( Opera X Kalego) Thu Ấm - Đông Lạnh.
Thu - Đông
Yamahita Rin
Cre Avt đôi của cặp chính: Pepper Pep( Tieeu)
Yamahita Rin
Avt của Opera và Kalego đều lấy từ Pepper Pep( Tieeu)
Yamahita Rin
Phải cre trước bị tap thì ăn l
Ma giới bước vào thu, lá vàng rơi khắp sân trường. Kalego nghiêm nghị giảng bài, giọng cậu như từng nhát chém lạnh lẽo vào không khí. Nhưng Opera – vẫn như mọi ngày – ngồi ở hàng ghế giám sát, lười nhác như thể chẳng quan tâm điều gì, ngoài việc mắt hắn luôn… lỡ dừng lại trên dáng người cao gầy trước bục giảng.
Một tách trà nóng được đặt khẽ cạnh chỗ Kalego.
Opera
Đừng để cổ họng cậu khàn đi.
Kalego Naberius
Ta không cần.
Nhưng khi ngón tay vô thức siết quanh tách trà, hơi ấm lan vào da, cậu lại im lặng không nói thêm.
Buổi chiều, lá rụng đầy sân. Kalego bước qua, áo choàng vướng phải gió, mái tóc xám hất nhẹ. Opera đi cạnh, không nói gì, chỉ nhặt một chiếc lá vàng, mỉm cười:
Opera
Nhưng so với cậu thì chẳng đáng gì.
Kalego liếc hắn, hờ hững đáp:
Kalego Naberius
Lời khen rỗng tuếch.
Opera
Thế thì ta sẽ nói cả đời, để cậu thấy nó chẳng rỗng chút nào.
Lá thu rơi, gió dịu dàng.
Dường như có thứ gì đó nhen lên giữa hai người.
Đông đến, hơi lạnh thấm vào từng ngõ ngách ma giới. Lớp tuyết mỏng phủ lên những con đường, cắt da thịt bằng gió buốt.
Kalego vốn chịu lạnh kém, nhưng chẳng bao giờ thừa nhận. Cậu ngồi làm việc muộn, đôi bàn tay tê cóng trên giấy tờ.
Cửa bật mở, Opera bước vào. Hắn chẳng hỏi gì, chỉ tiến lại, ôm choàng lấy vai Kalego từ phía sau, bàn tay hắn mang nhiệt độ nóng rực.
Ngoài kia gió gào thét, trong căn phòng chỉ còn tiếng tim đập dồn dập.
Đông khắc nghiệt, Kalego sốt vì nhiễm lạnh nhưng vẫn cố đến lớp. Cậu loạng choạng trước bục giảng thì bị Opera bế thẳng về, mặc kệ cậu giãy giụa.
Kalego Naberius
Opera!! Đặt ta xuống ngay!!
– giọng Opera lần này không còn trêu chọc, mà nghiêm khắc, nóng bỏng.
Opera
Ta không cho phép cậu hành hạ bản thân như thế.
Trong vòng tay hắn, Kalego nghe tiếng tim đập mạnh mẽ. Hơi ấm từ Opera bao trùm lấy cậu, át đi cái lạnh buốt của mùa đông.
Nhưng trong lòng Kalego… còn có nỗi sợ hãi mơ hồ – sợ rằng bản thân quá yếu mềm trước sự dịu dàng ấy.
Đêm đông dài,Kalego một mình nhìn tuyết rơi ngoài cửa sổ. Opera đứng sau, lặng lẽ tiến đến, khẽ đặt tấm choàng lên vai cậu.
Opera
Cậu luôn đẩy mọi người ra xa.
Kalego Naberius
Vì ta không cần ai ở gần.
Opera
Thế tại sao không gạt ta ra?
Opera cúi xuống, hơi thở nóng phả bên tai.
Kalego khựng lại, tim cậu nhói lên, nhưng môi vẫn mím chặt. Bên ngoài, bông tuyết tan thành nước, như lòng cậu đang dần tan chảy.
Yamahita Rin
Bộ này không ngược không H là ngọt.
Yamahita Rin
Chữa lành cho các con sau bộ OpeKale - Máu Đổ Tình Tan kia.
Comments