất trong sự vô vọng. Tư Hạ bất lực, nước mắt lại trải dài từ hai gò má xuống giường bệnh.
Thấy mẹ, tất cả buồn tủi mà cô chất chứa bấy lâu nay lại dâng lên như sóng trào. Những cơn sóng buồn ấy kéo nhau đi, lôi theo cả những mất mát bất lực mà cô đè nén trong lòng bấy lâu.
Tư Hạ nhìn lên trần nhà, nơi ấy có chiếc quạt xanh dương đang xoay vòng vòng. Nhìn vào nó cô thấy mình cũng lênh đênh như vậy, cuộc sống cũng xoay vòng vòng không có lối đi không có điểm dừng lại hoàn chỉnh.
Thấy Tư Hạ khóc, Mai Uyển lau nhẹ những giọt nước mắt trên má của con. Bà nhìn, cổ họng ứa nghẹn.
"Hạ...con gái của mẹ, mẹ nhớ con nhiều lắm, bác sĩ khám bảo con sẽ sớm khoẻ lại thôi. Mẹ không mong gì chỉ mong con mãi ở bên mẹ. Mẹ yêu con gái yêu...của mẹ."
Bà nói với giọng khàn đặc, âm vang ấm áp của người mẹ bất lực, kỳ vọng len lỏi vào trong đầu Tư Hạ. Nghe giọng nói của mẹ Tư Hạ đau lòng không thôi, mẹ cô thật đáng thương, mẹ vất vả với cô quá nhiều rồi.
Gia đình cô gia cảnh khó khăn, hết cấp ba cô đành bươn trải ngoài xã hội. Đi làm vì là tấm chiếu mới lại xinh đẹp ai nhìn cũng mê đắm, nhiều lần cô bị dụ đi làm việc nơi bất chính nhưng may cô trí óc thông minh, tính cách mạnh mẽ luôn né tránh được những điều tiêu cực, tránh xa được tệ nạn xã hội và những việc bất lương tâm.
Gia cảnh đã nghèo nay cô lại bị tai nạn, tài chính trong nhà chắc chắn giờ đã bị cô vắt sạch. Nhìn người mẹ tiều tụy ốm nhom trước mặt, Tư Hạ liền biết cô đang là gánh nặng cho gia đình, đang là một cây ATM rút tiền không đáy.
Chính cô gây áp lực cho gia đình, một con đỉa hút máu, hút sạch niềm vui, tài chính và kỳ vọng của cha mẹ. Cô một đứa con bất hiếu, một đứa con không ngoan, một đứa con tồi tệ của bố mẹ.
Lúc này Tư Hạ cô chỉ mong, nếu có kiếp sau cô sẽ báo hiếu cha mẹ thật tốt. Còn kiếp này xin hãy để cô làm một đứa con bất hiếu, một đứa con không ngoan của cha mẹ.
Mai Uyên và A Cường hai người làm cha làm mẹ, không mong đứa con gái của mình có thể phụng dưỡng tuổi già. Hai người chỉ mong cô có thể sống lại, vực dậy khỏi giường bệnh trở về với mái nhà nhỏ xinh ở dưới quê.
Dù gia cảnh nghèo nàn, nhưng cơm ăn áo mặc cũng không thiếu sót. Chỉ là mọi thứ không đủ dư rả chi tiêu mà thôi.
__________
Xế chiều.
Bên ngoài cánh cửa sổ kính thủy tinh là những tán lá cây xanh mướt, những khóm mây trắng trên cao đang bồng bềnh ri chuyển.
Trên nhành cây cao đàn chim ri đang bay lượn hót líu lo vang trời. Nhìn thiên nhiên xinh đẹp bình yên ở ngoài kia Tư Hạ lại thấy lòng mình bồn chồn đến lạ.
Ngủ sâu một giấc tỉnh lại đã là người thực vật nằm bẹp dính trên giường bệnh, giờ Tư Hạ chẳng còn hi vọng - kì vọng gì về tương lai, hay thế giới bên ngoài nữa.
Cô chỉ mong mình sớm chết đi để bớt đi phần nào gánh nặng cho gia đình, để lòng cô được an lòng, cha mẹ không phải suốt ngày đau lòng vì cô.
Nằm trên giường bệnh, thân tàn nặng nề như có hàng ngàn núi đá đè lên người Tư Hạ bất lực đến tuyệt vọng. Liếc nhìn ra mảnh trời trong xanh bên ngoài Tư Hạ lại nhớ về thú thế và hai thú phu của mình.
Cô lúc này chỉ nghĩ đó là một giấc mơ là ảo giác được sinh ra trong đầu cô trong lúc hôn mê mà thôi. Những kỉ niệm những ký ức tươi đẹp đó cô chỉ nghĩ là một giấc mơ dài không có thật.
Đang nghĩ vu vơ tiếng âm thanh hệ thống lại vang lên trong đầu cô.
[Ting...Mao Mao xin chào kí chủ, rất vui được gặp lại người.]
Tiếng máy móc vang lên ánh mắt Tư Hạ khựng lại, cô bất giác nghĩ. Máy móc gì vậy, làm người thực vật rồi vẫn có hệ thống theo à, cuộc sống này buồn cười thật ấy.
Hệ thống nghe được suy nghĩ của cô nó lên tiếng.
[Kí chủ em theo người lâu rồi mà, chúng ta quen nhau từ lúc chị ở thú thế ấy.]
Thú thế...Tư Hạ trầm ngâm suy nghĩ, khuôn mặt cứng ngắc như đá, khuôn mặt tiều tụy lại trở nên xấu xí hơn mọi khi.
[Kí chủ người mới từ thú thế trở về đó, là em mang người về đây. Người ấy chưa gì đã chết rồi, việc lớn chưa làm mà chết sớm hơn em nghĩ ấy.]
Việc lớn là gì ? Tư Hạ thầm hỏi hệ thống trong lòng. Với lại tất cả những gì ta đã trải qua là sự thật...vậy tại sao đến lúc này ngươi mới xuất hiện, ngươi chết ở xó nào mới ra đây hả.
Tư Hạ chửi hệ thống cho bõ tức, chết được một kiếp rồi hệ thống mới xuất hiện thật khiến cô bực mình.
[Hì hì...em xin lỗi lúc ấy hệ thống bảo trì, đáng ra ngay ngày đầu chị đến thú thế em nên nói với chị trước.]
Vậy sao? Vậy thì có lý gì nữa. Ta chết rồi trở về cũng thành người thực vật, vậy ngươi hả dạ chưa?
[Chị đừng nóng, em đến đây trao chị cơ hội trở về thú thế lần nữa á...]
Ồ...ngươi đùa ta sao. Ngươi nghĩ ta tin lời ngươi à. Gần năm trời rồi ta sống ở đó có thấy ngươi xuất hiện đâu ngoài lúc ta có dị năng không gian với lúc ta chết mới thấy tiếng ngươi đó.
[Chị thông cảm giùm em, cái này là do cấp trên em không có biết, với lại em chỉ được xuất hiện ở mấy trường hợp sau thui:
1 - Mới xuyên không đến thú thế.
2 - Xuất hiện dị năng.
3 - Nhiệm vụ thất bại.
Vậy đó nên chị đừng trách em nhá.]
Tư Hạ cạn ngôn trước cái hệ thống như có như không này. Cô thầm nghĩ thà đừng có còn hơn.
Lúc này hệ thống lại vang lên:
[Nhiệm vụ lần này không bắt buộc, nếu chị muốn em giúp chị còn không...cấp trên sẽ chọn cho đối tượng khác ]
Còn có đối tượng khác sao, vậy là ta không phải xuyên không một mình hả. Cô thầm hỏi hệ thống ở trong lòng.
[Không...! Chị là người được chọn, nhưng nhiệm vụ của chị thất bại rồi, thì sẽ chọn người khác.]
[Lần này em đã xin cho chị một vé chị theo không?]
Vậy nếu ta quay về thú thế thì mọi thứ có còn như trước không? Ta phải làm nhiệm vụ gì?
Updated 28 Episodes
Comments
Nguyệt Cẩn
Thấy thương đôi ba mẹ nu9 á. Không biết tác có sắp xếp cho họ ko. Mà cái hệ thống của tác thấy cùi bắp quá. Cả phần 1 sủi tăm mỗi phát cuối tưởng ko có chị nhà xuyên chay chứ
2025-08-02
1
Ngữ cảnh
Chap này thấy thương bà mẹ gê á
2025-08-11
1
Rika
cô là nu9 mà ko chít đc đâu
2025-08-04
1