[HieuCris] Trái Tim Vượt Thời Gian
Kẽ Hở Thời Gian
Tiếng còi xe inh ỏi phía sau khiến Cris giật bắn mình. Mấy chiếc ô tô phanh gấp, tài xế thò đầu ra chửi ầm lên
Tài Xế
Này! Định chết giữa đường hả? Muốn cosplay thì cũng phải biết chọn chỗ chứ
Cris cuống quýt kéo người đàn ông áo giáp dính máu kia vào vỉa hè
Phan Lê Vy Thanh
Trời đất ơi, nặng thật! Cái áo giáp này bằng sắt hả?
Phan Lê Vy Thanh
*thở hồng hộc, vừa kéo vừa làu bàu*
Trần Minh Hiếu
*cau mày, nhìn quanh*
Những “cỗ xe sắt” gầm rú, người người đi lại hối hả, còn ánh sáng kỳ dị từ những tòa tháp cao ngất chiếu xuống khiến hắn choáng váng
Trần Minh Hiếu
Đây… không phải Đại Hạ quốc. Cũng chẳng phải vùng biên cương nào… *lẩm bẩm*
Phan Lê Vy Thanh
*nghĩ đơn giản*
Phan Lê Vy Thanh
(Chắc ông này tham gia lễ hội hóa trang? Nhưng nhìn máu thì… không giống giả chút nào)
Cậu liếc vai trái của hắn, máu đỏ thẫm chảy dài xuống cánh tay
Phan Lê Vy Thanh
*tim đập thình thịch*
Phan Lê Vy Thanh
Không ổn rồi. Nếu không đưa đi viện thì toang mất
Cậu định gọi cấp cứu, nhưng chưa kịp bấm số thì cánh tay lạnh như băng của Minh Hiếu chụp lấy cổ tay mình
Trần Minh Hiếu
Không cần. Ta… không thể để người lạ động vào
Ánh mắt hắn sắc bén, giọng trầm vang như lệnh quân
Phan Lê Vy Thanh
*thoáng run, nhưng rồi bật cười*
Phan Lê Vy Thanh
Anh ơi, thời nay không có ai "tự chữa" đâu. Nếu không đi viện thì anh định nằm đường chảy máu đến chết à?
Minh Hiếu không đáp, chỉ siết chặt thanh kiếm vẫn nắm trong tay. Người qua đường đi ngang nhìn với ánh mắt tò mò, có người còn rút điện thoại ra quay
Phan Lê Vy Thanh
*đỏ mặt, vội kéo tay hắn*
Phan Lê Vy Thanh
Thôi, đi theo tôi. Anh mà ngồi đây nữa là mai lên mạng thành hot trend mất
Không hiểu sao, Minh Hiếu nhìn vào ánh mắt rối rít nhưng chân thành kia, cuối cùng không phản kháng. Hắn gượng đứng dậy, thân hình cao lớn khiến Cris phải ngẩng cổ mới thấy mặt
Trần Minh Hiếu
Nhà ngươi… rốt cuộc là ai? *khàn giọng hỏi*
Phan Lê Vy Thanh
Tôi á? Tôi là Cris. Sinh viên năm ba. Người sắp cứu cái mạng to đùng của anh đây
Phan Lê Vy Thanh
*lè lưỡi, kéo hắn đi*
Trong căn hộ nhỏ tầng ba, Cris hì hục tìm hộp y tế
Phan Lê Vy Thanh
May quá, còn ít bông băng
Cậu quay lại, thấy Minh Hiếu ngồi ngay ngắn trên ghế, lưng thẳng như cây thương, đôi mắt vẫn cảnh giác nhìn quanh. Hắn tháo mũ giáp xuống, lộ gương mặt góc cạnh, đường nét cứng rắn đến mức Cris ngẩn người vài giây
Phan Lê Vy Thanh
Đẹp trai dữ thần… mà lạnh như băng vậy trời *lầm bầm*
Cẩn thận lau vết thương, Cris không quên càu nhàu
Phan Lê Vy Thanh
Anh từ đâu tới thế? Phim trường hả? Sao mà ngã tới đây được?
Trần Minh Hiếu
*im lặng một lúc lâu, rồi thấp giọng*
Trần Minh Hiếu
Ta là Trần Minh Hiếu… tướng quân Đại Hạ. Ta… rơi xuống vực trong trận chiến… rồi tỉnh dậy, đã ở đây
Phan Lê Vy Thanh
*ngẩn ra, sau đó phá lên cười*
Phan Lê Vy Thanh
Anh đóng vai hơi nhập tâm rồi đó. Tướng quân xuyên không? Nghe như phim vậy
Nhưng khi bàn tay cậu chạm vào vết thương rỉ máu thật sự, nụ cười chợt tắt
Phan Lê Vy Thanh
*trái tim khẽ run*
Phan Lê Vy Thanh
Nhưng… nhìn không giống đùa chút nào
Trần Minh Hiếu
*cụp mắt, bàn tay to lớn vô thức giữ lấy cổ tay cậu*
Trần Minh Hiếu
Ngươi tin không?
Phan Lê Vy Thanh
*chớp mắt, nhìn sâu vào ánh mắt đen thẳm kia*
Một thoáng, cậu có cảm giác như bị hút vào, như đang đối diện một vị tướng quân từ trong sử sách bước ra
Phan Lê Vy Thanh
Ờ thì… nếu anh thật sự xuyên không, chắc tôi là người xui xẻo nhất khi nhặt trúng anh mất
Phan Lê Vy Thanh
*cười gượng, che đi sự bối rối*
Minh Hiếu khẽ nhíu mày, lần đầu tiên trong lòng hắn thoáng qua một cảm giác khó gọi tên
Ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố rực sáng – khởi đầu cho một câu chuyện vượt thời gian vừa mới bắt đầu
Comments