Chương 7: Ra mắt tập thể

Buổi tối trước khi xuất phát tham gia khóa huấn luyện quân sự, Kiến Nhất trong phòng Vu Yên Nhi giúp cô xếp quần áo và vật dụng cá nhân vào hành lý, trong lòng luôn lo lắng cô không thể hòa nhập được với cuộc sống khuôn khổ.

Trước khi chính thức bước chân vào huấn luyện thực tế, Kiến Nhất không an tâm lên tiếng dặn dò: "Nhi Nhi, đến đó rồi em phải tự làm mọi thứ, sẽ không ai làm giúp em."

Vu Yên Nhi nằm ngửa trên giường, hai chân đung đưa bên ngoài, không vui nói: "Nếu không phải anh cũng đi thì em đã không thèm đến đó rồi."

Kiến Nhất hướng ánh mắt nuông chiều về phía Vu Yên Nhi, cô gái này lúc nào cũng lấy anh làm mục đích mà tiến tới, nhưng cuối cùng cũng đã đến lúc anh phải để cô tự bước đi, còn anh vẫn sẽ ở phía sau từng bước nâng đỡ cô.

Nhớ đến thùng thư tình chất đống, Vu Yên Nhi không trực tiếp nhắc đến, hiếu kỳ hỏi: "Ông xã, ở trên trường có nhiều người thích anh không?"

"Không có." Kiến Nhất bình thản đáp, anh đến trường chỉ chú tâm mỗi việc học làm gì có thời gian quan tâm đến việc có bao nhiêu người thích anh.

Biết Kiến Nhất nói như vậy để Vu Yên Nhi khỏi nghĩ ngợi lung tung, có lẽ anh vẫn chưa biết cô đã thuộc hết tên những người gửi thư tình cho anh. Danh sách đã nắm trong tay, cô sẽ từ từ tự tay loại bỏ từng kẻ địch.

Sáng hôm sau chuẩn bị đến trường, bố mẹ Kiến ra cổng tiễn, Vu Yên Nhi vui vẻ vẫy tay tạm biệt: "Bọn con đi đây, con sẽ chăm sóc... à không, Kiến Nhất sẽ chăm sóc cho con, bố mẹ đừng lo."

"Được, đi vui nhé." Bố mẹ Kiến tươi cười dõi theo Kiến Nhất và Vu Yên Nhi một lúc lâu mới quay trở lại trong nhà.

Trên con đường vắng lặng buổi sớm, Vu Yên Nhi ngồi trên hành lý để Kiến Nhất đẩy đi, đồ của anh chỉ gói gọn trong ba lô mang trên vai.

Nhà Kiến Nhất nằm trong khu dân cư được thắt chặt an ninh, khung cảnh quanh nhà nhiều cây cối thanh tĩnh, buổi sáng còn nghe được tiếng chim hót.

Nhìn Kiến Nhất, Vu Yên Nhi đột nhiên cảm thấy bất an, đồng thời cũng không dám tin bản thân bao nhiêu năm để anh ngoài vòng kiểm soát của cô, chẳng may sơ suất một chút sẽ mất ngay. Giờ đã trở về bên cạnh anh, Vu Yên Nhi hạ quyết tâm phải quản anh thật chặt nhưng không được quá vội vàng hay dữ dội.

"Ông xã, lúc chúng ta ở trường, tạm thời không công khai."

"Em lại muốn bày trò gì?" Kiến Nhất đã quá quen với tính cách của Vu Yên Nhi, không chỉ ghen tuông mà còn có tính sở hữu cực kỳ cao, làm gì có chuyện không muốn công khai.

"Phải lựa dịp tốt mới công khai chứ, vả lại..." Vu Yên Nhi bày ra nụ cười nham hiểm pha lẫn sự thẹn thùng: "Biết đâu sẽ có một hàng dài theo đuổi em thì sao? Em sẽ cho anh thấy em cực kỳ cực kỳ hút người."

Kiến Nhất cười bất lực, không phải anh không tin không có người theo đuổi Vu Yên Nhi, anh chỉ không tin có người kiên trì theo đuổi cô quá một phút.

Đút tay vào trong túi áo khoác, Vu Yên Yên lấy ra một sợi chun buộc tóc màu đen mảnh đeo vào cổ tay Kiến Nhất, hành động của cô không có chủ đích, đơn giản vì cô muốn bỏ tay vào túi mà không bị vướng đồ bên trong.

Cách đối xử với Vu Yên Nhi, Kiến Nhất tương đối dễ tính, chỉ cần không ảnh hưởng tới sức khỏe anh đều để cô làm mọi thứ mà cô muốn, lâu dần trở thành một thói quen khó bỏ.

Gần đến trường, tình cờ gặp Từ Tuấn Vỹ và Mạc Nhiên Nhiên, Vu Yên Nhi một phát nhảy từ hành lý xuống đất chạy đến đi với Mạc Nhiên Nhiên, để Kiến Nhất và Từ Tuấn Hạo về sân tập trung trước.

Đi đến phòng giáo vụ, cả hai thân thiết khoát tay, Mạc Nhiên Nhiên mong đợi ra mặt: "Yên Nhi, lần này cậu về nhất định phải giúp mình ra tay trừng trị Tuấn Vỹ, cậu ấy lúc nào cũng gây sự với mình."

"Yên tâm, có mình ở đây không ai dám ức hiếp cậu." Vu Yên Nhi dõng dạc vỗ ngực tuyên bố, xử lý người xấu là trách nhiệm cao cả mà một công dân gương mẫu như cô nên làm.

Đến phòng giáo vụ, giáo viên chủ nhiệm ra đón, còn cố tình gọi lớp trưởng đến, Vu Yên Nhi đưa mắt nhìn cô bạn lớp trưởng rất ra dáng “con nhà người ta”.

"Sau này có chuyện gì, em có thể trao đổi với Lý Nhược."

Trước lời đề xuất của giáo viên, Vu Yên Nhi cười khách sáo với Lý Nhược: "Làm phiền cậu rồi."

"Không có gì." Lý Nhược cười lịch sự đáp lại.

Xuống sân trường chỗ lớp tập trung, Vu Yên Nhi vui vẻ chào hỏi, mọi ánh nhìn đổ dồn về cô. Vu Yên Nhi nói bản thân từ trường quốc tế chuyển sang, ai cũng tin sái cổ. Kết thúc màn ra mắt nhanh chóng, Vu Yên Nhi, Mạc Nhiên Nhiên và Lý Nhược đi đến chỗ Kiến Nhất và Từ Tuấn Vỹ đang đứng gần cuối hàng.

Vừa đến gần, Vu Yên Nhi lập tức nhập vai, giả vờ ngạc nhiên nhìn Kiến Nhất thốt lên: "Woa, lớp chúng ta có nam thần sao, thật tốt quá. Chào cậu, mình là Vu Yên Nhi."

Biểu cảm của Kiến Nhất bất đắc dĩ, mỉm cười phối hợp: "Mình là Kiến Nhất."

"Kiến Nhất? Là nhất kiến chung tình sao? Tên cậu nghe hay thật, bề ngoài cũng rất tốt." Vu Yên Nhi chậc lưỡi gật gù, lướt mắt trên người anh từ trên xuống dưới cảm thán.

Kiến Nhất cam chịu trò nghịch ngợm của Vu Yên Nhi, Từ Tuấn Vỹ và Mạc Nhiên Nhiên mím môi nhìn nhau nhịn cười, cả hai còn nghĩ xem có nên hùa theo để quấy phá Kiến Nhất hay không, hiếm khi có cơ hội chọc anh, bỏ qua sẽ rất uổng.

"Phải rồi Kiến Nhất, cậu có bạn gái chưa?"

Không gian yên lặng trôi qua, hai giây sau Kiến Nhất bình thản trả lời câu hỏi của Vu Yên Nhi: "Có rồi."

"Thật sao?" Vu Yên Nhi tỏ ra buồn bã: "Tiếc thật, nếu cậu chưa có mình sẽ bỏ chồng chưa cưới theo cậu."

"Cậu có chồng chưa cưới rồi sao?" Lý Nhược Vũ im lặng nãy giờ cũng lên tiếng, ánh mắt lộ rõ sự vui mừng.

"Phải, mình có rồi." Vu Yên Nhi đắc ý nói, thầm nghĩ "Chồng chưa cưới của tôi đang ở trước mặt các người đây".

Nghe Vu Yên Nhi xác nhận, Lý Nhược mừng thầm, không cần tốn sức cũng có thể loại bỏ được một đối thủ. Có điều, Lý Nhược nhận ra ánh mắt Kiến Nhất khi nhìn Vu Yên Nhi vốn không lãnh đạm như bình thường, sâu trong đáy mắt hiện hữu sự lấp lánh chưa từng có của anh.

Hot

Comments

nữ hoàng ế chồng

nữ hoàng ế chồng

từ một cách nào đó tui đã đọc Từ Tuấn Vỹ thành Từ Tuấn Hạo

2024-04-06

2

ヅÂn Ân_«Tiêu Mỹ»

ヅÂn Ân_«Tiêu Mỹ»

đọc lần t3 tự nhiên nhớ ra bản thân cũng có 1 trúc mã, mà nó lạ lắm :))))

2023-03-11

3

Thị Phương Nguyễn

Thị Phương Nguyễn

Eo không đọc truyện nào mà na9 hiểu với yêu chiều nu9 như truyện này luôn
Kiểu chiều đến hư đến lúc không còn sức để chiều íi

2022-05-08

2

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Nhìn em, anh có đau lòng không?
2 Chương 2: Không thể trách
3 Chương 3: Chúng ta lớn rồi, tình yêu vẫn không đổi
4 Chương 4: Cơn thịnh nộ bất ngờ
5 Chương 5: Về bên anh
6 Chương 6: Khởi đầu công cuộc giữ người
7 Chương 7: Ra mắt tập thể
8 Chương 8: Nói lời ngọt ngào
9 Chương 9: Vị hôn thê bí ẩn
10 Chương 10: Xác nhận
11 Chương 11: Ẩu đả
12 Chương 12: Dùng mối quan hệ chống lưng
13 Chương 13: Công khai thân phận
14 Chương 14: Người chiến thắng
15 Chương 15: Hoa có chủ
16 Chương 16: Chủ quyền
17 Chương 17: Ngưng lớn
18 Chương 18: Tình đơn phương
19 Chương 19: Lần nữa ẩu đả
20 Chương 20: Chiều hư
21 Chương 21: Yêu từ những điều nhỏ nhặt
22 Chương 22: Tiến một bước, lùi một bước
23 Chương 23: Chuyện thực tế
24 Chương 24: Càng cố chấp, càng đau khổ
25 Chương 25: Tình bạn
26 Chương 26: Nổi tiếng hay tai tiếng?
27 Chương 27: Chân ái
28 Chương 28: Mối tình đẹp nhất
29 Chương 29: Cẩn thận người thứ ba
30 Chương 30: Một nụ hôn đáng giá bao nhiêu?
31 Chương 31: Bình yên giữa ngày hạ
32 Chương 32: Kẻ thất bại vẫn là kẻ thất bại
33 Chương 33: Tình địch vây quanh
34 Chương 34: Càng đắt giá, càng nhiều người muốn sở hữu
35 Chương 35: Báo hiệu
36 Chương 36: Tất cả vì em
37 Chương 37: Hiểu từng nấc
38 Chương 38: Diễn viên giỏi
39 Chương 39: Tiếp mọi thể loại "kẻ thứ ba"
40 Chương 40: Một mũi tên trúng hai con nhạn
41 Chương 41: Thắng đậm
42 Chương 42: Kẻ mặt dày
43 Chương 43: Chuyện thắng thua
44 Chương 44: Bớt phí công
45 Chương 45: Ngày đầu đi học đã không yên
46 Chương 46: Nổi loạn
47 Chương 47: Ra tay
48 Chương 48: Thăm dò
49 Chương 49: Thách thức
50 Chương 50: Có dấu hiệu
51 Chương 51: Dần lộ mặt
52 Chương 52: Khai chiến
53 Chương 53: Cuộc chiến đẫm máu
54 Chương 54: Ông xã, em sai rồi
55 Chương 55: Nỗi lòng
56 Chương 56: Không tốt lắm
57 Chương 57: Thêm trò vui
58 Chương 58: Nắm thóp
59 Chương 59: Phiền phức
60 Chương 60: Tình yêu của chúng ta
61 Chương 61: Không ai xen vào được
62 Chương 62: Được chiều hư đến mức nào?
63 Chương 63: Thầy Kiến
64 Chương 64: "Chuyện người lớn"
65 Chương 65: Núi này cao có núi khác cao hơn
66 Chương 66: Sự cố
67 Chương 67: Không rời
68 Chương 68: Đúng lúc, đúng người
69 Chương 69: Tất cả đều có thể
70 Chương 70: Ngoại tình
71 Chương 71: Sự thật phía sau
72 Chương 72: "Tình địch" tìm đến nơi
73 Chương 73: Anh không tin em
74 Chương 74: Bày tỏ
75 Chương 75: Anh còn tưởng...
76 Chương 76: Tận hưởng sự nguy hiểm
77 Chương 77: Mọi thứ đều có nguyên do
78 Chương 78: Đổi người
79 Chương 79: Vạch rõ ranh giới
80 Chương 80: Chờ đợi cơ hội
81 Chương 81: Kế hoạch đáng chờ đợi
82 Chương 82: Thú nhận
83 Chương 83: Vạch mặt
84 Chương 84: Sau cơn mưa
85 Chương 85: Rồi cũng sẽ trải qua
86 Chương 86: Thuần khiết như bông hoa tuyết trắng
87 Chương 87: Tàn kịch
88 Chương 88: Người chiến thắng
89 Chương 89: Một lần nói rõ
90 Chương 90: Gặp nguy hiểm
91 Chương 91: Cái kết của kẻ hành động không suy nghĩ
92 Chương 92: Hai ý nghĩ
93 Chương 93: Kẻ tốt, người xấu
94 Chương 94: Kẻ đáng thương
95 Chương 95: Nguyện vọng lớn lao
96 Chương 96: Quá nguy hiểm
97 Chương 97: Mắc tội
98 Chương 98: Em không còn là trẻ con
99 Chương 99: Một nụ hôn thay ngàn cảm xúc
100 Chương 100: Tương lai rộng mở
101 Chương 101: Em là ánh nắng đời anh
102 Chương 102: Chỉ có một lý do duy nhất
103 Chương 103: Tặng em một hôn lễ, trao em một cuộc đời
104 Ngoại truyện 1: Mật ong không ngọt bằng anh
105 Ngoại truyện 2: Mọi thứ rồi sẽ thay đổi
106 Bạn có một tin nhắn mới
Chapter

Updated 106 Episodes

1
Chương 1: Nhìn em, anh có đau lòng không?
2
Chương 2: Không thể trách
3
Chương 3: Chúng ta lớn rồi, tình yêu vẫn không đổi
4
Chương 4: Cơn thịnh nộ bất ngờ
5
Chương 5: Về bên anh
6
Chương 6: Khởi đầu công cuộc giữ người
7
Chương 7: Ra mắt tập thể
8
Chương 8: Nói lời ngọt ngào
9
Chương 9: Vị hôn thê bí ẩn
10
Chương 10: Xác nhận
11
Chương 11: Ẩu đả
12
Chương 12: Dùng mối quan hệ chống lưng
13
Chương 13: Công khai thân phận
14
Chương 14: Người chiến thắng
15
Chương 15: Hoa có chủ
16
Chương 16: Chủ quyền
17
Chương 17: Ngưng lớn
18
Chương 18: Tình đơn phương
19
Chương 19: Lần nữa ẩu đả
20
Chương 20: Chiều hư
21
Chương 21: Yêu từ những điều nhỏ nhặt
22
Chương 22: Tiến một bước, lùi một bước
23
Chương 23: Chuyện thực tế
24
Chương 24: Càng cố chấp, càng đau khổ
25
Chương 25: Tình bạn
26
Chương 26: Nổi tiếng hay tai tiếng?
27
Chương 27: Chân ái
28
Chương 28: Mối tình đẹp nhất
29
Chương 29: Cẩn thận người thứ ba
30
Chương 30: Một nụ hôn đáng giá bao nhiêu?
31
Chương 31: Bình yên giữa ngày hạ
32
Chương 32: Kẻ thất bại vẫn là kẻ thất bại
33
Chương 33: Tình địch vây quanh
34
Chương 34: Càng đắt giá, càng nhiều người muốn sở hữu
35
Chương 35: Báo hiệu
36
Chương 36: Tất cả vì em
37
Chương 37: Hiểu từng nấc
38
Chương 38: Diễn viên giỏi
39
Chương 39: Tiếp mọi thể loại "kẻ thứ ba"
40
Chương 40: Một mũi tên trúng hai con nhạn
41
Chương 41: Thắng đậm
42
Chương 42: Kẻ mặt dày
43
Chương 43: Chuyện thắng thua
44
Chương 44: Bớt phí công
45
Chương 45: Ngày đầu đi học đã không yên
46
Chương 46: Nổi loạn
47
Chương 47: Ra tay
48
Chương 48: Thăm dò
49
Chương 49: Thách thức
50
Chương 50: Có dấu hiệu
51
Chương 51: Dần lộ mặt
52
Chương 52: Khai chiến
53
Chương 53: Cuộc chiến đẫm máu
54
Chương 54: Ông xã, em sai rồi
55
Chương 55: Nỗi lòng
56
Chương 56: Không tốt lắm
57
Chương 57: Thêm trò vui
58
Chương 58: Nắm thóp
59
Chương 59: Phiền phức
60
Chương 60: Tình yêu của chúng ta
61
Chương 61: Không ai xen vào được
62
Chương 62: Được chiều hư đến mức nào?
63
Chương 63: Thầy Kiến
64
Chương 64: "Chuyện người lớn"
65
Chương 65: Núi này cao có núi khác cao hơn
66
Chương 66: Sự cố
67
Chương 67: Không rời
68
Chương 68: Đúng lúc, đúng người
69
Chương 69: Tất cả đều có thể
70
Chương 70: Ngoại tình
71
Chương 71: Sự thật phía sau
72
Chương 72: "Tình địch" tìm đến nơi
73
Chương 73: Anh không tin em
74
Chương 74: Bày tỏ
75
Chương 75: Anh còn tưởng...
76
Chương 76: Tận hưởng sự nguy hiểm
77
Chương 77: Mọi thứ đều có nguyên do
78
Chương 78: Đổi người
79
Chương 79: Vạch rõ ranh giới
80
Chương 80: Chờ đợi cơ hội
81
Chương 81: Kế hoạch đáng chờ đợi
82
Chương 82: Thú nhận
83
Chương 83: Vạch mặt
84
Chương 84: Sau cơn mưa
85
Chương 85: Rồi cũng sẽ trải qua
86
Chương 86: Thuần khiết như bông hoa tuyết trắng
87
Chương 87: Tàn kịch
88
Chương 88: Người chiến thắng
89
Chương 89: Một lần nói rõ
90
Chương 90: Gặp nguy hiểm
91
Chương 91: Cái kết của kẻ hành động không suy nghĩ
92
Chương 92: Hai ý nghĩ
93
Chương 93: Kẻ tốt, người xấu
94
Chương 94: Kẻ đáng thương
95
Chương 95: Nguyện vọng lớn lao
96
Chương 96: Quá nguy hiểm
97
Chương 97: Mắc tội
98
Chương 98: Em không còn là trẻ con
99
Chương 99: Một nụ hôn thay ngàn cảm xúc
100
Chương 100: Tương lai rộng mở
101
Chương 101: Em là ánh nắng đời anh
102
Chương 102: Chỉ có một lý do duy nhất
103
Chương 103: Tặng em một hôn lễ, trao em một cuộc đời
104
Ngoại truyện 1: Mật ong không ngọt bằng anh
105
Ngoại truyện 2: Mọi thứ rồi sẽ thay đổi
106
Bạn có một tin nhắn mới

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play